Báo cáo đặc biệt của Tổ Chức Bảo Vệ Ký Giả Quốc Tế CPJ vừa xếp Việt Nam đứng thứ 6 trong số 10 quốc gia trên thế giới đối xử tệ nhất với blogger, tức những người chủ các trang blog nhật ký cá nhân.
Việt Nam: 1 trong 10 quốc gia đối xử tệ nhất với giới Blogger.
Chính giới blogger tại Việt Nam cảm nhận như thế nào về tình hình sinh hoạt blog trong nước? Đó cũng là chủ đề của loạt thảo luận bắt đầu từ tuần này trên Diễn Đàn, với sự góp mặt của blogger Huy ở Sài Gòn, blogger miền Bắc, và blogger Huỳnh Công Thuận, chủ một trang blog khá nổi tiếng vì những quan điểm khẳng khái. Mời qúy vị theo dõi:
Huy : Tôi là Huy. Tôi ở Sài Gòn.
Blogger Hà Nội : Tôi là người ở Hà Nội
Thuận : Tôi là Thuận, Huỳnh Công Thuận, ở Sài Gòn.
Trà Mi : Vâng. Xin được bắt đầu câu chuyện ngày hôm nay. Như các anh cũng biết là báo cáo của Tổ Chức Bảo Vệ Ký Giả Quốc Tế CPJ vừa xếp Việt Nam hạng 6 trong 10 quốc gia sinh hoạt blog nguy hiểm nhất toàn cầu. Là những blogger tại Việt Nam, các anh có ý kiến gì về báo cáo này? Trà Mi xin mời ý kiến của anh Thuận trước.
Luật phải ghi rõ blogger bàn về vấn đề gì không được, chính trị thì thế nào là chính trị, vi phạm thì bị phạt như thế nào. Chứ còn nói chung chung là không cho thì làm sao là không cho.
blogger Huỳnh Công Thuận, Sài Gòn
Thuận : Tôi cũng có nhiều lần đối thoại với những anh công an bên an ninh rồi, rằng mỗi khi có luật ra thi hành thì mới có điểm thi hành, chẳng hạn tôi vượt đèn đỏ thì vi phạm điều mấy, khoản mấy, vân vân, còn cái luật mà chung chung thì không phải là cái luật.
Luật phải quy định cụ thể, phải không? Luật phải ghi rõ blogger bàn về vấn đề gì không được, chính trị thì thế nào là chính trị, vi phạm thì bị phạt như thế nào. Chứ còn nói chung chung là không cho thì làm sao là không cho?
Trà Mi : Ý anh nói là ở Việt Nam có những quy định chung chung, chưa cụ thể, cho nên những blogger cũng chưa định hướng cho mình thế nào là vi phạm, thế nào là đúng luật?
Thuận : Luật phải quy định cụ thể như thế nào, chứ luật được suy diễn theo kiểu mỗi người một ý thì vô chừng lắm, phải không?
Trà Mi : Vâng. Thế còn về báo cáo của Tổ Chức Bảo Vệ Ký Giả Quốc Tế vừa rồi, không biết anh blogger ở Hà Nội có ý kiến gì không?
Blogger Hà Nội : Để bình luận rằng nó có hạn chế vấn đề blog hay không, riêng cá nhân tôi thì tôi không dám có ý kiến là có hay không, bởi vì cũng có thể có những người viết blog khác họ bị những hạn chế này nọ thì tôi không thể nói thay họ được.
Cho đến bây giờ tôi khẳng định là chưa bị những phiền nhiễu gì ở nhà nước cả. Tôi cũng không có thêm những nguồn thông tin nào khác về những cái ví dụ cụ thể của blog nào ở trong nước bị hạn chế chẳng hạn.
Ví dụ bây giờ có blogger nào đó bảo họ bị hạn chế, họ bị ngăn cấm chẳng hạn, tôi không biết thì tôi không thể thay mặt họ nói rằng không hay là có.
Trà Mi : Bây giờ xin mời ý kiến của anh Huy.
Huy : Anh là một người sinh hoạt ở trên cộng đồng blog mà anh không nhận biết được những thông tin của những người viết blog về những vấn đề mà nhà nước gọi là "nhạy cảm" thì họ gặp khó khăn thì tôi nghĩ là anh không có thông tin đó là không đúng, vì hầu hết những người sinh hoạt blog mà thiêng về vấn đề xã hội nhiều thì có những người gặp nhiều khó khăn.
Những người dám khẳng khái nêu danh tính thật ra, nói thẳng những vấn đề cần phải sửa đổi trong xã hội... đều bị khó khăn từ bên phía chính quyền.
blogger Huy, Sài Gòn
Tiêu biểu như chị Tạ Phong Tần, anh Huỳnh Công Thuận cũng bị, rồi blog Đông A, rồi anh Điếu Cày, anh Ba Sài Gòn, rất là nhiều người, những người dám khẳng khái nêu danh tính thật ra, rồi người ta nói thẳng những vấn đề cần phải sửa đổi trong xã hội. Những người đó đều bị khó khăn từ bên phía chính quyền.
Blogger Hà Nội : Thật ra tôi không dám phản bác hay có ý kiến gì cả, khi mà tôi chưa có đầy đủ thông tin. Còn anh nói rằng tôi không thể nào mà không có những thông tin đó thì tôi cũng xin nói lại là tôi cũng có biết địa chỉ blog của chị Tạ Phong Tần, anh Hoàng Hải tức anh Điếu Cày, nhưng mà có thể họ bị những chuyện phiền nhiễu vì những lý do khác chứ không phải vì blog.
Trà Mi : Theo anh blogger ở Hà Nội thì những blogger gặp khó khăn không nhất thiết là vì sinh hoạt blog của họ. Thế thì hồi nãy anh Huy có nhắc tới anh Huỳnh Công Thuận, một blogger cũng đã nêu danh tánh công khai và anh Huy cho biết là anh Thuận cũng gặp một số khó khăn vì viết blog, thì anh Thuận có thể vui lòng cho biết tình trạng của anh, trường hợp của anh như thế nào?
Thuận : Tôi bị mời triệu tập lên công an mà không có một cái lệnh gì hết, họ mời lên làm khó làm dễ. Ngoài mặt thì họ nói không phải là vì blog nhưng vô đó thì nói miệng thôi là vì tôi viết blog và bắt tôi phải cam kết, hứa là không viết blog. Nếu mà luật cấm và tôi vi phạm thì cứ xử lý, còn nếu không có vi phạm thì bắt tôi cam kết kỳ vậy, vi phạm tới quyền lợi của tôi sao?
Trà Mi : Nội dung blog của anh phản ảnh việc gì mà anh lại gặp những khó khăn đó?
Thuận : Tôi phản đối những hành vi làm sai trái luật pháp, chẳng hạn như luật không có cấm biểu tình nhưng mà khi biểu tình thì bị bắt bớ này kia nọ mà không dám nói bắt vì biêủ tình mà gài vào luật khác.
Tôi làm việc nhiều lần với công an. Tôi yêu cầu họ lập biên bản và mỗi bên đều ký vào dó và mỗi bên giữ một bản, nhưng chưa bao giờ tôi nhận được hết. Giờ lấy gì làm bằng chứng để đi thưa kiện được? Mình chịu thua thôi.
Trà Mi : Có những khó khăn mà blogger Huỳnh Công Thuận vừa mới chia sẻ thì không biết blogger ở Hà Nội có ý kiến nào không? Anh có câu hỏi nào không?
Blogger Hà Nội : Việc của anh Thuận thì tôi chưa gặp bao giờ cả. Có thể là anh Thuận ở trên blog có những thông tin mà phía nhà nước họ quan tâm, họ có đặt vấn đề.
Thuận : Tôi viết không phải là tôi viết khơi khơi đâu. Các đơn thư tôi gửi lên thủ tướng, tôi gửi rồi, sau đó tôi mới đưa lên mạng, tôi đưa lên blog. Sau đó họ đem bản đó ra hỏi tôi "Anh viết cái này nghĩa là gì, anh giải thích cho tôi nghe".
Mà trong đơn thư tôi ghi rõ ràng tôi gửi thủ tướng, tôi gửi thủ tướng đàng hoàng chớ tôi có nói khơi khơi đâu. Nhưng mà rồi người ta cũng xăm soi. Sau cùng bắt tôi phải ký nhận cái này là của tôi, của tôi.
Trà Mi : Thưa anh, họ đặt những vấn đề như thế nào? Những đơn thư anh gửi các vị lãnh đạo có vấn đề gì mà họ đem ra làm việc với anh, họ có giải thích không?
Thuận : Tôi có nói rõ ràng, thí dụ chính phủ hồi nào tới giờ kêu mọi người sống theo hiến pháp và pháp luật, mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, nhưng mà rõ ràng là hiện giờ không có cái gì bình đẳng, nhiều khi pháp luật không cấm mà người dân vẫn bị cấm, trong khi cơ quan nhà nước, cán bộ nhà nước lại chà đạp lên luật pháp.
Hiện giờ không có cái gì là bình đẳng. Nhiều khi pháp luật không cấm mà người dân vẫn bị cấm, trong khi cơ quan nhà nước, cán bộ nhà nước lại chà đạp lên luật pháp.
blogger Huỳnh Công Thuận
Trà Mi : Như vậy là nội dung trên blog của anh phản ảnh những quan điểm, những điều mắt thấy tai nghe, và những băn khoăn bức xúc của anh?
Thuận : Những điều thực tế trước mắt tôi thấy và tôi phản đối những hành động lạm quyền của công an, bắt bớ người một cách sai trái.
Trà Mi : Vâng. Xin đựoc tóm tắt ý của anh Thuận như thế này. Anh Thuận nói những nội dung mà anh đăng trên blog trước đó anh đã từng gửi đi các cơ quan ban ngành chức năng, tức là những nội dung hoàn toàn công khai, nhưng mà vẫn gặp những khó khăn. Và những khó khăn mà anh Thuận gặp phải, đó là những cuộc bị mời làm việc với cơ quan an ninh nhà nước. Thì các anh cảm nhận như thế nào về những khó khăn, trở ngại đó?
Huy : Tôi nghĩ như thế này: Cái blog đó là một cái nhật ký cá nhân, và đã là cá nhân rồi thì người ta được toàn quyền sử dụng cái suy nghĩ của người ta và người ta đưa lên trên đó những vấn đề người ta ưu tư, những vấn đề người ta suy nghĩ, vui buồn gì trong cuộc sống của người ta.
Và ngay cả những vấn đề xã hội cũng vậy, những vấn đề xã hội, những vấn đề chính trị thì bản thân người công dân của một đất nước cũng phải có trách nhiệm đối với xã hội của người ta đang sống trên đất nước người ta đang sống.
Bạn nghĩ gì về hoạt động viết blog tại Việt Nam? Hãy gửi đến Ban Việt Ngữ ý kiến của Bạn, hoặc tham gia thảo luận tại Trang blog Ban Việt ngữ RFA
Không cần một đoàn thể nào của nhà nước đứng ra phát động thì người dân mới được phép đứng ra bày tỏ lòng yêu nước cả. Tại vì ngay cả cố thủ tướng Võ Văn Kiệt cũng đã từng nói rằng yêu nước có nhiều đường chứ không phải yêu nước chỉ có một đưòng là làm theo nhà nước mới là yêu nước.
Thật ra cái quy định ràng buộc về cách thể hiện trên blog ở Việt Nam thì không có một văn bản nào rõ ràng hết. Ngay cả những bạn bè của tôi, những blogger, các sự việc họ gặp phải đều là có thật, từ chính quyền thế này thế nọ. Ngay cả Huỳnh Công Thuận đã từng bị ép phải nghỉ việc, người chủ không dám mướn nữa cũng chỉ vì cái blog. Đúng không anh Thuận ?
Thuận : Tôi cũng mừng đổi đi chỗ khác.
Blogger Hà Nội : Tôi thì nghe anh Thuận nói vậy, có thể tôi đoán thôi, nó không hẳn là do anh viết blog mà có thể là trong đơn thư gửi cho thủ tướng có nội dung nhà chức trách người ta quan tâm thì có thể người ta muốn gặp thêm để ...
Thuận : Nếu mà quan tâm thì thủ tướng quan tâm hoặc là người được uỷ quyền của thủ tướng chớ, cái này người ta lại xoi mói những chuyện ngoài lề.
Blogger Hà Nội : Tôi không bình luận về chuyện ngưòi ta làm thế là đúng hay sai. Có thể là người ta có lý do để người ta quan tâm.
Thuận : Tôi hoàn toàn không có ý đồ chống chính phủ, chống nhà nước gì hết trơn mà tôi muốn xây dựng. Luật pháp ghi ra như vậy thì phải áp dụng như vậy. Nếu luật pháp không hợp thì mình sửa luật chớ đừng có chà lên luật pháp.
Anh ghi cái bảng cấm thì người ta vi phạm anh mới phạt người ta được. Anh không có cấm mà người ta di chuyển thì làm sao gọi là vi phạm hay không vi phạm.
Tôi hoàn toàn không có ý đồ chống chính phủ, chống nhà nước gì hết trơn mà tôi muốn xây dựng. Luật pháp ghi ra như vậy thì phải áp dụng như vậy. Nếu luật pháp không hợp thì mình sửa luật chớ đừng có chà lên luật pháp.
blogger Huỳnh Công Thuận
Một blogger viết rồi bị áp lực phải bỏ nghề luôn, bị đuổi việc luôn là nữ đạo diễn Song Chi, Huy Chưong Vàng năm rồi với phim Nữ Bác Sĩ. Anh có biết và anh có nghe nữ đạo diễn Song Chi không?
Huy : Anh có biết Trang Hạ không? Nhà văn Trang Hạ đó?
Blogger Hà Nội : Tôi có.
Huy : Thì cũng gặp những khó khăn như vậy đó.
Blogger Hà Nội : Thế à.
Trà Mi : Bây giờ tóm lại thì anh Blogger ở Hà Nội cũng chưa nhìn thấy được những trường hợp cụ thể cho nên anh không thể khẳng định chính xác. Nhưng mà nhìn chung, sau những gì mà chúng ta đã thấy và những gì được chia sẻ ở đây thì rõ ràng là blogger ở Việt Nam ít hay nhiều gì cũng gặp nhiều trở ngại so với blogger ở những nước khác. Và những trở ngại này nằm ở những điều được phép hay không được phép thể hiện trên trang blog của mình. Với những điều đó thì ý kiến của anh như thế nào?
Blogger Hà Nội : Tôi chỉ dám nói việc của tôi thôi. Có thể là những giới hạn nội dung blog của tôi chưa đến mức mà người ta quan tâm. Như thế nên tôi cũng rất là khó bình luận.
Trà Mi : Như anh vừa nói là có thể là những nội dung mà anh thể hiện trên blog chưa tới giới hạn để gặp những khó khăn. Nhưng mà trong trường hợp giả sử như đến một giới hạn nào đó gặp phải những khó khăn như thế thì anh có suy nghĩ như thế nào?
Blogger Hà Nội : Giả sử tôi mà gặp khó khăn đối với cá nhân tôi thì tôi sẽ viết ngay trên blog của tôi.
Trà Mi : Vâng. Nhưng mà theo anh thì nên hay không nên có những ràng bụôc về nội dung được phép hay không được phép viết trên blog như thế?
Blogger Hà Nội : Theo tôi thì luật pháp Việt Nam quy định blog không được tuyên truyền chống nhà nước hay là lật đổ hay là có tính chất kêu gọi bạo động, thì tôi nghĩ rằng luật pháp họ đã quy định như vậy rồi thì tất cả blogger phải tuân theo thôi.
Ở đây thì tôi hiểu rằng là có nhiều người chỉ bày tỏ thái độ thôi, thái độ chính trị khác hẳn hành vi chính trị, chị ạ. Thái độ chính trị là bày tỏ cái sự hài lòng hay không hài lòng, còn hành vi tức là anh kêu gọi một hành động nào đó. Hai cái khác hẳn nhau.
Dù sao tôi nghĩ bây giờ những blogger mà chỉ dừng lại ở chuyện thái độ, bày tỏ sự hài lòng hay không hài lòng đối với một chính sách của nhà nước thì tôi nghĩ nhà nước không có lý do gì để mà cấm đoán cả.
Tôi nghĩ những blogger bày tỏ sự hài lòng hay không hài lòng đối với một chính sách của nhà nước thì tôi nghĩ nhà nước không có lý do gì để mà cấm đoán cả.
blogger Hà Nội
Thuận : Anh nói đúng. Tôi cũng đã nói rồi, nhà nước không có cấm nhưng mà những cá nhân phía dưới đã tự đặt ra những lệnh cấm bằng miệng. Cũng như kỳ rồi bản báo cáo nhân quyền của mình tại Liên Hiệp Quốc, Thứ Trưởng Phạm Bình Minh cũng nói rõ về nhân quyền thì nhà nước muốn làm cho đẹp và tốt như các nước nhưng mà do những cá nhân phía dưới người ta làm sai.
Tôi nói thẳng với anh là tôi không nói nhà nước làm sai. Tôi không chống nhà nước, anh coi lại trong blog của tôi, tôi nói rằng tôi muốn xây dựng. Sống dưới bất cứ chế độ nào, bất cứ xã hội nào, dù muốn hay không muốn thì anh phải tuân thủ luật pháp đó.
Tôi không thích nhưng tôi phải chấp hành cái luật pháp vì tôi sống ở đây mà, nhưng mà luật pháp phải bình đẳng đối với mọi người. Anh không thể lấy quyền gì để mà lấn áp người khác. Còn cái kêu gọi bạo động chống nhà nước gặp tôi thì tôi cũng nhốt nữa chớ cần gì phải nói làm khó làm dễ. Cái đó là không được, dứt khoát.
Trà Mi : Vì thời lượng có giới hạn, chương tình tạm dừng lại ở đây. Hẹn gặp lại quý vị trong buổi thảo luận tiếp theo trên Diễn Đàn tối Thứ Hai tuần sau.
Trà Mi xin kính chào quý thính giả.
|
|
Phần âm thanh |
|
|
Tải xuống âm thanh |
|
|
Email bản tin này |
|
|
Tải xuống bài này |
|
|
Đăng ký bản tin |
|
|
In bản tin này |
|
|
Chia sẻ bài này |
Tuy còn sơ khai nhưng nhiều bài viết giá trị cao đã dần dần thâm nhập vào đời sống báo chí mạng qua những trang blog cá nhân cũng như các video clip đưa lên YouTube.
Ý kiến của Bạn
Bạn có thể đưa ý kiến của mình vào khung phía dưới. Ý kiến của Bạn sẽ được RFA xem xét trước khi đưa lên trang web, phù hợp với Nguyên tắc sử dụng của RFA. Ý kiến của Bạn sẽ không xuất hiện ngay lập tức. RFA không chịu trách nhiệm về nội dung các ý kiến.
Xem tất cả ý kiến.