"Giải phóng" về

Nghĩa Hưng
2015-04-24
Email
Ý kiến của Bạn
Share
In trang này
Bức tranh Sài Gòn sụp đổ được trưng bày tại CLB phóng viên nước ngoài tại Hồng Kông vào ngày 15 tháng 5 năm 2009.
Bức tranh Sài Gòn sụp đổ được trưng bày tại CLB phóng viên nước ngoài tại Hồng Kông vào ngày 15 tháng 5 năm 2009.
AFP photo

Tháng tư này cách bốn mươi năm

Ta thơ trẻ còn ầu ơ nhịp võng

Có biết gì đâu hai từ “giải phóng”

Khi quê hương vào ác mộng bể dâu

 

Bốn mươi năm cằm đã mọc đầy râu

Thương tích thời gian: mái đầu đen, trắng

Ngày chuyển sang đêm, ngọt thành cay đắng

Cả đất trời màu đỏ thế màu xanh.

 

Giải phóng về thay mái ngói bằng tranh

Máy Ko ler biến thành xe đạp nước

Bàn chân Cha vết chai sần xuôi ngược

Hon da Đame thành xe đạp cà tàng.

 

Ruộng Cha mua giờ hóa của tập đoàn

Bò trong chuồng nay phải vào hợp tác

Tiếng kẻng sớm chiều, lòng người ngơ ngác

Cơm gạo thần nông bỗng hóa bo bo

 

Loa tuyên truyền ngày ngày vẫn kêu to:

Chuyện miền Bắc dân ăn toàn bơ sữa

Cà rem phơi khô vì nhiều thừa mứa

Tủ lạnh, ti vi chạy kín ngoài đường.

 

Sách vở học trò vẽ cảnh thiên đường

Trăng Trung Quốc sáng đẹp hơn trăng Mỹ

Đồng hồ Liên Xô tốt hơn Thụy Sỹ

Ôi miền Nam! Thời êm ấm còn đâu?

 

Các chú, các anh nhào xuống giếng sâu

Không hề biết tại sao mình phải chết

Người ở lại trại tù thân lê lết

Vẫn mãi nghe nhân đạo với khoan hồng

 

Tháng tư này cách bốn mươi năm

Ta ngỡ ngàng thấy A K, nón cối.

Chẳng biết buồn vui, chỉ nghe lòng bối rối

Bốn mươi năm mới biết: Mất nhiều hơn!

 

Gã ăn mày giờ làm kẻ ban ơn

Người bố thí chịu phận đời rơm rạ

Cuộc sống phù hoa, dẫy đầy dối trá

Những phấn son tô vẽ, những vai hề.

 

Góc ruộng, bờ tre đâu rồi những hồn quê

Thay vào đó là: “thị trường định hướng…”

Người dân quê sống cuộc đời vất vưởng

Kiếp tha hương tóc bạc trắng thân cò.

 

Trên vai người trĩu nặng những âu lo

Làm hoen ố tấm thân gầy thiếu nữ

Rời quê hương đi tìm nơi viễn xứ

Đánh đổi đô la bằng “vốn” của mình

 

Những vở bi hài vĩ đại, quang vinh

Không ngăn được lệ phận đời “ông chủ”

Ra rả bên đời những câu thần chú

Chảy ngược vào tim uất nghẹn chất chồng.

 

Tháng tư này cách bốn mươi năm

Trên Đất Mẹ đạn bom vừa im tiếng

Khói súng chưa tan, lại vào cuộc chiến:

Nhân phẩm, tự do, cuộc chiến lòng người…

 

Khi hết Xuân rồi là đến tháng tư!

Đâu còn nữa cầu Hiền Lương giới tuyến

Bốn mươi năm đời vẫn đầy dâu biển

Vĩ tuyến trong tim chưa xóa được bao giờ.

 

Tháng tư về lòng ta hóa bơ vơ…

Ý kiến (4)
Share

hieu

nơi gửi USA

buon qua , 41 nam van y nhu vay. Cuoc doi mot thoang be dau. Chop mat troi di khi nao het Cong San. Tu do oi hay den cho toan dan Vietnam.

15/10/2016 00:43

Phan Dinh Giot

nơi gửi SaiGon

Buon ...!

26/04/2015 11:41

Hồ Nguyễn

nơi gửi USA

Ông Hồ Hữu Tường có nói: “Một bác sĩ dở hại mạng người. Một chính trị dở hại một nước. Một nhà văn hóa dở hại nhiều thế hệ “. CNCS quá dở và độc ác tác hại của nó lớn như thế nào ? .

25/04/2015 17:31

Hồ Nguyễn

nơi gửi USA

Trong những năm 1976-77. Các tù cải tạo từ các nơi được đưa về trại Suối Máu.
Trước là cấp Đại Tá, rồi Trung Tá, Thiếu Tá. Suối Máu là nơi thanh lọc các vị nầy rồi sau đó đưa họ ra Bắc. Có một bài thơ trong tù chuyền miệng cho nhau trong trại Suối Máu. Tôi không biết có đúng như của tác giả hay không xin ghi lại đây:
Trời có điều chi buồn,
mà trời mưa mãi thế.
Cây cỏ có chi buồn,
mà cỏ cây ứa lệ.
Anh nhớ em từng phút,
Anh nhớ em từng giây.
Người nào chẳng có tình.
Tình nào chẳng ngất ngây.
Ngày xưa chim hồng học,
Vượt trên chin từng mây,
Ngày xưa khắp năm châu,
Vết chân coi nhỏ bé.
Giờ ngồi tại Long Giao,
Đời tàn trong ngõ cụt.
Buồn hút điếu thuốc lào
Mình say, mình say sao ?
Bài Thơ người ta đồn là của Hà Thượng Nhân quả thật đã mô tã được tâm trạng người tù trong lúc ấy “ Đời tàn trong ngỏ cụt “. Còn bây giờ sau mấy chục năm thì sao ?
Hỡi người muôn năm cũ.
Hồn ở đâu bây giờ ?


25/04/2015 06:08

Xem toàn trang