Thực phẩm, nguồn tiếp nhiễm Dioxin cho cư dân TP Biên Hòa


2004.04.01
Share on WhatsApp
Share on WhatsApp

Bấm vào đây để nghe tiết mục này
Rightclick to download this audio

Thưa quý thính giả, tiếp tục nghiên cứu về Chất da cam và Dioxin, tạp chí KHMT kỳ này phân tích một bản từơng trình rất đựơc dư luận chú ý của bác sĩ Arnold Schecter, đăng tải trên tạp chí JOEM (Journal of Occupational & Environmental Medicine), bộ 45, số 8, tháng tám năm 2003. Bài báo có tựa đề thật hấp dẫn là: Thực Phẩm là Nguồn Tiếp nhiễm Dioxin cho cư dân Thành phố Biên Hòa, Việt Nam.

Từ tựa đề đó, nhiều hãng thông tấn quốc tế, báo chí cùng truyền thanh, truyền hình loan tải tin tức mới nhất về mức độ ô nhiễm dioxin ở Việt Nam. Câu hỏi mở đầu cho cụôc trao đổi hôm nay là, đề nghị tiến sĩ Mai Thanh Truyết cho biết thêm về tin tức này.

Mai Thanh Truyết: Thực sự có thể nói rằng, các hảng thông tấn trên chỉ căn cứ theo thông baó trên chứ chưa hề đọc hay nghiên cứu tường tận nôị dung của bản báo cáo khoa học. Cùng viết chung với BS Schecter có BS, Tiến sĩ Hòang Trọng Quỳnh cùng một số cộng tác viên ở viện đại học Texas Houston, School of Public Health. Từ những năm 80, ông Schecter đã có những công trình nghiên cứu do Liên hiệp Quốc bảo trợ để truy tầm các nguồn nhiễm độc hóa chất trong con người và thực phẩm ở Hà Nội. Ông cũng đã khám phá ra mức nhiễm độc DDT trầm trọng trong thịt gà, vịt và nhất là trứng gà vịt (100% số mẫu phân tích đã bị nhiễm - báo cáo của Ngân hàng thế giới năm 2001). Nhưng những báo cáo nầy không được nêu ra va công bố rộng rãi.

Trái lại, mức độ nhiễm độc Dioxin trong chất Da cam trong chiến dịch Ranch Hand của Hoa kỳ thời chiến tranh được ông chú trọng nhiều nhất, bỏ quên các hóa chất độc hại khác đã ảnh hưởng lên môi trường ở Việt Nam sau thời kỳ mở cửa năm 1986.

Cũng qua sự vận động của chính phủ Việt Nam và các nhà khoa học ngoại quốc, vấn đề Dioxin được hâm nóng lại trong vòng hai năm trở lại đây.

Vào thượng tuần tháng 3, 2002, một Hội nghị quốc tế về Dioxin tổ chức tại Hà Nội và quy tụ nhiều nhà khoa học trên thế giới tham dự cùng với hai phái đòan Việt Mỹ. Kết quả của Hội nghị là không có Thông cáo chung mà chỉ có Biên bản Ghi nhớ.

Nguyễn An: Trong Tạp chí Khoa học và Môi trường một kỳ trứơc đây, chúng ta đã nghiên cứu về diễn tiến của hội nghị ấy. Bây giờ có lẽ đề nghị Tiến sĩ tóm lược những điểm chính của biên bản ghi nhớ ấy thôi.

Mai Thanh Truyết: Chúng tôi đã theo dõi Hội nghị nầy từ trước khi xảy ra và đã từng có ý định tham gia nhưng vì một lý do đặc biệt chúng tôi không xúc tiến tiếp thủ tục ghi danh. Do đó, tất cả những nội dung và biên bản được chúng tôi phân tích khá kỹ lưỡng.

Nội dung biên bản có thể tóm tắt thành 2 điểm chính sau đây: - Hai bên đồng ý hợp tác và hổ trợ nghiên cứu tác hại của chất da cam ảnh hưởng lên môi trường và con người; - Hai bên quyết định chọn hai điểm nóng là khu rừng Mã Đà (Bình Dương) và Đà Nẳng là hai nơi bị phun xịt chất da cam nhiều nhất để làm thí điểm; - Hai bên cũng đã ngầm đồng ý và không đưa vào nghị trình là phía Việt Nam sẽ không đặt vấn đề bồi thường cho "nạn nhân" ở Việt Nam.

Nguyễn An: Xin trở lại với bản báo cáo của bác sĩ Schecter.

Mai Thanh Truyết: BS Schecter công bố báo cáo có tên là, Thực Phẩm là Nguồn Tiếp nhiễm Dioxin cho cư dân Thành phố Biên Hòa, Việt Nam vào thượng tuần tháng 8 năm 2003. Dựa theo kết quả phân tích của 16 mẫu thực phẩm, báo cáo đến kết luận là người dân Biên Hòa bị tiếp nhiễm Dioxin trầm trọng. Điểm đáng quan tâm, là chúng tôi thấy có nhiều nghịch lý trong bản báo cáo.

Nguyễn An: Nghịch lý trong phần nghiên cứu hay trong phần nhận định và kết luận?

Mai Thanh Truyết: Có thể nói là cả hai. Thứ nhất, với 16 mẫu thực phẩm thử nghiệm gồm gà, vịt, heo, bò, cá, và cóc sống ở Biên Hòa có nồng độ Dioxin cao mà BS Schecter đi đến kết luận cho tòan dân tỉnh Biên Hòa thì quả thật BS đã đi quá xa và khó có luận cứ khoa học nào có thể bảo vệ được lập luận trên;

Thứ hai, trong kết quả phân tích của tất cả 16 mẫu chúng tôi ghi nhận được lượng DDT, PCBs, HCH, HCB có nồng độ cao gấp ngàn lần nồng độ của Dioxin, nhưng tác giả chỉ lưu ý đến mức tiếp nhiễm do Dioxin mà thôi. Điều nầy nói lên tính cách bất xuyên suốt của tác giả. Đây rõ ràng là một báo cáo khoa học "có định hướng", nghĩa là “có kết luận trứơc. Do đó, tựa đề của báo cáo không thể hiện rõ nội dung thực sự của cuộc nghiên cứu.

Nguyễn An: Quả là một điều lạ đối với một nhà khoa học có tiếng. Ngòai ra, Tiến sĩ có còn khám phá thêm những gì khác lạ trong bài báo cáo khoa học của BS Schecter hay không?

Mai Thanh Truyết: Còn nhiều điều nghịch lý lắm cả về phương diện nghiên cứu lẫn sự trong sáng trong nghiên cứu của tác giả nầy. (1) Trong báo cáo trong tạp chí JOEM, BS Schecter ghi nhận là có một vụ thất thoát 7000 gallons vào hồ Biên Hùng (Biên Hòa) và ông đo đạc được lớp trần tích ở nơi đây có nồng độ là 1mg/Kg (phân tích năm 2002).Chúng tôi xin được tài liệu đã giải mã từ Bộ QP Hoa Kỳ, trong đó có cho biết về tai nạn thất thoát nầy tại phi trường Biên Hòa (không phải hồ Biên Hùng), và nồng độ của chất da cam đo đạc được là 106 mg/Kg (đo đạc name 1970).

Điều nầy có nghĩa là kết quả của BS Schecter cao hơn báo cáo của BQP HK 300 lần hơn không kể sự thoái hóa của dioxin theo thời gian. (2) Thêm nữa, bằng một phương pháp riêng, tôi đã liên lạc được với BS Hoàng Trọng Quỳnh, người cung cấp các mẫu thực phẩm để phân tích và có hỏi BS về địa điểm của Hồ Biên Hùng. Sau đó, qua e-mail gửi cho tôi BS Quỳnh xác nhận là không có sự hiên diện của hồ nầy.

Qua những sự kiện vừa kể, chúng tôi muốn xác định tính bất nhất và ngụy tạo trong một cuộc nghiên cứu có tầm vóc quốc tế của BS Schecter và BS Quỳnh.Tôi cho rằng đây là trừơng hợp khoa học phục vụ cho nhu cầu cá nhân, hay có ý đồ chính trị.

Nguyễn An: Tiến sĩ vừa nói về khoa học phục vụ cho nhu cầu cá nhân hay có "ý đồ" chính trị là thế nào? Xin Tiến sĩ cho thính giả Đài ACTD rõ thêm về vấn đề nầy.

Mai Thanh Truyết: Chúng tôi xin trích ra đây một bằng chứng điển hình qua bài viết của Tiến sĩ Steven Milloy, một nhà sinh-thống kê học, luật sư, và là giáo sư của Cato Institute trong một bài viết ngày 8/7/2000 trên FoxNews đã nhận định về các "phân" rằng:" Các khoa học gia đã quá thoải mái (enjoyed) với trên một tỷ Mỹ kim của quỹ liên bang dưới danh nghĩa Quỹ Môi sinh Quốc phòng (Environmental Defense Fund). Khoa học gia ở đại học Texas Arnold Schecter muốn có tiền (wants money) để nghiên cứu chất Da Cam liên hệ đến sức khoẻ của người dân Việt Nam. Tương tự, Việt Nam cũng có thể "làm việc" (works) qua các nhà vận động môi sinh để đòi hỏi "bồi thường" từ phiá Hoa Kỳ".

Trở lại trường hợp của BS Schecter, mặc dù có những nghịch lý trong báo cáo mới nhất của ông, nhưng trong lần nầy ông đã công bố cùng một lúc với các kết quả đo đạc về Dioxin qua việc ghi nhận sự hiện diện của các hóa chất độc hại sau đây như Furans, PCBs, HCB, HCH, DDT trong 16 mẫu thực phẩm mà ông phân tích (4 mẫu thịt gà, 2 bò, 2 heo, 5 cá, 2 vịt, và 1 cóc). Các hoá chất sau nầy nằm trong danh sách 12 hóa chất "dơ bẩn" đã được Liên hiệp Quốc thông qua tại Stockhom, Thụy Điển (2002) và đã bị cấm sản xuất cũng như xử dụng.

Nên nhớ Dioxin không nằm trong danh sách nầy vì chưa được thử nghiệm hòan chỉnh các tác hại lên con người. Hàm lượng PCBs, DDT.. . của các mẫu phân tích nầy cao gấp trăm ngàn lần hàm lượng của Dioxin thể hiện tượng tương tự như các kết quả nghiên cứu ông đã từng công bố trên 10 năm trước đây, nhưng chưa bao giờ được nằm trên bảng so sánh với Dioxin.

Nguyễn An: Tiến sĩ có thể cho thính giả biết thêm trong báo cáo khoa học của BS Schecter có điều gì tương đối phản ảnh đúng như kết quả phân tích hay không?

Mai Thanh Truyết: Chúng tôi nhận thấy có một điểm tích cực được ghi nhận nơi ông lần nầy là trong phần kết luận của bảng nghiên cứu, ông đã thừa nhận rằng:" … . qua các tài liện về việc phun xịt chất Da cam không thôi không đủ để phản ảnh mức độ nhiễm độc Dioxin và các hóa chất tương tự trong cơ thể người Việt Nam, thực phẩm Việt Nam, và cựu chiền binh Hoa Kỳ tham chiến ở Việt Nam". Và đây cũng là lần đầu tiên sau hơn 20 năm nghiên cứu về Dioxin, BS Schecter đã thừa nhận ảnh hưởng tai hại của các hóa chất độc hại khác ngoài Dioxin ra".

Sau cùng ông kết luận rằng: "Việc tìm thấy DDT và các chất phân hủy của nó ở nồng độ rất cao cùng với sự hiện diện của HCB, và HCH ở nhiều nồng độ khác nhau qua cuộc nghiên cứu nầy cũng có thể có ảnh hưởng tai hại đến sứa khỏe bất luận có sự hiện diện hay không của Dioxin". Hy vọng các nhận định có tính cách khách quan nầy có thể làm chuyển đổi "tư duy" của các nhà khoa học để tập trung sự trung thực trong nghiên cứu hơn là hướng về các "phân" quốc tế cũng như phục vụ cho những "ý đồ" chính trị không trong sáng.

Nguyễn An: Sau cùng, Tiến sĩ nghĩ thế nào về vấn đề chất độc màu da cam ở Việt Nam?

Mai Thanh Truyết: Là một người Việt Nam, chúng tôi tha thiết được chia xẻ nỗi đau mà người dân Việt đang gánh chịu. Nếu quả thật đây là hậu quả của chất độc màu da cam do quân đội Hoa kỳ phun xịt trong thời gian chiến tranh, chúng tôi sẽ là một trong những người đi hàng đầu trong công cuộc vận động chính quyền Hoa kỳ phải bồi thường để xoá lấp phần nào nỗi đau thương của dân tộc.

Và nếu đây là hậu quả của việc quản lý đất nước thiếu tinh thần khoa học, thiếu trách nhiệm, và thiếu khôn ngoan trong thời bình, chúng tôi kêu gọi những người lãnh đạo đất nước hiện nay hãy can đảm nhận lấy trách nhiệm và áp dụng những biện pháp thích hợp để làm dịu nỗi đau của người dân càng sớm càng tốt.

Là một nhà khoa học, chúng tôi không thể nào làm ngơ trước những thông số khoa học qua các kết quả phân tích từ hàng chục năm qua không những, để truy tìm Dioxin mà còn là DDT, PCBs, Furans, và các chất độc hại khác trong thuốc sát trùng, diệt cỏ, trừ nấm mốc v. v... Các hóa chất vừa kể trên đã được xử dụng hàng loạt và bừa bãi kể từ sau chính sách đổi mới từ năm 1986 ở Việt Nam. Do đó chúng tôi không loại trừ ảnh hưởng độc hại của Dioxin mà chỉ dóng lên tiếng chuông kêu gọi các nhà khoa học có lương tâm trong nước cũng như ở hải ngoại lưu ý và nghiên cứu thêm hậu quả của các hoá chất trên có thể đã ảnh hưởng lên người dân Việt

Nhận xét

Bạn có thể đưa ý kiến của mình vào khung phía dưới. Ý kiến của Bạn sẽ được xem xét trước khi đưa lên trang web, phù hợp với Nguyên tắc sử dụng của RFA. Ý kiến của Bạn sẽ không xuất hiện ngay lập tức. RFA không chịu trách nhiệm về nội dung các ý kiến. Hãy vui lòng tôn trọng các quan điểm khác biệt cũng như căn cứ vào các dữ kiện của vấn đề.