Những Tiếng Nói Độc Lập (Dec. 13, 1999)

1999-12-12
Email
Ý kiến của Bạn
Share
In trang này

Nhà Thơ Trần Vàng Sao: Ộcái xã hội mà mình từng mơ ước, nó còn tồi tệ gấp nhiều lần cái mình góp phần đánh đổ. Ừ Lời giới thiệu : Trần Vàng Sao là bút danh của Nguyễn Đính, nhà thơ của sông Hương núi Ngự, của đất thần kinh thơ mộng nhưng cũng là đất của một thời rực lửa đấu tranh. Thơ của Trần Vàng Sao rất được bạn bè trân trọng nhưng trong nước hiện nay rất ít người biết đến, vì một lí do đơn giản là báo chí của đảng không được phép đăng thơ ông, các nhà xuất bản từ chối in tác phẩm của ông. Trong khi ở hải ngoại, số người biết đến Trần Vàng Sao cũng giới hạn, ngoại trừ giới chú tâm đến sinh hoạt văn học nghệ thuật. Mục Những Tiếng Nói Độc Lập do Phan Dũng phụ trách tuần này dành để giới thiệu về Trần Vàng Sao... Trần Vàng Sao tên thật là Nguyễn Đính, sinh năm 1941 tại Huế, và lớn lên tại thành phố thơ mộng này. Trong giai đoạn nổ ra cuộc tranh đấu chống chính quyền của Phật Giáo miền Trung vào những năm 1965, 1966, Nguyễn Đính tham gia tổ chức có tên là ề Đoàn thanh niên, sinh viên quyết tử Ừ mà trong đó, có một số đoàn viên được nhiều người biết đến là Hoàng phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Tiêu Dao Bảo Cự. Những người nói trên và Nguyễn Đính, sau đó, đã tham gia tổ chức ngoại vi của cộng sản Hà Nội là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Vì thế, Nguyễn Đính mới lấy tên hiệu là Trần Vàng Sao để tỏ tấm lòng với cộng sản. Năm 1969, Trần Vàng Sao bị thương trong một trận đánh, nên được đưa ra miền Bắc chữa trị và sau đó được điều về làm việc tại đài phát thanh Giải Phóng. Nguyễn Đính chưa bao giờ gia nhập đảng cộng sản Việt Nam, nhưng chỉ với bút danh Trần Vàng Sao không thôi, cũng đủ cho người đọc thấy, ngay từ lúc còn là một sinh viên đại học Huế tham gia đấu tranh, ông đã say mê cộng sản đến mức nào. Chả cứ Trần Vàng Sao, một số người trẻ khác cùng lứa tuổi với ông tỷ, như nhà thơ Trần Quang Long cũng mơ màng về cộng sản và đã có thời viết lên những câu thơ thật nóng nảy và táo tợn như sau: Con sẽ vót thơ thành chông Xuyên vào gan lũ giặc Con sẽ mài thơ như kiếm sắc Chặt đầu văn nghệ tay sai Nếu thơ con bất lực Con sẽ biến trái tim mình thành bộc phá Đời sống chết một lần thôi Thế nhưng, ngay trong những năm đầu tiên sống tại miền Bắc, nơi xã hội mà Nguyễn Đính từng mơ ước, Trần Vàng Sao đã vỡ mộng trước những thực tế xã hội chủ nghĩa. Như một người bạn thân của ông là nhà văn Tiêu Dao Bảo Cự, đã viết về Trần Vàng Sao như sau trong bài viết tựa đề là ềTiếng Vọng Lẻ Loi Và Tự Do Báo Chí Ừ, phổ biến năm 1997 : ề Anh chỉ làm thơ và viết nhật ký ghi lại trung thực những suy nghĩ của mình. Nhưng do một đồng chí phát hiện, báo cáo với tổ chức để lập công, đầu năm 72 anh bị đưa ra đấu tố. Người ta buộc anh đủ thứ tội : -Kêu gọi biểu tình; viết báo chữ to để lật đổ chế độ; cho triết học MácỞLê-nin là một thứ triết học hành chính không có đối thoại; nói xấu Bác Hồ và Bác Tôn; khinh miệt trí thức và văn nghệ sĩ miền Bắc không có óc phản tỉnh và suy nghĩ độc lập, không có tư cách của người cầm bút; dám nói thủ đô Hà Nội nhơ nhớp nhất thế giới. Từ đó anh bị thẩm vấn liên tục, bị bao vây cô lập và sống đày đọa mãi đến tận ngày nay.Ừ Trần Vàng Sao thuộc vào thế hệ những người cộng sản sinh sau đẻ muộn, chỉ tham dự vào cuộc chiến mà Hà Nội gọi là ề Giải phóng miền Nam Ừ, chứ không thuộc lớp đảng viên tiền phong như trung tướng Trần Độ. Tâm trạng thất vọng của Trần Vàng Sao đối với Xã Hội Chủ Nghĩa là điều mà những người như ông Trần Độ cũng đã bầy tỏ. Vị tường này đã từng giữ những chức vụ cao cấp, thuộc loại mà nhà thơ Bùi Minh Quốc gọi là có công khai sinh ra cỗ máy đang cai trị đất nước. Thế mà ông Trần Độ còn phải thốt lên những nhận định khủng khiếp về cái thiên đường mà ông đã bỏ cả tuổi trẻ để những mơ xây dựng: Những mơ xóa ác ở trên đời Ta phó thân ta với đất trời Ác xóa đi, thay bằng cực thiện Tháng ngày tiến hóa, ác luân hồi! Trần Vàng Sao đã sống và thể nghiệm nếp sinh hoạt của XHCN. Ông biết rõ từ bản chất đến hiện tượng của dảng cộng sản, tức là cỗ máy đã uốn nắn nên xã hội đó. Trong bài thơ tựa đề là ề Người đàn ông 43 tuổi nói về mình Ừ, Trần Vàng Sao đã từ tốn lột trần cái xã hội xã hội chủ nghĩa nhếch nhác mà ông phải sống. Người đọc cảm nhận mỗi câu chữ của Trần Vàng Sao trong bài thơ nói trên, như một tiếng thở dài u uất, nghẹn ngào của một lớp người đã hết lòng dấn thân để rồi một ngày, bừng còn mắt dậy, chợt nhận ra cái xã hội mà mình từng mơ ước, nó còn tồi tệ gấp nhiều lần cái mình góp phần đánh đổ. Sau đây, là nguyên văn bài thơ ề Người đàn ông 43 tuổi nói về mình Ừ của Trần Vàng Sao : 1 Tôi tuổi Tý năm nay bốn mươi ba thường không có một đồng trong túi buổi sáng buổi chiều thứ hai thứ ba thứ bẩy chủ nhật trong nhà ngoài sân với hai đứa con cây cà cây ớt con chó con mèo cái đầu gẫy cái tay gẫy của con búp bê cọng cỏ ngọn lá vú sữa khô thúng mảng chai chén sách vở quần áo mũ nón cuốc rựa trên ghế dưới bàn hai ba ngày một tuần một tháng có khi không đi đâu hết một hai ba giờ sáng thức dậy ngồi vác mặt ngó trời nghe chó sủa miếng nước trà mốc nguội có mùi bông lài rát cổ cũng không có chi phiền vấn một điếu thuốc hút hai ba lần tắt đỏ rồi nửa chừng rách giấy bạn bè gặp nhau cho uống một ly cà phê một lần qua hai lần phải tránh không phải ai cũng nghĩ như mình nhiều đứa vui cho năm ba đồng một chục đưa tay cầm lấy miệng nói không được 2 Tôi thấy tôi như người tù được thả rong lang thang giữa đường giữa phố nhìn hết mọi người xem mình mặt mũi lâu ngày có khác người không tôi đã lui tôi đã tới phố phường đông chật tiếng cười tiếng la tiếng nói tiếng xe cộ chẳng có ai quen thử nói chào tôi một tiếng tôi đưa hai bàn tay lên đầu vuốt tóc lấy chân hất một hòn đá cúi xuống nhìn mấy cái bao thuốc không bên lề đường rồi đi về qua cầu dép sút một quai tôi không muốn nhớ gì hết 3 Tôi ngồi trên hòn đá trước nhà buổi chiều không có một con chim đậu trên cây đứa trẻ con chia phe đuổi bắt cười la ngoài ngã ba đường đứa sống đứa chết cãi nhau ăn gian chửi thề những đứa đi bán về nói chuyện tiếng to hai đứa nhỏ nhàn bên cạnh cầm đèn che miếng lá chuối qua xin lửa hỏi tôi nấu cơm chưa tôi cười lắc đầu muốn đi ngủ trong gió có mùi rơm cháy tôi không biết làm gì hết tôi bỏ hai chân ra khỏi dép cho mát đám trẻ con bỏ chơi chạy theo phá đàn trâu bò tôi bước vào nhà mở rộng hai cánh cửa lớn thắp một cây đèn để lên bàn thờ hai đứa con ra ngoài đường chờ mẹ chưa về trời còn lâu mới tối tôi đi gánh một đôi nước uống 4 Tôi sống yên ổn với những việc làm hàng ngày ở nhà của mình không định được ngày mai có một đồng để mua cho con nửa cái bánh tráng hay hai cái kẹo gừng có hai đồng cất dưới chân đèn trên bàn thờ lỡ khi hết dầu thắp tới bữa thiếu ruốc bột ngọt mả cha cuộc đời quá vô hậu cơm không có mà ăn ngó tới ngó lui không biết thù ai những thằng co thịt ăn thì chẳng bao giờ ỉa vất 5 Lâu ngày tôi thấy quen đi như thân thể của mình tiếng ho gà nửa đêm của những đứa bé chưa đầy hai tuổi buổi chiều không có cơm ăn những con ruồi ăn nước mũi khô trên má những đứa đau quan sát những con chuột lòi ruột ở bến xe những tiếng cha mẹ vợ chồng anh em con cái chửi bới la hét trong bữa ăn người điên ở trần đứng làm thinh giữa trời mưa ngoài chợ những ngày hết gạo hết tiền hết củi muối sống không còn một hột của tôi những chén canh rau khoai tháng năm không có bột ngọt hai mắt tôi mở to đầu tôi cúi thấp miệng tôi há ra những lá khoai nhám và rít mắc vài hột cơm dồn cứng chặt xuống họng nói thật lúc này tôi muốn được say rượu họa may thấy một đồng thành ba bốn đồng 6 Nhiều khi tôi quá chán chân tay rã rời đầu óc đau nhức không muốn làm gì hết mấy đứa nhỏ chơi buôn bán bỏ đi đâu không biết để đất đá lá cây đầy nhà tôi dựa cửa ngồi yên một chỗ dụi mắt nghĩ hết chuyện này tới chuyện nọ nói chi tới những đứa đã chết trên rừng giữa phố bạn bè có đứa giàu có đứa nghèo đứa ngụy đứa cách mạng đứa tiền của ăn tiêu mấy không hết đứa không có được một cái áo lành đứa đi kinh tế mới ba bẩy tám năm trở về xách một cái bị lát mặt cắt không có hột máu đứa đạp xe thồ ngồi vắt chân ăn củ sắn chờ khách ở bến xe đứa vô tích sự ở nhà không có việc chi làm có đứa râu tóc dài che kín mặt có đứa từng không nhớ mình tên chi có đứa chịu không nổi dắt vợ con vào Nam ăn đường ngủ chợ mỗi lần gặp nhau mở to mắt cười hút một điếu thuốc lá lắc đầu hết chuyện nói hai đứa con tôi đi chơi về cười nói đứa nhỏ bắt tôi đánh trống cho nó làm ông địa múa thiên cẩu 7 Cái trống long mặt ni-lông và hai chiếc đũa tre tôi đánh múa đi các con này đây cái nón gẫy vành làm đầu thiên cẩu và sợi dây chuối treo ngọn lá làm tiền múa đi các con cái bụng ông địa to tròn giơ lỗ rún gài nút áo không được ông địa chống tay vỗ bụng ngửa mặt lên trời cười ha ha tôi vỗ tay hoan hô và không biết mình có nhớ ra được cái mặt nạ ông địa không. Hiện nay Trần Vàng Sao đang sống tại Huế trong thầm lặng, nghèo đói và cô tịch.

Ý kiến (0)
Share
Xem toàn trang