Có nên đặt vấn đề thoát Trung?

Nguyễn Thanh Giang, gửi RFA từ Hà Nội
2014-08-20
Email
Ý kiến của Bạn
Share
In trang này
Hai người Trung Quốc qua Việt Nam qua cửa khẩu Lào Cai hôm 09/5/2014
Hai người Trung Quốc qua Việt Nam qua cửa khẩu Lào Cai hôm 09/5/2014
AFP photo

Tôi không muốn nghe hai chữ “thoát Trung” vì nó đau lòng quá khi bị gợi lên cảm giác tủi buồn, yếm thế của sự trốn chạy.

Thật vậy. Thoát là gì? Từ điển Tiếng Việt giải nghĩa; Thóat là “ra khỏi nơi kìm hãm, nguy hiểm thoát chết trong gang tấc”. Thoát, muốn dịch ra tiếng Pháp phải dùng chữ sortir hoặc échapper. Muốn dịch ra tiếng Anh phải dùng một trong các chữ: to escape, to exit, to quit.

Thực tế, đã bao giờ chúng ta nhập vào đâu mà phải hò nhau thóat ra, đã bao giờ entrer đâu mà phải xin sortir. Và, việc gì mà phải “escape”.

Ông Hoàng Cao Khải chắc chắn không đúng khi nói: “Dân tộc Nam ta là Hán tộc không còn nghi ngờ gì nữa”.

Cũng không thể đồng ý với GS Nguyễn Văn Tuấn (Australia) trong bài “Một phiên bản của Tàu”:

Nói “tương đồng” thì có vẻ oai, chứ Tàu nó chỉ xem Việt Nam chỉ là một phiên bản của họ. Chính vì thế mà các quan chức Tàu có thể hống hách và ngổ ngáo trong các tuyên bố như là lời phán của cha mẹ dành cho con. Việt Nam có vùng vẫy hay suy nghĩ gì thì Tàu cũng đoán trước được, vì Việt Nam chỉ học từ Tàu thôi, và đâu có thầy nào (nhất là thầy Tàu) mà dạy cho trò 100% sở trường. Sự lệ thuộc ngoại bang nó ghê gớm ở chỗ làm cho dân tộc không còn tự chủ và độc lập trong suy nghĩ, và người ngoài nhìn vào với ánh mắt khinh thường.”

Hãy nghe Nguyễn Trãi dõng dạc tuyên cáo:

Như nước Đại Việt ta từ trước
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu
Núi sông bờ cõi đã chia
Phong tục Bắc Nam cũng khác
Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời xây nền độc lập
Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên xưng đế một phương

Nguyễn Du thì từng dè bỉu Trung Quốc khi ông đi sứ ở bên ấy:

Hồn ơi! Hồn ơi! sao chẳng về?

Đông tây nam bắc không nơi tựa.

Lên trời xuống đất đều không ổn,

Đất Yên đất Dĩnh về làm chi?

Thành quách chẳng khác xưa nhưng lòng dân đã khác,

Bụi nhiều nhuốm bẩn dơ quần áo.

Đi ra thì xe ngựa, ở nhà thì vênh váo,

Ngồi bàn tán chuyện ông Quì ông Cao.

Không hề để lộ nanh vuốt ác độc.

Nhưng cắn xé người ngọt như đường!

Hồn có thấy cả trăm châu vùng Hồ Nam,

Toàn người gầy ốm có ai mập đâu.

(Bản dịch bài “Phản chiêu hồn”)

Nguyễn Trường Tộ cũng khẳng định:

Nước ta trên cũng có trời che, tức thiên văn, dưới cũng có đất chở, tức địa lý. Trong khoảng trời đất, nước ta cũng là một đất nước tốt lành hẳn hoi, đâu phải một miền phụ dung của Tàu” (Bản tấu “Về việc học thực dụng”).

Cha ông ta chưa bao giờ chiụ là một miền phụ dung, một phiên bản của Trung Quốc bởi vấn đề thoát Trung đã được đặt ra từ rất lâu. Không chỉ thóat mà còn chống, còn đánh. Không chỉ đánh cho …cút, đánh cho …nhào mà “Đánh một trận sạch sanh kình ngạc”, “Đánh cho dài tóc, đánh cho đen răng”. Đánh bằng quân sự, đánh bằng văn hóa. Mặt trận nào cúng quyết liệt, cũng dữ dội. Có thế ta mới còn được “Bốn ngàn năm ta lại là ta” ít nhất cho đến trước năm 1945 chứ. Chỉ tiếc rằng, do cần đạt mục tiêu giành quyền thống trị, những người cộng sản Việt Nam đã rước ảnh mấy ông Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông về treo lên bên trên cả bàn thờ Tổ quốc. Càng đáng căm giận hơn là, cho đến bây giờ, trong những người lãnh đạo còn có những kẻ/thằng do lú lẫn hay do cần nơi nương tựa vẫn dùng quyền hành cố ấn sâu đất nước vào vòng đô hộ của Trung Quốc!

Bây giờ đặt vấn đề “Thoát Trung” thì nghĩa là thóat cái gì?

Đọc một số bài viết, dự mầy buổi Hội thảo thấy ý kiến lộn xộn, ngổn ngang quá. Người thì cho rằng “Thoát Trung” chủ yếu phải là thóat về chính trị, về tư tưởng. Người lại bảo “Thoát Trung” về chính trị thật ra cũng là “Thoát Trung” về văn hóa, văn hóa quỳ lạy, văn hóa thảo dân, văn hóa giả dối … Người bảo muốn “Thoát Trung” phải diệt Cộng, người bảo muốn “Thóat Trung”, trước hết phải đổi tên Đảng …. Rồi hàng loạt câu hỏi nêu ra: “Thoát Trung” hay thoát Mác – Lênin?, “Thoát Trung” hay thoát Khổng Mạnh?, “Thoát Trung” hay thoát Hoa?, hay thóat Á?, hay là “giải Hán hóa”? vv…

Loanh quanh luẩn quẩn một hồi, có ý kiến như là tổng kết: “Rút cuộc, Thoát Trung là phải tự thoát” (Nguyễn Ngọc Lanh).

Tôi thì tôi nghĩ rằng, không nên hô hào thoát cái gì cả.

Thoát Trung ư?

Nhưng, nhà nghiên cứu Đinh Bá Anh nêu nhận xét mà tôi rất tán thưởng: “Trên nhiều phương diện, Trung Quốc còn “thoát Trung” một cách chủ động hơn, nhanh và xa hơn Việt Nam”; “cả tư duy và tầm nhìn của giới lãnh đạo lẫn ý thức của người dân về quyền và trách nhiệm ở Trung Quốc đều cao hơn ở Việt Nam” (Bài “Việt Nam có cơ hội thoát Trung?”).

Thóat Mác-Lenin ư?

Chủ nghĩa Mác-Lenin có cái phần xác rất thối tha với những đấu tranh giai cấp, chuyên chính vô sản … nhưng có phần hồn khả dĩ thơm tho với những mộng tưởng; xóa áp bức, bất công, san sẻ tư bản về cho vô sản, thiết lập công bằng xã hội …

Thoát Khổng- Mạnh ư?

Đạo Nho đâu chỉ dạy “Trung quân” mà còn khẳng định “Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh”. Đạo Nho đâu chỉ có “Tam cương” mà còn có “Ngũ thường”. Trong ngũ thường thì đứng đầu là chữ nhân. Chữ lễ chỉ ở vị trí thứ ba: nhân, nghĩa, lễ, trí, tín. Bản thân chữ “Nho” được giải thích là do chữ “Nhân” ghép với chữ “Nhu” mà chữ “Nhu” ở đây nghĩa là hội ý. Xem vậy đủ thấy trong chữ “Nho” cũng có hàm chứa yếu tố dân chủ đấy chứ.

Chủ nghĩa Mác-Lenin cũng như Đạo Nho, Đạo Phật, Đạo Gia tô, Đạo Hồi … đều có mặt sáng, mặt tối, yếu tố dương, yếu tố âm. Vấn đề là ta cần tiếp thu những gì và nên né tránh những gì trong đó chứ không nên phủi bỏ toàn bộ.

Xã hội Mỹ sở dĩ bền vững lâu dài và phát triển rực rỡ vì không cưỡng bức “thoát” cái gì cả mà tất cả các đạo đều được trân trọng. Đảng Cộng sản Mỹ vẫn hoạt động công khai, có trụ sở treo ảnh Mác, Lênin trang trọng, có cơ quan ngôn luận đàng hoàng (Daily Worker, People’s World). Nền văn hóa Mỹ không có bản sắc riêng nhưng là tích hợp của nhiều nền văn hóa. Mọi nền văn hóa đều được góp những bông hoa đẹp của mình trên cái nền cỏ xanh dân chủ nhân quyền bất diệt.

Lịch sử nhân loại từng có những trang đau thương do những kẻ hoạt đầu lợi dụng yếu tố này, yếu tố kia trong các đạo để trị vì những cộng đồng dân tộc bằng độc tài, chuyên chế. ĐCSVN cũng vậy, đã lợi dụng chủ nghĩa Mác-Lenin để huy động xương máu nhân dân cướp chính quyền rồi lại tiếp tục lợi dụng chủ nghĩa Mác-Lenin để duy trì ách thống trị hà khắc trên đầu nhân dân Việt Nam.

Mục tiêu “Thoát Trung” đặt ra có lẽ quá rộng, quá sâu nên mông lung không biết nhằm vào đâu, không biết thực hiện thế nào.

Có quá nhiều mục tiêu, nhiệm vụ cần đặt ra cho tình hình hiện nay: chống tham nhũng, chống lãng phí, chống độc tài đảng trị, chống cường quyền … nhưng khẩn thiết hơn cả phải là chống Đại Hán bành trướng, chống ách đô hộ từ xa của Trung Quốc, chống âm mưu xâm lăng độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc. Tuy nhiên, đặt vấn đề “Thoát Trung” e không cụ thể.

Thay vì vận động “Thóat Trung” xin đề nghi nêu cao khẩu hiệu “Hãy cảnh giác với Bắc Triều”

Hãy khắc ghi vào tâm trí chúng ta khẩu hiệu “Hãy cảnh giác với Bắc Triều” bằng chỉ thị, nghị quyết, bằng thường xuyên nêu trong mục kiểm điểm ở các chi bộ Đảng, các buổi hội họp của các tổ chức dân sự, bằng thơ văn, nhạc, họa …

”Cảnh giác với Bắc Triều” thì các ông Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười không dại dột ký Thỏa ước Thành Đô 1990.

“Cảnh giác với Bắc Triều” thì Lê Khả Phiêu không mắc điều tiếng là đã bị chúng đưa gái ra nhử để rồi phải dâng tặng Ải Nam Quan, Vịnh Bắc Bộ ….

“Cảnh giác với Bắc Triều” thì Nông Đức Mạnh không ngu ngơ mời Trung Quốc vào khai thác Bauxite Tây Nguyên.

“Cảnh giác với Bắc Triều” thì Nguyễn Phú Trọng không tệ hại đến mức tạo tiền đề mở rộng cửa đón Trung Quốc và công an của họ tràn vào toàn bộ lãnh thổ Việt Nam (Xin mời đọc bài “Mấy nghi vấn đối với tuyên bố chung Việt Nam-Trung Quốc do ông Nguyễn Phú Trọng ký kết” trong trang web www. nguyenthanhgiang.com).

“Cảnh giác với Bắc Triều” thì các tỉnh không “vô tư” bán nhiều khu rừng đầu nguồn trọng yếu, không cho thiết lập những Vũng Áng, Nghĩa Hưng ….

“Cảnh giác với Bắc Triều” thì các nhà quản lý không để Trung Quốc dễ dàng thắng thầu tới 90% các dự án kinh tế quan trọng.

“Cảnh giác với Bắc Triều” thì nhân dân không nhẹ dạ nghe thương lái Trung Quốc đào rễ hồi, trộn chè bẩn, bóc móng trâu, nuôi đỉa, nuôi ốc bươu vàng …

Thay vì chủ trương “Thóat Trung”, đề nghị hãy vận động mạnh mẽ cho xu hướng “Khuynh Tây”.

“Khuynh Tây” để tiếp thu sâu sắc những giá trị cơ bản của nhân loại tiến bộ, trong đó có dân chủ, nhân quyền.

“Khuynh Tây” để có nền giáo dục đào tạo nên những con người tài năng có tinh thần độc lập, ý chí sáng tạo, bản lãnh tự chủ.

“Khuynh Tây” để có nền hành chính phục vụ nhân dân đắc lực.

“Khuynh Tây” để nhanh chóng công nghiệp hóa, hiện đại hóa.

“Khuynh Tây” sẽ mặc nhiên đạt được mục tiêu “Thoát Trung”. Do “Khuynh Tây” mà ta thấy đấy, giới trẻ đã mặc nhiên “Thoát Trung” trong lĩnh vực ca vũ nhạc một cách ngoạn mục. Họ sống rất mạnh mẽ sôi động với những pop ballad, jaz, heavy metal, hip hop, dance sport, break dance… chứ còn ai chịu “hái chè bắt bướm” với “Lương Sơn Bá, Trúc Anh Đài” nữa đâu.

Niềm trông đợi rất tha thiết của “Khuynh Tây” trước mắt là để nhanh chóng thiết lập được Liên Minh Việt Mỹ đặng giữ lấy Biển Đông và tạo cơ hội đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa.

Trước tình hình một bộ phận trong giới lãnh đạo vẫn chủ trương tiềp tục coi Trung Quốc là bạn “4 tốt” “16 chữ vàng”, Mỹ là kẻ thù truyền thống; trước những nghi vấn xã hội: liệu Hoa Kỳ có thực tâm muốn liên minh với ta không, cần tổ chức nhiều cuộc Hội thảo, Tọa đàm nhằm giải quyết những vấn đề tư tưởng ấy. Từ đấy tạo sức ép để lãnh đạo phải từ bỏ ý đồ “ỷ Trung bảo toàn Đảng”, để vì dân vì nước mà “Khuynh Tây” và chủ động nỗ lực thiết lập liên minh với Hoa Kỳ.

Hà Nội 20 tháng 8 năm 2014

Nguyễn Thanh Giang

Ý kiến (5)
Share

Độc giả không muốn nêu tên

Cho tui xin gop y kien mot ti voi qui vi,
Nuoc Viet chung ta hien gio dau can gi phai thoat, Quoc gia tu chu ve mat chinh tri,kinh te,quan su, ngaoi giao,sau phai neu hien gio Viet Nam dang ngoai giao chinh sach du day voi trung quoc va my,Nhung lai co mot dieu trong lich su dang de chung ta nghi nho moi khi han trung bi loan thi nuoc ta duoc thoat, roi mot khi han trung duoc thong nhat thi tam thoat cua nuoc ta khong duoc ben lau.roi phai roi vao tinh trang cu nua tu chu nua le thuoc tu nguoi han.cu tiep tuc theo da nay mai den tan the ky nay,moi nguoi viet chung ta cu cam nghi co ve dat nuoc roi vao le thuoc trung quoc,that su tuong lai cua dat nuoc thi lanh dao cho du cong san hay tu do dieu khong muon thay dat nuoc bi ngoai xam thong tri,nhung lai mot lan nua cung boi vi duong loi da bi gay lam doan muc dich nhom nguoi lam cong san trong nuoc muon tranh ne anh chan khong lo phuong bac tu sau nam 1975 den nam 1990 khong mai de quoc lien xo bi tan ra neu khong thi do cai chac nhu dong dinh khong the nao nguoi lanh dao cong san viet nam di voi trung quoc,noi den day thi bao nhieu nam cung co va xay dung nhung tien do cua nhom nguoi o bac bo phu da xup do hoan toan y chi tu cong san dong duong thong nhat mot moi o bang dao dong duong khong duoc thay theo y do cua Ho va thuoc ha cua ong ta. cung vi mot chu "thoat" ma trung quoc ma trung quoc mat di mot dong minh than can khong chi gi bay nhieu la het vi con la mot su thien lien phai giup cho viet nam thang duoc hai cuoc chien chong phap va my,da lam cho nguoi Han mat mat o chinh truong quoc te co tien la dong ming than can cua viet nam ma lai bi viet nam hat hui di voi lien xo va con dem linh di danh Pol pot o Campuchia,su cam tuc nay cua trung quoc da khong con kem che duoc nua moi dua den tinh trang nam 1979 quynh de tuong tan lan nhau het tay cua cuoc chien o bien gioi phia bac. Gio day dat nuoc va nguoi Viet nam chung ta chieu dung su mat mac dau kho ve moi truong song hien tai su that nguoi dan da tro thanh nan nhan chinh tren dat que huong minh bang cach tiep nhan thuc pham doc hai kem chat luong cu tuon vao tu phia Trung quoc,con phan tai nguyen thien nhien dat nuoc bi soi mon va thao tung, nguoi dan chi con biet buon tha tram phuong nghan ke song con voi that trang boi ket qua cua mot che do ma tu xua ong ba chung ta chua tung quen biet den,xin tro lai de tai thoat Trung quoc that su tui khong nhin thay le thuoc trung quoc moi thu chi thay hien that nuoc Viet nam la quoc gia doc lap, hon nua tinh the dang dien ra truoc mat thay mot dat nuoc nhu Trung quoc la nuoc co nen kinh te lon thu hai the gioi tien tieng coi nguoi lanh dao nuoc Viet nam co su khon kheo de ma du day va ngoai giao cuong nhu de keo lay phat truyen cho dat nuoc theo da di len cua trung quoc,

04/04/2015 02:26

Uchida Van

nơi gửi Japan

Gần đây, kể cả trên VTV cũng có người dùng từ " thoát Trung ", tức là kể từ khi HD 981 của TQ vào Biển Đông, suy nghĩ của người VN đã có sự thay đổi, dĩ nhiên là các quan chức của VN cũng có sự thay đổi này. Nhưng, đảng CSVN vì muốn độc tôn trong lãnh đạo và muốnn khống chế toàn bộ tư tưởng của người VN, nên họ đã chuẩn bị sẵn các từ ngữ mang tính triệt tiêu mọi sự phản kháng, hay ý muốn thay đổi hiện trạng cầm quyền của họ. Thí dụ như : tự suy thoái, tự diễn biến, hay nặng hơn là phản động. Toàn là những từ ngữ mà nguời bình thường nghe xong đã muốn khiếp vía hoặc xa lánh. Do đó, muốn thoát khỏi tình trạng yếu kém và lệ thuộc vào TQ hiện nay thì phải cải cách thể chế, như Myanma đã làm. Tất nhiên, nếu cải cách thì phải chấp nhận mất phần quyền lợi. Điều này có mấy ai chấp nhận.

27/08/2014 22:56

Độc giả không muốn nêu tên

muon thoat trung thi phai thoat duoc nhom tay sai trong nuoc truoc

27/08/2014 21:34

Luu-vong

nơi gửi Phap

Truoc hêt phai "TÙ-BO CHÊ-DÔ CÔNG-SAN",
Theo "DÂN-CHU" và "TAM-QUYÊN-PHÂN-LÂP",DA-DANG vì dân,
KINH-TÊ thi-truong duoc tu-do phat-triên.
"Dân co giau,thì nuoc moi manh"
Luu-Vong

23/08/2014 10:23

Hồ Choa

nơi gửi Hà Nội

Chỉ có thời CS thì mới tương đồng cùng ý thức hệ, cái gì cũng làm theo Tàu, chứ như ông cha ta thì rõ ràng như trong "Nam quốc sơn hà " của Lý Thường Kiệt. Ý thức hệ ngoại lai đã hủ bại tinh thần dân tộc nên phải thoát khỏi ý thức hệ CS là ưu tiên hàng đầu của toàn thể con dân Việt.

22/08/2014 03:59

Xem tất cả ý kiến.

Xem toàn trang