Đảng Cộng sản VN trước giờ phút quyết định

Trên các trang mạng, sự thấp thỏm về chủ quyền biển đảo từ giới trí thức, sinh viên, blogger phản kháng...v.v có thể nhìn thấy rất rõ.
Phan Nguyễn Việt Đăng viết cho RFA, Saigon
2011-06-30
Email
Ý kiến của Bạn
Share
In trang này
Bản đồ định vị quần đảo Trường Sa trong biển Đông.
Bản đồ định vị quần đảo Trường Sa trong biển Đông.
AFP

Những ngày cuối cùng của tháng 6, bước qua đầu tháng 7, là những giây phút mà rất nhiều người nín thở chờ đợi kết quả của các vụ thương thuyết về chủ quyền Biển Đông giữa Đảng Cộng sản Việt Nam và Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Lo ngại chuyện “song phương”

Ở mạng xã hội Facebook, người ta cũng nhìn thấy nhiều tuyên ngôn nêu rõ ý nghĩa này, xuất phát từ các nhóm blogger ẩn danh yêu nước như Nhật Ký Yêu Nước, Talamot, Truyền thông Liên mạng...v.v Chẳng hạn như nhóm Talamot, ghi rõ trong hiển văn ngắn của họ là “Sự kiện lãnh đạo TQ và VN thỏa thuận riêng biệt với nhau về vấn đề Biển Đông cho chúng ta cảm giác bất an. Chúng ta cần phải đòi hỏi sự việc này được đem ra ánh sáng dư luận”.

Rõ ràng, cuộc thương thuyết giữa Trung Quốc và Việt Nam là một cái nồi đang đậy nắp kín, mà chỉ có số phận một dân tộc sẽ chịu thiệt thòi là Việt Nam. Ai quan tâm đến tương lai của đất nước, đều cảm thấy phập phồng, âu lo.

Nhưng quả thật, cũng có nhiều lý do để lo ngại và thấp thỏm. Nhất là một khi báo chí trong nước được lệnh hạ giọng chỉ trích Trung Quốc và và ém nhẹm những kết quả thương thuyết quan trọng.

Ngày 28.6, người Việt chỉ biết đến hiện tình đất nước của mình sau khi đọc được bản tin của Tân Hoa Xã, với nội dung hết sức bí hiểm là “Trung Quốc đã kêu gọi Việt Nam hãy thực hiện đầy đủ một thỏa thuận song phương trên vấn đề Biển Hoa Nam [Biển Đông] vốn đã đạt được trong thời gian diễn ra chuyến viếng thăm của phái viên đặc biệt của Việt Nam Hồ Xuân Sơn vào tuần trước”.

Liệu các giá trị song phương còn đủ sức để áp dụng vào lúc nước sôi lửa bỏng này hay không? Thỏa thuận song phương là những gì? Trên trang điểm tin Ba Sàm, một trong những trang tin độc đáo nhất Việt Nam, có hàng triệu người xem và ủng hộ hiện nay, đã từng nhắc lại sự kiện tướng quân đội Đồng Sĩ Nguyên kêu gọi “2 Đảng hãy cùng ngồi lại với nhau” và chỉ trích gay gắt. Ít nhất là 2 lần, khi nhắc về sự kiện này, người điểm tin trên trang Ba Sàm đã gọi ông tướng này là một nhân vật “u mê”.

Có lẽ vì sự lo ngại cho một cuộc thỏa hiệp nào đó, mà bản tuyên cáo của giới văn nghệ sĩ, trí thức, sinh viên... cũng được ra đời. Ngày 25.6, bản tuyên cáo về hành động gây hấn, xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ Việt Nam từ phía Trung Quốc lập tức có được sự hưởng ứng của nhiều quan vật quan trọng và quen thuộc trong, ngoài nước.

Ngày 26.6, Khối 8406 và nhóm linh mục Nguyễn Kim Điền cũng có tuyên cáo tương tự. Rõ ràng, các thông điệp này được đưa ra sau 3 cuộc biểu tình đầy giằng thúc trong các toan tính của Hà Nội nhằm thăm dò Bắc Kinh, người dân Việt Nam nói chung đều muốn nhấn mạnh một điều rằng họ đã quá mệt mỏi mối quan hệ mờ ám giữa Đảng Cộng sản Việt Nam và Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Điều mà người dân nào cũng hiểu rõ là Việt Nam cần minh bạch chấm dứt mối quan hệ gông cùm 16 chữ vàng ô nhục. Và đây là thời cơ vàng cho việc bước ra khỏi vòng tay ghê tởm đó của Bắc Kinh.

Đảng sẽ yêu nước?

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates (P) và Bộ trưởng Bộ Quốc phòng VN Phùng Quang Thanh trước cuộc họp đối thoại song phương Shangri-La hôm 04/6/2010. AFP
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates (P) và Bộ trưởng Bộ Quốc phòng VN Phùng Quang Thanh trước cuộc họp đối thoại song phương Shangri-La hôm 04/6/2010. AFP Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates (P) và Bộ trưởng Bộ Quốc phòng VN Phùng Quang Thanh trước cuộc họp đối thoại song phương Shangri-La hôm 04/6/2010. AFP
Dù cho Việt Nam có nhượng bộ, hạ giọng... thì chắc chắn dàn khoan nước sâu Marine Oil 981 của Trung Quốc không thể từ bỏ chuyện chọc vào các túi dầu ở ven đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Tân Hoa Xã cho biết Bắc Kinh đã mất 3 năm và hơn 900 triệu USD để xây dựng, và cũng vì vậy, Đảng Cộng sản Trung Quốc không thể vì mối tình giả tạo Việt - Trung mà từ chối thực hiện giấc mơ của họ.

Hãy hình dung khi dàn khoan dầu này được đặt sát nách Việt Nam, ít nhất là một lực lượng hải quân Trung Quốc không dưới 20 chiếc sẽ bao bọc dàn khoan này sẵn sàng nã đạn vào bất kỳ ai để bảo vệ chuyện cướp dầu trên biển.

Việt Nam sẽ mất dần, bị lấn dần biển và đảo, và chủ quyền, và vị thế... trong tiếng kêu thảng thốt và vô giá trị của người phát ngôn Bộ ngoại giao Việt Nam. Thậm chí các cuộc biểu tình phản đối của người Việt Nam dù được Nhà nước cho phép, cũng chỉ sẽ là một thứ trò vui cho Hệ thống cung đình Việt-Trung.

Năm 1987, khi nói về Việt Nam trong hệ thống xã hội chủ nghĩa, ông Phạm Văn Đồng có tuyên bố rằng “Việt Nam chỉ là một con chim trong đàn chim xã hội chủ nghĩa”. Nay thì hệ thống đó, không những tan rã, mà còn bị Liên hiệp Châu Âu xác quyết (năm 2006) là một hệ thống tội ác đối với nhân loại, qua nghị quyết 1481 được thông qua ở Strasburg (Pháp).

Việt Nam và Trung Quốc rốt cục chỉ còn lại là một mối liên quan của quyền lợi 2 Đảng, bất chấp ý nguyện của dân tộc. Lâu nay, qua các sự kiện được khai thác bởi báo chí quốc tế và chính trong nước, dân Việt ai cũng có thể nhìn rõ được Đảng Cộng Sản Việt Nam và Đảng Cộng sản Trung Quốc chỉ là mối giao hảo chia sẻ quyền lợi và quyền lực, mặc cả mua bán, chia chác tài nguyên, lãnh thổ... của tổ tiên người Việt Nam để lại.

Vào một thời điểm mà cả dân tộc đều nhìn ra chính quyền Trung Quốc không thể là bạn, liệu Đảng Cộng sản Việt Nam có đủ cam đảm để làm lại, thay đổi thái độ và làm lại một quốc gia tự cường, độc lập khác hơn hay không?

Hay là Đảng Cộng Sản lại nhu nhược, bị thay máu, và sẵn sàng từ bỏ dân tộc, cội nguồn... để chấp nhận làm chư hầu tay sai cho Bắc Kinh?
Và Hà Nội cũng cần nên nhớ rằng, dù trong lịch sử hay tuyên truyền, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn ra sức nhắc nhở rằng kẻ thù của người Việt là Anh, là Mỹ, là Pháp... nhưng triệu triệu người dân thì vẫn luôn tâm niệm rằng từ thời cha ông họ, cho đến tận hôm nay, kẻ thù đáng sợ nhất vẫn là từ phương Bắc.

Theo dòng thời sự:

Ý kiến (8)
Share

Độc giả không muốn nêu tên

Tàu Cộng nó hà hiếp bắt bớ đánh đập ngư dân Việt Nam trong hải phận VN,Nhân dân VN trong nước biểu-tình chống Tàu Cộng.Thế mà bị công-an Việt-cộng hành hung bắt-bớ; làm theo lệnh của quan thầy Tàu cộng à? Tôi nghỉ rằng ̣đám VC cầm quyền hiện nay là con rơi con rớt gì của mấy thằng Tàu cộng quá!
Chúng tôi ở hải-ngoại giúp Vn theo cách của chúng tôi. Còn bà con trong nước nên nhớ rằng Độc-lập, tự-do, nhân-quyền...không có miển-phí đâu. Nếu cứ khom lưng cúi đầu thì cứ bị VC và Tàu cộng cưởi đầu cưởi cổ.Rồi sẻ nghìn năm nô-lệ giặc Tàu...

10/07/2011 11:51

Độc giả không muốn nêu tên

Nói gì thì nói, việc đầu tiên là phải triệt hạ lủ Việt-Cộng đang cầm quyền buôn dân bán nước trước, rồi mới tính đến chuyện chống Tàu Cộng. Lý-do rất dản-dị: Việt-cộng là nội-thù của nhân-dân VN và Tàu-cộng là ngoại xâm; còn Việt-cộng nắm quyền thì làm sao mà chống quan thầy của nó là Tàu-cộng?

03/07/2011 12:49

Độc giả không muốn nêu tên

Bài vuết của bạn đã có những lời lẽ quá khích, theo tôi dù gì thì các nhà lãnh đạo Việt nam trước đây và hiện nay đã luôn luôn hết lòng vì dan, vì nước. Tất nhiên mỗi giai đoạn lịch sử thì sẽ có một đối sách khác nhau. Còn việc các nhà lãnh đạo cỉa Việt nam hay các nước khác cũng vậy thôi, họ đều vì dân tộc, vì nhân dân của họ mà làm việc hết sức để cho cuộc sống của nhân dân được no ấm, Tổ quốca được toàn vẹn và bình tên hoà đồng cùng các dân tộc khác. Lịch sử luôn công bằng với mọi thành phần, mọi giai cấp trong xã hội.

01/07/2011 21:17

Độc giả không muốn nêu tên

CHI CO NHUNG KE DIEN THI MOI VIET RA NHUNG TU NHU VAY NEU CHUNG MAY YEU NUOC SAO LAI BO CHON DAT NUOC MA DI HIIII THUA TRAN ROI SO CHEYT QUA NEN PHAI BO CHON BO CHAY MA NEU KO THI VAO NHA GIAM NGHAY

01/07/2011 07:38

Độc giả không muốn nêu tên

den gio cong san viet nam van con bam vao 16 chu vang do thuc dan trung cong reu rao,hay day la luc cong san viet nam lo nguyen hinh la thuc dan kieu moi,quay nguoc lai boc lot nhan dan viet nam.

01/07/2011 02:01

Xem tất cả ý kiến.

Xem toàn trang