Sự điêu tàn đang hiện ra dần

Nguyễn Ngọc Già
2019-06-04
Email
Ý kiến của Bạn
Share
In trang này
Hình minh họa. Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình
Hình minh họa. Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình
AFP

Thế giới đang chứng kiến chiến cuộc Hoa Kỳ - Trung Quốc - Một cuộc chiến giữa Kinh Tế Thị Trường và Kinh Tế Phi Thị Trường; Một cuộc chiến "vô tiền khoáng hậu" chưa từng được biết đến trong 50 năm qua!

Tác hại của cái gọi là "chiến tranh nhân dân"

Giữa chiến cuộc đang dâng cao với nhiều dấu hiệu thật căng thẳng và vô cùng quyết liệt, "chủ nghĩa dân tộc" được Trung Quốc tiếp tục sử dụng dưới tên "Vạn Lý Trường Chinh Mới" [1] do ông Tập Cận Bình "kêu gọi người dân nước này chuẩn bị cho thời kỳ khó khăn".

Thế giới sững sờ [2] trước những "bàn chải chà cầu""giấy vệ sinh" in hình Tổng Thống D. Trump được sản xuất tại Trung Quốc. Điều đó chỉ làm cho "văn hóa rực rỡ" 5.000 của người Trung Hoa thêm phần "chói lọi" hơn là tính thiết thực, giúp cho nhà cầm quyền Trung Quốc đang "đau đầu bạc tóc" kiếm tìm giải pháp khả dĩ.

Sự giàu có về vật chất của người Trung Hoa, không hề giúp ích họ hành xử văn minh hơn với sự tôn trọng cần có của thế giới.

Dù Trung Quốc đứng hạng nhì thế giới về kinh tế, nhưng đứng áp chót khi xếp hạng tự do báo chí (!).

Người dân được sinh ra để sống và để mưu cầu hạnh phúc, không phải để đi gây chiến - đó là chân lý. Chính điều này đã phủ định hoàn toàn khái niệm "chiến tranh nhân dân", vốn chỉ có những quốc gia độc đảng toàn trị, lừa dối người dân luôn sử dụng, mỗi khi cần đến "đám đông ô hợp" dưới tên gọi "lòng yêu nước nồng nàn", nhưng thực chất chỉ thể hiện một sự cuồng nộ mù quáng và điên tiết, nhưng lại không hiểu được  “mình phải có thế nào người ta mới thế chứ” như lời của ông Nguyễn Phú Trọng đang văng vẳng bên tai Chủ tịch Tập (!).

Điều tồi tệ hơn của "chiến tranh nhân dân" gây ra, một khi "tàn chiến cuộc", nó để lại một quốc gia xác xơ về nhân cách với lòng thù hận ngút ngàn và sự chia rẽ xã hội trầm trọng! Điều này đã được lịch sử thế giới chứng minh mà Việt Nam là một trong số đó. Thật đáng sợ, khi chiến cuộc trôi qua, Việt Nam vẫn đang vật vã kiếm tìm sự bình an trong xã hội cùng sự "thống nhất nhân tâm" suốt hơn 44 năm qua như "bóng chim tăm cá"(!).

Liệu người Trung Hoa có giật mình với "nhân tâm ly tán" kinh khủng, từ cái gọi là "chiến tranh nhân dân" đã gây ra cảnh "nồi da xáo thịt", không chỉ với "người anh em ruột" mang tên Đài Loan mà ngay cả trong lòng thủ đô Bắc Kinh với Thiên An Môn, mà cho đến nay, 30 năm qua, nhà cầm quyền Trung Quốc vẫn xem là điều nghiêm cấm tuyệt đối, nếu ai đó muốn nhắc lại công khai!

Nhà cầm quyền Trung Quốc cần nghiêm túc nhìn lại khái niệm "chiến tranh nhân dân" để đừng đẩy người dân Trung Hoa lao vào cơn "đại hồng thủy" đang chực chờ hiển hiện, bởi họ không gây ra thảm cảnh đó!

"Chiến tranh nhân dân" vốn không mỹ miều như tên gọi, bởi nó vắt cạn kiệt "nội lực nhân dân" nhằm phục vụ cho kẻ cai trị!

WTO có nên tồn tại?

Trung Quốc gia nhập WTO chính thức vào ngày 20/1/2002, sau 15 năm đàm phán và chuẩn bị đầy cam go.

Hơn mười bảy năm qua, Kinh Tế Thị Trường dành cho Kinh Tế Phi Thị Trường quá nhiều "đặc ân" và sự "sủng ái" đầy hào sảng, thế cho nên, Trung Quốc mau chóng trở thành:

Nước xuất khẩu và nhập khẩu thuộc hàng đầu thế giới.

+ Thành viên nòng cốt trong hệ thống thương mại đa phương toàn cầu.

+ Quốc gia sản xuất và tiêu thụ xe hơi nhiều nhất hành tinh.

+ Đối trọng của Hoa Kỳ trong kinh tế thương mại.

+ Nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới, khi vượt qua Nhật Bản.

Và còn nhiều lãnh vực tiến bộ vượt bậc khó chối cãi, đặc biệt trong lãnh vực công nghệ thông tin.

Dù là như vậy, nhưng thật đáng tiếc, cho đến nay Trung Quốc vẫn chưa được Hoa Kỳ và phương Tây công nhận có nền Kinh Tế Thị Trường!

Khi được là thành viên WTO, nhiều quốc gia hy vọng Trung Quốc hành xử văn minh hơn, trên mọi lãnh vực để xứng đáng là đất nước "đứng giữa thiên hạ", góp phần lớn lao cho một thế giới, cần hòa bình để phát triển thay vì thủ đoạn thấp kém và hận thù khôn nguôi...

Trong một bài báo vào tháng 4/2018 đăng trên Foreign Affairs do trang Nghiên Cứu Biển Đông chuyển ngữ [3], đại diện thương mại Hoa Kỳ đã khẳng định "Mỹ đã sai lầm khi để Trung Quốc gia nhập WTO - là các cam kết mà Trung Quốc đưa ra vào năm 2001, không bao hàm tất cả các hành vi gây lo ngại hiện nay. Cả nghi thức gia nhập WTO của Trung Quốc lẫn cấu trúc của tổ chức này vào năm 2001 đều không đủ để bảo đảm hành vi kinh tế lý tưởng của Trung Quốc trong những thập kỷ sau đó..."

Có lẽ nhận định trên đã đủ trả lời cho câu hỏi [4] "Tại sao Trung Quốc hăng hái cải tổ WTO trong khi Mỹ muốn từ bỏ?".

Ngày 22/5/2019, đài VOA cho hay [5]: "Đại diện Thương mại Mỹ Robert Lighthizer sẽ gặp giới chức từ Liên hiệp Châu Âu và Nhật tại Paris vào ngày 23/5 để bàn về các nỗ lực chung giải quyết các chính sách và cách hành xử phi thị trường của các nước khác... Cuộc họp dự kiến sẽ chủ yếu tập trung về các chính sách bao cấp của nhà nước Trung Quốc...".

Ngày 3/6/2019, Tổng thống D. Trump viếng thăm cấp quốc gia đến Anh Quốc - một quốc gia hùng cường đứng trong HĐBALHQ và cả trong WTO.

Phải chăng chuyến công du của Tổng thống D.Trump nhằm tiếp tục khẳng định Hoa Kỳ có quá nhiều "đồng chí"  trước một nhà cầm quyền cộng sản vốn luôn đầy đủ "tình đồng chí" nhưng thật "dị hướng" trong tình trạng - không thể rõ hơn - vô cùng lẻ loi, cô độc?

Tạm kết

Diễn đàn Shangri - La tại Singgapore vào ngày 02/6/2019, đài VOA cho hay phía Trung Quốc đã biểu thị thái độ "bất khuất" trước Hoa Kỳ về căng thẳng thương mại, kể cả vấn đề Đài Loan và Biển Đông, thông qua Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng Ngụy Phượng Hòa.

Còn nhà cầm quyền Việt Nam sẽ làm gì trước "vòng xoáy khổng lồ" của chiến cuộc Mỹ - Hoa như ông Phạm Bình Minh khẳng định: "Việt Nam khó tránh khỏi ảnh hưởng từ thương chiến Mỹ - Trung"?...

_________________

[1] https://thanhnien.vn/the-gioi/ong-tap-keu-goi-trung-quoc-san-sang-cho-van-ly-truong-chinh-moi-1084796.html

[2] https://news.zing.vn/giay-ve-sinh-hinh-tong-thong-trump-dat-hang-o-trung-quoc-post947166.html

[3] http://nghiencuubiendong.vn/toan-cau-hoa-hoi-nhap-kinh-te/6938-ket-nap-trung-quoc-vao-wto-co-phai-la-sai-lam

[4] http://www.trungtamwto.vn/chuyen-de/12899-tai-sao-trung-quoc-hang-hai-cai-to-wto-trong-khi-my-muon-tu-bo

[5] https://www.voatiengviet.com/a/my-nhat-eu-ban-ve-chinh-sach-bao-cap-cua-trung-quoc-/4926971.html

* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do

Ý kiến (3)
Share

Duy Hữu

nơi gửi USA

Ngụy biện, ngụy danh ...

" Tinh thần Ái Quốc ", " Tinh thần Dân Tộc ", " Chống ngoại xâm, dành Độc Lập "

Để Độc Tài, Độc Đảng, Độc Đóan, Độc Tôn, Độc Quyền, Độc Diễn, Độc Trị, Độc Ngu, Độc Ác ... là những thủ đoạn truyền thống của các đảng ngụy quyền Việt Cộng, Tàu Cộng, Hàn Cộng, Nga Cộng ...

" Chiến tranh nhân dân " là chiến tranh của Dân, do Dân, vì Dân hay chỉ là ngụy biện, ngụy danh cho một cuộc chiến của Đảng, do Đảng, vì Đảng?

" Chống Mỹ, cứu Nước ", " Chống Pháp, cứu Nước ", " Chống Nhật, cứu Nước ",
" Chống Tàu, cứu Nước " để dành Độc Lập ... để làm cái gì? Để được cái gì?

Nếu không có Tự Do, Dân Chủ, Dân Quyền, Nhân Quyền?

Nếu không có Tự Do mưu cầu Hạnh Phúc cho từng người dân, và cho toàn dân?

Nhân dân Hoa Kỳ không chỉ dành Độc Lập ra khỏi Đế Quốc Anh Hòang, nhưng còn đấu tranh cho một hệ thống, thể chế chính trị, kinh tế, xã hội tôn trọng Tự Do, Dân Chủ, Dân Quyền, Nhân Quyền và Tự Do mưu cầu Hạnh Phúc của từng người dân và toàn dân Hoa Kỳ.

Còn nhân dân Trung Quốc với đảng Tàu Cộng thì sao?

Còn nhân dân Việt Nam ta với đảng Việt Cộng thì sao?

Chẳng lẽ nhân dân Việt Nam ta ...
tránh vỏ dưa " trăm năm nô lệ giặc Tây", lại đạp vỏ dừa " trăm năm nô lệ giặc Việt Cộng ", lại đạp vỏ chuối " ngàn năm nô lệ giặc Tàu Cộng " ?

Nếu vậy, thà vậy cứ theo " đế quốc Mỹ ", vừa được ăn " hem bơ gơ " của " đế quốc Mỹ ", vừa được tự do bầu Tổng thống Trump, vừa được tự do chửi Tổng thống Trump, vừa " được ăn, được nói ", vừa được chửi, vừa có ăn, có gói mang về ... gửi về Việt Nam ... có Hạnh Phúc hơn không? Có sướng hơn không ?

P.S. Bước theo Tổng thống Trump hay qùy gối, triều cống " Hoàng đế " Tập Cạn Bình cùng với " Thái thú " Nguyễn Phú Trọng và để cùng chết chùm với Tàu Cộng?

Chọn đi, nhân dân Việt Nam ta!




13/06/2019 12:35

LeHang

nơi gửi Germany

Thưa Ồng Già, có nhiều điểm tui ủng hộ Ông, nhưng có nhiều điểm thì tui không thể đứng vè chung nhận xét của Ông, chẳng hạn như vấn đề gia nhập của Trung Cộng vào WTO.

WTO không phải là một tổ chức độc tài bằng những điều lệ độc đoán từ trên xuống dưới để bóc lột các quốc gia đang phát triển và chậm phát triển. WTO là một tổ chức dựa trên sự dân chủ và công bằng, trước nhất là qua WTO thì thế giới thương mại toàn cầu có một điểm dựa để tìm qyuền lợi thành viên, qua đó nền kinh tế thế giới sẽ công bằng. Nổ lực của G7 khi tiến hành thành lập WTO là từ bối cảnh Cold War là đánh xụp đổ chủ nghĩa kinh tế cộng sản qua chủ nghĩa thương mại tự do.

Kẻ xé rào chính sách của WTO là chính Hoa Kỳ! Khi WTO đàm phán với Trung Cộng, thì chính Hoa Kỳ luôn tìm đủ mọi cách để bao che cho Trung Cộng. Dạo đó thì EU đã đưa ra lý do là: Trung Cộng là một quốc gia chậm tiến, từ đó Trung Cộng được quyền cạnh tranh bình đẳng với EU, đến lúc Trung Cộng phải trở thành một quốc gia có cùng hệ thống như EU, có nghĩa là Trung Cộng phải trở thành Kinh Tế Thị Trường như EU.

Nhưng do tư bản Hoa Kỳ vì lợi nhuận đã bơm tiền đầu tư và kỷ thuật vào Trung Cộng trước đó quá nhiều nên đã đưa Modus Anti Dumping và bảo kê Trung Cộng qua nghị định PNTR - Permanent Normal Trade Relations. Có nghĩa là Hoa Kỳ dạo đó đã đơn phương chấp nhận Trung Cộng vào WTO để thúc đẩy chiến lược Toàn cầu hóa mà Hoa Kỳ lúc đó đang chủ trương. Sau 15 năm thì Trung Cộng mất vị trí quốc gia đang phát triển mà phải đóng vai trò quốc gia kinh tế thị trường trong WTO là điều kiện mà EU đã đưa ra khi thu nhận Trung Cộng vào WTO, chứ chẳng phải là Hoa Kỳ. Bởi vì về phía EU thì khi Trung Cộng có status kinh tế thị trường, thì Trung Cộng không được phép hổ trợ tài chính cho các doanh nghiệp quốc doanh mà phải tôn trọng nguyện tắc kinh tế thị trường.

Vào thời Obama thì ông ta khôn khéo tìm cách thành lập nhiều thị trường (như TPP) để ngăn chận sự Dumping của Trung Cộng, và về phía EU thì đã nêu ra điều kiện kinh tế thị trường sau 15 năm với Trung Cộng. Cả hai EU&USA cùng nhắm vào Trung Cộng bằng nhiều hướng khác nhau. Nhưng chẳng may là khi Donald Trump trở thành Tổng thống Hoa Kỳ, thì chiến lược bao vây kinh tế Trung Cộng bị đổ vở.

Trump tuyên bố rút ra tất cả các tổ chức thương mại-quốc phòng mà thời Obama đã nổ lực để cùng chống lại Trung Cộng. Đồng thời lợi dụng kiến thức thấp của đại đa số dân Hoa Kỳ để mị dân là Hoa Kỳ đang bị các quốc gia khác ăn hiếp, phải Make America Great Again. EU gián tiếp bị đưa vào vòng chiến mị dân cứu quốc Hoa Kỳ của Trump (chẳng như thời thập niên 80 khi Ronald Reagan trừng phạt kinh tế Nhật Bản và Reagan rất cần yểm trợ kinh tế từ EG (tiền sinh của EU), thế là các quốc gia EG đồng thời tăng trị giá tiền tệ quốc gia so với trị giá thị trường của US Dollar, qua đó sản phẩm Made In USA sẽ rẽ hơn sản phẩm xuất cảng từ Hoa Kỳ vào EG.

Tui còn nhớ thì Nhật Bản lúc đó bổng nhiên trở thành kẻ thù kinh tế của Hoa Kỳ, Regean làm áp lực với EG là phải đá Nhật Bản ra khỏi EG. Toyota, Honda đã phải dời tổng hành dinh về Anh Quốc (lúc đó Anh Quốc chưa là thành viên EG) đồng thời Toyota tuyên bố không sản xuất loại xe rẽ tiền dân dụng E-Class, mà chuyển qua S và L-Class và áp dụng một hệ thống sản xuất Just On Time qua đó sản phẩm Nhật Bản sẽ rẻ tiền. Tui còn nhớ cái xe mà thời sinh viên mà tui đã mua là xe VW Käfer, ít tốn xăng và rẽ (do chính phủ bơm tiền vào), nhưng cùng loại với VW Käfer lúc đó là Honda Civic. Nhưng Toyota và Honda đã chuyển tổng hành dinh qua Anh Quốc, mà chỉ vài năm sau là Anh Quốc gia nhập EU.

Như trên đã nói thì thời hạn 15 năm của Trung Cộng đã hết, đúng ra là EU và Obama trước đó cũng đã đi đến một thỏa hiệp làm xuy yếu Trung Cộng, qua đó Hoa Kỳ dần tiến vào Kinh tế thị trường và cũng qua đó mà Hoa Kỳ sẽ có vốn để thực hiện bảo hiểm y tế cho toàn dân Hoa Kỳ. Có nghĩa là cùng đánh thuế cao vào các tập đoàn như Intel hay Microsoft, ép buộc Trung Cộng phải tăng trị giá tiền Mao, để từ đó Trung Cộng phải nhả ra lại, chứ không được dùng tiền thặng dư đó để bơm vào các xí nghiệp quốc doanh.

Nay chính sách của Obama đã bị phá vở, thì WTO đã trở thành một công cụ riêng cho quyền lợi riêng. Donald Trump chỉ muốn phá xập WTO; EU muốn cải tổ lại WTO; Trung Cộng muốn giữ nguyên WTO (không như tác giả nhận định là Trung Cộng muốn cải tổ lại WTO), bổi vì Trung Cộng có lợi từ WTO.

Chuyến đi EU của ông Lighthizer lý do là OECD nhóm họp thường kỳ, lần này tại Paris thì kế hoạch chỉ là chuẩn bị cho nhóm họp G 20 ở Nhật Bản như vấn đề môi trường và chính sách đánh thuế vào các tập đoàn Digital cũng như những luật pháp phải áp dụng với FB và Amazon… Lighthizer đại diện cho Hoa Kỳ cũng chẳng được phép vượt qua Protocol ép OECD phải làm nhiệm vụ cho WTO, và nói đúng ra thì Hoa Kỳ cũng chẳng phải là quốc gia có nền kinh tế thị trường như nhiều quốc gia khác trong OECD.

Donald Trump công du Anh Quốc là trước nhất sinh nhật của Hoàng Hậu Anh Quốc, kế tiếp là lễ kỷ niệm D-Day, sau đó là ăn mừng với Brexit. Nhưng khi Trump và đệ I phu nhân đến tham dự sinh nhật của Hoàng hậu Anh Quốc, thì một công chúa từng là công dân Hoa Kỳ không thèm hiện diện trong khánh lễ. Cũng như lễ kỷ niệm D-Day lần này (2019) là nhiều lãnh tụ các quốc gia đồng minh cùng tham dự D-Day đã từ chối tham dự, như Ba Lan, Nga Sô, Gia Nả Đại. Cũng như là thủ tướng Anh Quốc Bà May chống lại Brexit cũng chẳng thèm gặp Trump.

Thời Cold War là thời thằng mạnh ép thằng yếu để giữ thế mạnh làm đàn anh. Thời toàn cầu hóa thì quyền làm đàn anh định đoạt đã mất dần, thay vào đó là chủ nghĩa quốc gia bồng phát trở lại. Để duy trì sự thịnh vượng cho toàn địa cầu qua một nền kinh tế thương mại tự do, thì không còn phải là dùng sức mạnh quân sự để hủy giệt kinh tế thị trường tự do độc đoán.

Rất đáng tiếc, cái Option của Hoa Kỳ từ Trump cũng thiếu đầu tư. FED cũng còn chống lại Trump

Phần II còn tiếp

12/06/2019 15:23

Yn

nơi gửi Vn

Binh tinh cho doi coi ai thang minh du.

05/06/2019 02:48

Xem toàn trang