HD-8 rút ra rồi lại kéo vào như chơi…

Việt Trung
2019-09-26
Email
Ý kiến của Bạn
Share
In trang này
Hình minh họa. Tàu khảo sát Hải Dương của Trung Quốc
Hình minh họa. Tàu khảo sát Hải Dương của Trung Quốc
Courtesy of China Daily

Câu chuyện Bãi Tư Chính rồi đây sẽ được các nhà làm sử ghi lại với nhiều pha gay cấn. Lúc ấy sẽ có sự phản chiếu phức hợp từ nhiều góc nhìn khác nhau: địa - chính trị với bang giao chính quốc - chư hầu, dầu khí với chiến lược nước lớn, đặc biệt là cuộc thương chiến Mỹ - Trung... Tất cả đều liên đới, khiến những ai quan tâm đến thời cuộc sẽ phải thảng thốt: “Chạnh thương cô Kiều như đời dân tộc/ Sắc tài bao mà lại lắm truân chuyên”.

Ví đời dân tộc với Thuý Kiều có thể gây phản cảm[1]! Nhưng bao trùm lên tất cả là “tiếng kêu xé lòng” của thi nhân đối với tình cảnh bi thương của đất nước lâu nay. Việt Nam xét trên một số mặt, có thể tiến tới vạch xuất phát để tham gia vòng đua xếp loại cường quốc tầm trung (Xếp loại thôi, được hay không là chuyện khác). Ngày 11/6/2019, tờ Bangkok Post của Thái Lan đã đăng tải bài viết với nhận định, Việt Nam đang đóng vai trò là cường quốc tầm trung bất đắc dĩ ở châu Á[2]. Nghịch lý chưa giải mã được là, tại sao đất nước có một vị trí quốc tế như thế mà bao đời nay vẫn luôn bị đe doạ về an ninh và phát triển? Đối đầu với Trung Quốc tại khu vực Bãi Tư Chính nằm ngay trong EEZ của Việt Nam càng cho thấy, cũng như các thế kỷ trước đây, ngày nay Việt Nam vẫn dễ bị “can dự” vào các cuộc “tranh bá đồ vương” ở khu vực cũng như toàn cầu.

Tại sao HD-8 rút khỏi Bãi Tư Chính?

Có nhiều giả thuyết, cũ và mới, giải thích đối đầu Trung – Việt tại khu vực Bãi Tư Chính từ đầu hè đến nay. Hãy bắt đầu bằng các lập luận gần đây nhất, vì nghe có vẻ mới và giật gân. Tuy nhiên cần thời gian, ít nhất là vài ba tuần tới, mới kiểm chứng được mức độ khả tín của các giả định này (hypothesis). Trung Quốc “quấy nhiễu” ở khu vực Bãi Tư Chính trước hết là để “quậy phá” việc nâng cấp quan hệ Việt – Mỹ[3]. Giả thuyết này nghe ra có vẻ hợp lý, nhưng từ đấy để đi đến kết luận, nếu ông Trọng thôi không đi Mỹ, Trung Quốc sẽ hết “quấy rối” Việt Nam ở Bãi Tư Chính, thì có vẻ quá đơn giản. “Chiến dịch Bãi Tư Chính” năm nay của Trung Quốc không thể kết thúc một cách lãng xẹt như vậy, cho dù đẩy lùi sự xích lại gần nhau giữa Hà Nội và Washington vẫn luôn là một ưu tiên trong chiến lược của Bắc Kinh.

Hình minh họa. Tổng thống Mỹ Donald Trump và Chủ tịch Nguyễn Phú Trọng ở Hà Nội hôm 27/2/2019
Hình minh họa. Tổng thống Mỹ Donald Trump và Chủ tịch Nguyễn Phú Trọng ở Hà Nội hôm 27/2/2019 AFP

Nên nhớ trước khi “bắn pháo hiệu” cho các loại tàu tiến vào khu vực Bãi Tư Chính, Trung Quốc đã “khai hoả” mặt trận ngoại giao khá sớm. Hãy xem độ ma mãnh của trò ngoại giao kiểu Tàu, từ công hàm 1958 của Phạm Văn Đồng cho đến hội thảo quốc tế “70 năm tiến trình hiện đại hoá xây dựng xã hội chủ nghĩa ở Trung Quốc” ngay giữa lòng Hà Nội, ngày 24/9/2019 (Viện Trung Quốc thuộc Viện Hàn lâm KHXHVN cùng phối hợp với Đại Sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam đồng tổ chức)! Cái thâm hiểm ở đây là, Bắc Kinh đã thao túng được một tầng lớp “hủ Marx” trong chính quyền Hà Nội tự ru ngủ mình, rồi “bơm ma tuý” vào xã hội Việt Nam, rằng ĐCSTQ và ĐCSVN vẫn tay nắm tay dưới ngọn cờ “bách chiến bách thắng” của chủ nghĩa xã hội! Thì đấy, tàu giặc vào ra vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của đất nước như chốn không người, mà vẫn “nâng bi”, vẫn “ôm chầm” lấy nó như vậy!

Cả hai guồng máy độc tài đã/đang thi nhau nghiền nát ý chí chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam. Vậy thì hà cớ gì lại tìm cách bắt bẻ một “liễu bồ” như cô Bùi Thị Thu Hiền từ Trung tâm Nghiên cứu Biển Đông (cũng thuộc Viện Hàn lâm Khoa học) nhỡ “chót dại” đứng tên trong cái “Cooperative Research Report on Joint Development in the South China Sea: Incentives, Policies & Ways Forward”. Mặc dầu đọc hết những khuyến nghị về chính sách của cái hội thảo quốc tế từ đầu hè ấy (từ ngày 27/5/2019), ta cứ tưởng như là phát ngôn của chính phủ Trung Quốc vậy. Đặc biệt là khuyến nghị đề cập tới việc chấp thuận Bãi Tư Chính (Vanguard Bank) là khu vực tranh chấp giữa Trung Quốc và Việt Nam, nên đồng ý đưa vào diện “khai thác chung” (?) Cô Thu Hiền chẳng “chệch hướng” so với đường lối chung của Viện Hàn lâm Khoa học là bao!

Do đó, trả lời câu hỏi “Tại sao ngày 23/9 HD-8 rút khỏi Bãi Tư Chính?” đơn giản chỉ là thế này: HD-8 rút ra rồi lại đẩy vào như chơi. Một khi đường lối chung đã vậy rồi thì tất cả chỉ là “diễn”. Vào hay ra cũng là “diễn”. Mà phải “diễn” thật khéo để khán giả đừng bức xúc. Khán giả mà bức xúc thì “rách việc” lắm. Chuyện kể hồi Cải cách ruộng đất (cũng thực hiện dưới sự chỉ đạo sát sao của các cố vấn Trung Quốc), trong một buổi chiếu phim tố cáo tội ác địa chủ, bộ đội đã không cầm được nước mắt, có anh đứng dậy chỉa súng lên “phông”, bắn nát cả màn ảnh, vì chí căm thù ngút trời! Rút kinh nghiệm, đảng ta và đảng Tàu ngày nay chỉ đạo từ Viện Hàn lâm đến Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam (VUSTA), sao cho đừng nẩy nòi ra những “chú bộ đội” như hồi cải cách. Chả thế mà hội thảo về Bãi Tư Chính của Viện Chính sách, Pháp luật và Phát triển đã bị cản mũi kỳ đà dưới hình thức trì hoãn[4]!

Cuộc chiến vào hồi giáp lá cà

Một giả thiết khác vừa mới vừa cũ, đó là sự phối hợp giữa ngoài biển với trong đất liền phải nhịp nhàng sao cho có thể hỗ trợ tối đa “các đồng chí còn chưa bị lộ nằm trong đống rơm”. Số là thế này: cuộc chiến giành những chiếc ghế tại Đại hội 13 đang vào hồi đánh giáp lá cà. Nhưng chớ đơn giản hoá đây là trận đấu giữa nhưng người “thân Mỹ” và “thân Tàu”. Không chỉ có thế! Cuộc giáp la cà từ nay đến trước Đại hội 13 còn là cuộc so găng giữa những người cùng chiến tuyến, đều “thân quyền” và “thân tiền” như nhau. Họ chỉ đến từ những nhóm lợi ích khác nhau. Nếu “tình hữu nghị viễn vông” mà giúp họ có thêm tiền, thêm quyền và kiếm được nhiều tiền hơn, nhiều quyền hơn thì chẳng có sự khác nhau nào giữa Bộ Ngoại giao với Ban Tuyên giáo như Trung Quốc đang rao giảng[5]. Bộ Ngoại giao có những lần vạch mặt chỉ tên Tàu xâm phạm chủ quyền của Việt Nam, thì cũng chỉ vì “vai diễn” của nó phải như thế.

Bằng chứng là từ Bộ Ngoại giao, chứ không phải trên Ban Tuyên giáo, đã gọi điện xuống cho báo VietNamNet (Tuần Việt Nam) yêu cầu phải dỡ bài của một vị đại sứ xuất sắc của mình, chỉ vì Nguyễn Trường Giang[ 6] đã ca ngợi chí khí quật cường, niềm tin mãnh liệt của dân tộc Việt Nam từ lịch sử xa xưa đến nay trong cuộc đấu tranh chống lại những kẻ cướp nước và tập đoàn bán nước. Truân chuyên của cuộc đời Kiều – hay của dân tộc Việt Nam – là cùng lúc phải chịu sự bức hại từ hai “gã bán tơ”: Mã Giám Sinh gốc Tàu và Mã Giám Sinh gốc Việt. Vì vậy, cản phá nâng cấp quan hệ Việt – Mỹ lên đối tác chiến lược, cũng như bào mòn xu hướng tiến bộ và dân chủ hoá mọi mặt xã hội Việt Nam là hai gọng kìm hiểm độc của chủ nghĩa bá quyền Bắc Kinh, toa rập với tập đoàn toàn trị Hà Nội đang thi nhau tròng vào cổ người Việt trong nước.

Hẳn nhiên, trong các lớp lang của vỡ diễn về cuộc “đối đầu” Việt – Trung, từ nay cho đến Đại hội 13, sẽ được nhà cầm quyền hai nước chủ động “dán thêm” các nhãn mác khác nhau như: mâu thuẫn giữa trung tâm với ngoại vi trong cạnh tranh địa - chính trị, hoặc đối đầu nước lớn trước trật tự thế giới, đặc biệt là cuộc thương chiến Mỹ - Trung. Nhưng rồi “lộng giả thành chân”, biết đâu trong quá trình tương tác giữa các nhãn mác ấy sẽ sinh ra những công lực ngoài ý muốn của giai cấp thống trị. Lúc ấy, tất cả chúng ta sẽ “quý cô Kiều như đời dân tộc/ chữ kiên trinh vượt trăm sóng Tiền Đường/ chàng Kim đã đến tìm, lau giọt khóc/ và lò trầm đêm ấy tỏa bay hương”[7]. Liệu một Kim Trọng từ bên kia Đại Tây Dương có kịp đến để cứu Thuý Kiều như trong “Đoạn trường tân thanh” (Tiếng kêu xé ruột) ấy hay không, đợi hồi sau sẽ  rõ./.

* Bài viết không thể hiện quan điểm của đài Á Châu Tự Do

________________________________________

[1] http://khoavanhoc-ngonngu.edu.vn/home/index.che-lan-vien-vi-nguyen-du-va-truyen-kieu

[2] https://www.bangkokpost.com/opinion/opinion/1692984/vietnam-plays-role-of-reluctant-asian-middle-power

[3] https://www.rfavietnam.com/node/5656

[4] https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-49802994 Tàu HD-8 rút đi, VN hoãn hội thảo về Bãi Tư Chính

[5] Tình hình Biển Đông gần đây, Tạp chí “Tri thức Thế giới”, số19/2019, TLTKĐB của TTXVN ngày 25/9

[6] https://www.youtube.com/watch? Bài bị gỡ: “Không thể để mất Biển, mất Bãi Tư Chính được”.

[7] http://khoavanhoc-ngonngu.edu.vn/home/index.che-lan-vien-vi-nguyen-du-va-truyen-kieu

Ý kiến (1)
Share

Nguyễn Nhơn

nơi gửi San Jose, CA

Cái giàn khoan chệt thụt vào, rút ra

Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng sẽ sang thăm Hoa Kỳ theo lời mời của Tổng thống Mỹ Donald Trump. Thời gian chuyến thăm sẽ được thu xếp vào thời điểm thích hợp. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng cho biết như vậy tại cuộc họp báo thường kỳ vào chiều ngày 14/3.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam cho biết, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đã ngỏ lời mời Chủ tịch nước đến thăm Mỹ trong năm 2019 nhân chuyến thăm Việt Nam vừa qua từ ngày 26/2 đến 28/2 trong thượng đỉnh Bắc Hàn – Mỹ được tổ chức ở Hà Nội.

https://www.rfa.org/.../nguyen-phu-trong-to-visit-us-03152019085.


KHẨN – T C ĐƯA GIÀN KHOAN KHỔNG LỒ SÂU VÀO THỀM LỤC ĐỊA VN

Trước việc Trung Quốc dự định sẽ đưa giàn sản xuất dầu khí lớn thứ hai là Đông Phương 13-2 (Dongfang 13-2 CEFB) vào lưu vực vịnh Bắc Bộ ngày 10/4/2019, một nhà nghiên cứu Biển Đông nói Việt Nam "cần bình tĩnh" quan sát.

Theo Tân Hoa Xã, hôm 10/4 giàn nổi này dự kiến sẽ di chuyển vào khu vực mà Trung Quốc gọi là bồn trũng Yinggehai, vốn có tiềm năng nhiều dầu khí nằm khoảng giữa đảo Hải Nam và bờ biển Việt Nam trong vịnh Bắc Bộ. mà Việt Nam gọi là bồn trũng Sông Hồng.

Thông tin này được đăng tải trên mạng xã hội, khiến dư luận hoang mang lo ngại về một kịch bản giống như 5 năm trước, khi Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương 981 vào Biển Đông.

************

Cọng sản thường tự thị đỉnh cao trí tuệ, mưu thuật thiên biến, vạn hóa.


Thực tế thì thường khi cứ một chiêu đáo đi đáo lại.


Đối phương biết rõ ràng nhưng thường khi lâm vào thế kẹt, đành phải chấp nhận.


Như cái dzụ giàn khoan nầy thụt vào, rút ra, ai nấy đều thấy “ dư luận hoang mang lo ngại về một kịch bản giống như 5 năm trước, khi Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương 981 vào Biển Đông, “ mà chúng cứ diễn đi diễn lại hoài.



Ngày xưa, hễ mỗi lần hồ đi Mút cu chầu Xì tà lìn thì phải ghé qua tàu trình mao xenh xáng, nhận huấn lệnh trước khi đi. Khi về phải ghé lại tâu trình kết quả.


Ngày nay, trước khi bọn trùm Ba Đình mà đi chầu “đế quốc Mỹ”, chú chệt đưa cái giàn khoan thụt vào, rút ra làm áp lực.


Hậu quả là bọn trùm việt cọng phải tiếp tục làm như già hồ lạy qua, lạy lại đu đưa giữ chú chệt và chú Sam!


Như hồi 2013, chủ tịt sang sâu đi chầu chú Sam, trước khi đi phải qua chầu thiên tử chệt, ký liền một hơi 10 văn kiện mà lão thần bùi tín mệnh danh là “Văn kiện Đầu hàng”:

“Chưa bao giờ có sự đầu hàng nhanh chóng và nhục nhã đến như vậy.


Nhân danh Chủ tịch nước, ông Trương Tấn Sang, đã dẫn đầu đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam sang thăm chính thức Trung Quốc. Ngày 21 tháng 6 ông đã ký với Chủ tịch nước kiêm Tổng Bí thư đảng CS Trung Quốc Tập Cận Bình bản Tuyên bố chung rất quan trọng, liên quan trực tiếp đến vận mệnh nước ta.

Bản Tuyên bố chung bằng hai thứ tiếng Trung Quốc và Việt Nam này đã được dịch ra nhiều thứ tiếng khác và phố biến đi khắp thế giới.


Mọi người Việt Nam yêu nước không thể không bàng hoàng và phẫn nộ khi đọc kỹ văn kiện nói trên, không thể không nhận định đây là một văn kiện tuyên bố đầu hàng bọn bành trướng và xâm lược phương Bắc.”


Vì thái độ hèn hạ đối với tàu như vậy nên qua Mỹ chỉ ký được có cái “ Đối tác Toàn diện “ ( Comprehensive Partnership ) quèn, bởi vì cái đối tác toàn diện đó chỉ là một thứ đối tác thông thường giữa 2 nước.


Thụt vào


Năm 2014, trước khi bí tỉ trong lú Mỹ du, chú chệt lần nầy còn bạo, đưa cái giàn khoan Hải Dương 981 thụt vào vùng biển ngay trước cửa ngỏ Đà Nẳng, chỉ cách đảo Lý Sơn 119 dặm, nghĩa là xâm phạm vùng “ Đặc quyền Kinh tế VN “ 81 dặm.



Hai bên đấu súng phun nước một chặp rồi ngưng.


Rút ra


Cho đến khi Thượng viện Hoa Kỳ ra Quyết nghị đòi trung cọng rút giàn khoan ra khỏi vùng biển tranh chấp, chệt cọng mới bẽn lẽn rút giàn khoan về Hải Nam, viện cớ giàn khoan đã làm xong công tác thăm dò.


Năm 2015, trước khi bí trọng đi Mỹ, chệt cọng lại đưa cái của nợ Hải Dương vào vùng cửa Vịnh Bắc Việt để thị uy.


Kết quả là, giống như chủ tịt tư sang hồi năm 2013, bí trọng phải đem đầu qua lạy chầu thiên tử chệt tập, chứng đám cho bọn thuộc hạ ký kết 7 hạng mục thực thi 10 văn kiện đầu hàng mà tư sang vừa ký vừa gật đầu nhất trí 29 lần!



Và cũng vì vậy mà chuyến đi Mỹ đầy kỳ vọng của trọng lú trớt he: Chỉ ký được có mỗi 4 văn kiện không quan trọng gì:

“ Ngày 7/7, nhân chuyến thăm chính thức tới Hoa Kỳ của Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng theo lời mời của Chính phủ Hoa Kỳ, Việt Nam và Hoa Kỳ đã ký bốn văn kiện hợp tác trong các lĩnh vực tài chính, hàng không dân dụng, thuế quan và hợp tác gìn giữ hòa bình Liên hợp quốc (LHQ). Lễ ký diễn ra trong không khí trang trọng tại trụ sở Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ.”



Như vậy, cái Đối tác Chiến lược ( Strategic Partnership ) coi bộ còn xa vời!


Viết cò cưa vụ thụt vào, rút ra nầy hoài cũng phát nản.


Xin mượn bài viết của TS. Phạm Chí Dũng tổng kết nội vụ cái cho rồi!


Nguyễn Nhơn
Quốc Hận 44
14/4/2019

----------------------------------



Dongfang 13-2 CEPB có tái diễn Hải Dương 981?
10/04/2019
Phạm Chí Dũng


Vì sao Trung Quốc vừa tung ra động thái sẽ đưa giàn sản xuất dầu khí lớn thứ hai là Dongfang 13-2 CEPB vào Lưu vực Yinggehai ở Biển Đông vào ngày 10/4/2019 trong bối cảnh ‘Tổng tịch’ Nguyễn Phú Trọng sắp công du Hoa Kỳ - chuyến đi có thể diễn ra vào mùa hè năm 2019?



Cú khiêu khích mới

Thông tin về Dongfang 13-2 CEPB được phát bởi Tân Hoa Xã ngày 7/4/2019 - địa chỉ đã tung tin về cuộc xâm lấn Biển Đông của giàn khoan Hải Dương 981 vào năm 2017.

Giàn nổi Dongfang 13-2 CEPB nặng 17.247 tấn, tương đương với 10 nghìn chiếc xe ôtô thông thường và rộng bằng một sân bóng đá. Còn lưu vực Yinggehai, nơi dự kiến sẽ đặt giàn sản xuất dầu khí lớn thứ hai của Trung Quốc, nằm ở phía tây bắc Biển Đông, giữa Đảo Hải Nam và bờ biển phía Bắc của Việt Nam.

Liệu sự kiện Dongfang 13-2 CEPB năm 2019 có tái diễn vụ Hải Dương 981 năm 2014?



‘Đối tác chiến lược toàn diện quan trọng nhất’ (!?)

Tháng 5 năm 2014, giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc đã lần đầu tiên tấn công vào Biển Đông, chen lấn vào vùng hải phận của Việt Nam và như một cú tát tai nổ đom đóm vào mặt Bộ Chính trị ở Hà Nội, nhất là với những quan chức Việt vẫn còn mộng mị ngủ ngày mà đã biến thành cơn mê sảng bi kịch trong thói đu dây quốc tế giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ. Vào thời điểm đó, đã xuất hiện những kế hoạch khai thác dầu khí ở giữa Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) với những đối tác nước ngoài là Repsol (Tây Ban Nha) tại mỏ Cá Rồng Đỏ ở vùng biển Đông Nam, với Tập đoàn dầu khí Rosneft của Nga tại mỏ Lan Đỏ, cũng như bắt đầu có kế hoạch thăm dò khai thác với tập đoàn dầu khí khổng lồ ExxonMobil của Mỹ tại mỏ Cá Voi Xanh ở vùng biển Quảng Nam, Quảng Ngãi.

Từ năm 2014, Trung Quốc đã sử dụng chiến thuật cho giàn khoan vào biển Đông để khủng bố tâm lý rệu rã của chính thể bị cộng đồng lên án là ‘hèn với giặc, ác với dân’.

Biến cố Hải Dương 981 đã kéo dài suốt vài tháng và gây ra một cơn chấn động lớn trong nội bộ đảng CSVN. Nhưng trong lúc toàn bộ đảng này không hề dám có một phản ứng ra mặt nào mà chỉ im thin thít, còn quốc hội cũng không phát ra nổi một nghị quyết về Biển Đông mà chỉ nói như vẹt về từ ngữ ‘tàu lạ’, hàng chục ngàn người dân Việt Nam đã rùng rùng phẫn nộ xuống đường biểu tình để phản kháng cú khiêu khích của Trung Quốc thông qua Hải Dương 981. Khi đó, một lần nữa châm ngôn ‘hèn với giặc, ác với dân’ đã ứng nghiệm: làn sóng biểu tình này đã bị chính quyền và công an Việt Nam đàn áp thô bạo và dã man.

Nhưng cũng chính vào lúc đó, Bắc Kinh đã sai lầm cơ bản khi biếu không cho người Việt món quà Hải Dương 981, khiến dân tộc có nguy cơ vô cảm chính trị này trở nên đồng thuận hơn, cùng lúc phần lớn thế giới trở nên đối lập rõ ràng với Trung Quốc.

Chỉ sau khi Hà Nội và Bắc Kinh đạt được một ‘thỏa thuận ngầm’ nào đó, Hải Dương 981 mới rút đi. Nhưng trong toàn bộ thời gian nổ ra biến cố này, tất cả các quốc gia có ‘quan hệ đối tác chiến lược’ với Việt Nam, kể cả Nga, đều không một lời hoặc có một hành động nào hỗ trợ cho chính thể mà từ năm 2001 đã ‘quơ quào đối tác chiến lược’. Bỉ bôi nhất là thủ phạm gây ra vụ Hải Dương 981 lại là Trung Quốc - được giới chóp bu Việt Nam xem là ‘đối tác chiến lược toàn diện quan trọng nhất’. Thể diện của chính thể Việt Nam đã thêm một lần lao dốc khi có tin về việc Nguyễn Phú Trọng, khi đó còn là tổng bí thư chứ chưa phải ‘tổng tịch’, đã gọi điện đến hai chục lần cho Tập Cận Bình để điều đình vụ Hải Dương 981 nhưng họ Tập không thèm nghe máy.

Đến năm 2015, giàn khoan Hải Dương 981 lại hiện hình một lần nữa. Ngày 6/5/2015, website của Cục Hải sự Trung Quốc đăng tải thông báo về hoạt động của giàn khoan Hải Dương 981 tại giếng Lăng Thủy 25-1S-1 ở Biển Đông. Hoạt động này là đáng được chú ý, dù khi đó Hải Dương 981 vẫn nằm ngoài vùng lãnh hải Việt Nam. Một tuần sau thông báo trên của Cục Hải sự Trung Quốc, Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Ted Osius bất ngờ thông báo "Chúng tôi sẽ tiếp Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng với nghi thức cấp cao nhất". Đến tháng 7 năm 2015, Trọng chính thức đi Mỹ - chuyến công du đầu tiên cua ông ta đến xứ Cờ Hoa mà đã được Tổng thống Barak Obama tiếp đón đặc cách như một nguyên thủ quốc gia tại Phòng Bầu Dục.

Điều đáng nói là hình ảnh tái xuất mang tính khủng bố của Hải Dương 981 xảy ra dù Nguyễn Phú Trọng đã chấp nhận ‘đi Trung Quốc trước khi đi Mỹ’, khi tới Bắc Kinh vào tháng 4 năm 2015.



Trọng có ‘đi Trung Quốc trước’?

Logic của những dự kiện lịch sử cận đại trong quan hệ Trung - Việt cho thấy chẳng cần hoài nghi rằng sự xuất hiện của Hải Dương 981 trước đây và Dongfang 13-2 CEPB vào năm 2019 là những động tác dằn mặt đối với giới lãnh đạo cao cấp của Việt Nam trong thế đu dây dễ lộn cổ giữa Trung Quốc và Mỹ.

Chiến thuật ép và lấn từng bước của Trung Quốc là quá dễ nhìn ra: trước chuyến đi Mỹ của Nguyễn Phú Trọng vào mùa hè năm 2019, tùy thuộc vào thái độ của Trọng với Tập ra sao mà Dongfang 13-2 CEPB sẽ nằm yên ở vùng chồng lấn biển hoặc lao thẳng vào hải phận Việt Nam theo đúng cái cách của Hải Dương 981 vào năm 2014.

Một lần nữa kể từ năm 2015, giới quan sát chính trị và dư luận còn chút quan tâm đến tình cảnh mắm muối giữa Việt Nam và Trung Quốc lại chờ đợi lời giải cho phương trình ‘Trọng có gặp Tập trước khi gặp Trump?”.

Khác khá nhiều với bối cảnh năm 2015, những gì đang diễn ra trong năm 2019 này bộc lộ thế ‘giãn Trung’ với gia tốc nhanh hơn và cũng có vẻ ‘can đảm’ hơn của Trọng và đảng CSVN. ‘Can đảm bám Mỹ’ nhằm khai thác dầu khí trong vùng chủ quyền của mình, không còn nghi ngờ gì nữa, là sách lược tìm đến sự hỗ trợ của quân đội Mỹ như một đối trọng duy nhất với Trung Quốc tại Biển Đông, để khi đó Việt Nam sẽ có thể yên tâm tiến hành khai thác các lô dầu khí trong tâm thế ‘chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng’, mà không đến nỗi phải mắt trước mắt sau trước đường lưỡi bò chín đoạn của Trung Quốc quét qua hầu hết các lô dầu khí này.

Trong nguy cơ ‘mất ăn dầu khí’ như thế, đang xuất hiện những dấu hiệu và cả tiền đề cho ‘đối tác chiến lược Việt - Mỹ’ trong tương lai không quá xa.

Cũng khác với bối cảnh năm 2015, một chuyến đi ‘Trung Quốc trước’ của Nguyễn Phú Trọng trong thời gian tới, nếu xảy ra, sẽ mang lại cho ông ta những thất lợi lớn về chính trị và cả rủi ro sinh mạng khó lường, nhất là khi Trọng đã chỉ đạo hệ thống tuyên giáo và báo chí Việt Nam ‘tố cáo giặc Trung Quốc xâm lược’ vào ngày 17 tháng Hai năm 2019 như một cách kỷ niệm ngày Chiến tranh biên giới phía Bắc.

28/09/2019 17:20

Xem toàn trang