Tự hào nên dành cho dịp khác

Nguyễn Anh Tuấn
2019-02-27 - 2-27-2019
Email
Ý kiến của Bạn
Share
In trang này
Cảnh sân sau một căn nhà tại Hà Nội ngày 13/2/2019
Cảnh sân sau một căn nhà tại Hà Nội ngày 13/2/2019
AFP

Không có gì bất ngờ trước niềm phấn khích của nhiều người Việt Nam với Hội nghị Thượng định Trump-Kim được tổ chức ở Hà Nội lần này vì đã lâu rồi Việt Nam mới có chút gì đó đóng góp để giải quyết những vấn đề quốc tế.

Cảm xúc này của công chúng đáng được trân trọng bởi lẽ sâu xa nó phản ánh khát vọng của một dân tộc muốn thoát dần ra khỏi thân phận tầm gửi luôn dựa vào sự giúp đỡ của quốc tế để vươn lên có một địa vị nào đó trên trường quốc tế và đóng góp cho quốc tế.

Hân hoan một chút như thế cũng tốt, nhưng dĩ nhiên không nên để cảm xúc dẫn chúng ta đi xa quá.

Nhất là khi nhìn vào lý do mà Việt Nam được chọn đăng cai hội nghị lần này.

Bên cạnh việc thuận tiện về hậu cần đi lại, còn có một hậu ý chính trị mà cả đôi bên, Hoa Kỳ và Triều Tiên đều không hề giấu giếm.

Với Triều Tiên, Việt Nam mặc dù đã cải tổ kinh tế song đảng cộng sản vẫn giữ được địa vị thống lĩnh xã hội. Với Mỹ và cộng đồng quốc tế, việc Bắc Hàn trở thành một Việt Nam thứ hai không phải là lựa chọn tồi, nếu không muốn nói là khá lý tưởng, bởi thế giới bớt được một nỗi lo hạt nhân, bù lại bằng việc cho phép Triều Tiên hội nhập, mở mang kinh tế.

Tóm lại Việt Nam được chọn như một tấm gương cho Bắc Hàn noi theo.

Nhưng không phải lúc nào được chọn làm gương cũng đáng tự hào. Câu hỏi đặt ra là vì sao Việt Nam không được chọn làm gương cho các nước như Thái Lan, Indonesia, Malaysia, hay ngay cả là Cambodia, Myanmar, mà chỉ là cho Bắc Hàn - một thảm họa cả về kinh tế lẫn nhân quyền?

 

Phải chăng Bắc Hàn như một đứa bé ngỗ nghịch vừa quậy nhà mình vừa phá nhà hàng xóm khiến cộng đồng quốc tế không mong gì hơn là đứa bé ấy thành một Việt Nam thứ hai, vẫn còn ngỗ nghịch nhưng khi được cho kẹo thì chỉ quậy nhà mình thôi để hàng xóm làng giếng được yên thân?

Mà nếu thế thì liệu có gì đáng tự hào?

Chỉ khi nào kinh tế phát triển vượt bậc đi kèm với pháp trị được củng cố, dân chủ được thúc đẩy, nhân quyền được tôn trọng, như những gì được chứng kiến ở Nhật Bản (Sự Thần kỳ Nhật Bản), Hàn Quốc (Kỳ tích sông Hán), hay Đài Loan (Kỳ tích Đài Loan) thì chúng ta mới có nhiều lý do hơn để tự hào.

Ý kiến (1)
Share

Duy Hữu

nơi gửi USA

Niềm " tự hào " hão, không Bình Thường đó chỉ nên dành cho cái " Đảng và Nhà nước ", Độc Tài, Độc Đảng, Độc Quyền, ngụy biện, ngụy danh, ngụy quyền Việt Công,

Không phải cho toàn dân Việt ta.

Toàn dân Việt ta vẫn tủi nhục vì chưa có quyền Là Người và Làm Người, quyền ăn nói tự do của một con người Bình Thường như ở các nước Bình Thường,

Vì chưa có Dân Quyền, quyền ứng cử, bầu cử tự do của một công dân Bình Thường như ở những quốc gia Bình Thường.

Dân có thực sự bầu ông Chủ Tịch xã, huyện, tỉnh ...ông Chủ Tịch Nước không?

Niềm " tự hào " của Đảng là " nỗi nhục " của Toàn Dân, vì Dân chỉ là Nô Lệ của Đảng, vẫn bị Đảng " định hướng " dắt đi.

P.S. Nhân dân và chính quyền Singapore có qúa " phấn khích " về cái thượng đỉnh đầu tiên như cái " Đảng và Nhà Nước " Việt Cộng và dân Việt về cái thượng đỉnh thứ hai này không?

27/02/2019 14:19

Xem toàn trang