Tuổi trẻ vùng cao nghĩ về ngày thành lập Đoàn

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam
2015-03-24
Email
Ý kiến của Bạn
Share
In trang này
Phải là những đoàn viên ưu tú, lý lịch đỏ mới có cơ hội vào hàng ngũ đảng cộng sản Việt Nam
Phải là những đoàn viên ưu tú, lý lịch đỏ mới có cơ hội vào hàng ngũ đảng cộng sản Việt Nam
RFA

Ngày 26 tháng 3 năm 1931 là ngày Đoàn Thanh Niên Cộng sản Hồ Chí Minh ra đời, kể từ đó đến nay, đoàn này vẫn hoạt động đều đặn và mỗi năm, có vài ngàn đoàn viên mới được kết nạp, có vài ngàn đoàn viên cũ phát triển lên đối tượng đảng và có chừng 10% trong số vài ngàn đối tượng đảng này được kết nạp thành đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam. Câu chuyện cứ như vậy kéo dài suốt mấy mươi năm nay, càng về sau, số lượng có vẻ như càng đông ra bởi mật độ dân số đã tăng cao. Tuy nhiên, nếu như với tuổi trẻ thành phố, việc sinh hoạt đoàn ở địa phương trở nên quá nhàm chán và ít ai tham gia thì với tuổi trẻ vùng cao, ngày thành lập đoàn lại mang một ý nghĩa khác, ý nghĩa này được phân thành hai luồng tư tưởng đối lập rõ rệt.

Đoàn là “chiếc thuyền đưa đến bến bờ vinh quang… Đảng”

Hồ Văn Trường, một thanh niên dân tộc Thái ở Tây Bắc, thuộc tỉnh Lai Châu, chia sẻ:“Đảng phải là số một chứ, đấy là chuyện đương nhiên rồi, đảng đã cho ta mùa xuân, đảng mang lại chân lý và ánh sáng, một mùa xuân rực rỡ, tất cả là nhờ đảng. Chúng ta phải có trách nhiệm với dân tộc, với đảng vì đảng và dân tộc là một, không có gì để bàn, tất cả có cơm no áo ấm, có nhà cao cửa đẹp đều nhờ đảng. Ngày xưa làm gì có cơm no áo ấm như bây giờ, ngày xưa đất nước chia đôi hai miền nam bắc, bây giờ thống nhất rồi dưới ngọn cờ lãnh đạo của đảng, đảng thiên tài, bác thiên tài, có gì mà phải bàn.”

Theo Trường, ngày thành lập đoàn mãi mãi là một ngày trọng đại trong lịch sử dân tộc Việt Nam, bởi đảng Cộng sản đã mang đến cho gia đình anh một nguồn ánh sáng tươi tắn, tràn trề sinh khí. Nhờ ơn Đảng, ơn Bác mà gia đình anh có công việc để làm, có bia để uống và có rượu ngoại, thịt ngon trong nhà. Không phải ai cũng may mắn nhận được ơn đức này.

Anh được học đến đại học và hiện nay, anh đang nắm chức vụ phó chủ tịch kiêm bí thư đoàn xã, với công việc ổn định, gia đình êm ấm, được nhận lương nhà nước và đưa được những người trong gia đình vào làm việc trong hệ thống cơ quan xã, ai cũng có lương để sống. Với Trường, còn gì may mắn và đáng quí bằng chuyện này.

Hơn nữa, nhờ vào ơn đức của bác và Đảng, anh và người thân vác súng vào rừng bắn con lợn rừng, con nai, coin hoẵng cũng không có ai dám lên tiếng. Mỗi tháng, chỉ riêng việc săn thịt rừng về bán cho nhà hàng, hai cha con anh cũng kiếm được ngót nghét năm chục triệu đồng. Tuy ở núi nhưng gia đình anh có đầy đủ tiện nghi, muốn gì nó nấy.

Anh luôn tin rằng không có nước nào giàu hơn Việt Nam và nếu có chăng cũng chỉ là hình thức bên ngoài chứ nhờ ơn Đảng, Việt Nam phải là nước hùng cường nhất, giàu mạnh nhất. Bởi vì cỡ một phó chủ tịch xã như anh mà còn sung sướng như một ông vua, huống gì các quan chức đảng viên cấp huyện, cấp tỉnh, cấp trung ương thì giàu có cỡ nào nữa.

Chỉ riêng quà Tết, hằng năm gia đình anh phải đợi đến tháng hai âm lịch mang đi bán cho đại lý, anh nghĩ rằng các quan chức cấp trung ương thì có lẽ phải chất cả kho hoặc tiền đầy trong tài khoản khi Tết về. Mà theo anh, dân phải giàu thì nước mới mạnh, cán bộ, suy cho cùng cũng là dân, vậy cán bộ giàu thì nước mới mạnh được. Anh rất ghét những kẻ nào dám báng bổ đảng Cộng sản, dám mạo phạm đến Bác Hồ của anh. Bởi vì đó là nguồn ánh sáng, là chân lý của gia đình anh cũng như các đồng chí của anh.

Nhưng khi chúng tôi hỏi thêm quan điểm của anh về nạn tham nhũng, về việc chạy bằng giả để giữ chức, thăng chức, về nạn khai thác rừng bừa bãi, về những công nhân Trung Quốc có mặt khắp đất nước, về hàng hóa Trung Quốc tràn ngập các chợ cũng như về cuộc chiến tranh biên giới năm 1979… Thì nhận được một sự im lặng và cuối cùng là câu trả lời lạnh lùng rằng đó là vấn đề nhạy cảm, chỉ có những kẻ phản quốc mới nghĩ đến điều tội tệ như thế. Với anh, đoàn là một chiếc thuyền đưa anh đến bến bờ vinh quang của một đảng viên Cộng sản.

Đoàn thì “ăn như rồng cuốn, uống như rồng leo mà làm như mèo mửa…”

Một thanh niên khác, đại diện của nhóm tình nguyện viên giúp các trẻ em nghèo thiếu ăn, thiếu mặc và thất học có được cơm áo, cái chữ, yêu cầu giấu tên, chia sẻ: “Đa số họ đều là đoàn viên, đảng viên, một số thì đi làm, một số vẫn còn đi học. Trách họ làm gì, trách những người chỉ họ làm gì đó, họ chỉ là một đám robot thôi.”

Bạn thanh niên này cho biết thêm là đối với bạn, việc bỏ ra khoản thời gian quá lớn chỉ để tập múa may quay cuồng hoặc là khiêu vũ đồng đội, hoặc là múa những bài múa do trung ương đoàn qui định, gọi là múa tập thể, nội dung bài hát ca ngợi đảng, ca ngợi bác Hồ, ca ngợi chiến thắng thần kỳ của đảng Cộng sản hoặc là làm những việc cứu tế, giúp dân mang tính hình thức, phong trào là quá đáng. Nó vừa phí phạm tuổi trẻ lại vừa vô bổ, không giúp cho tư duy mở mang mà cột cứng tư duy vào một thứ chủ nghĩa lạc hậu.

Đó là chưa muốn nói đền những kiểu nỗ lực không có đầu óc. Một người trẻ tuổi, thay vì nỗ lực bồi đắp tri thức và mở mang trí tuệ, tiến thân bằng chính năng lực cũng như nội lực trí tuệ và vốn liếng tri thức, nhiều đoàn viên ngày đêm nỗ lực tham gia sinh hoạt đoàn nhằm phát triển thành đối tượng đảng và được kết nạp đảng để dễ bề tiến thân. Tấm thẻ đảng là một thứ giấy thông hành tốt nhất trong việc tiến thân trong thể chế chính trị Cộng sản. Chính vì nỗ lực vào đảng mà không còn thời gian cũng như tâm trí để bồi bổ tri thức, say máu gà trong tham vào làm đảng viên, nhiều bạn trẻ khi lên nắm quyền, đầu óc trở nên rỗng tuếch và sáo mòn, chẳng đủ năng lực để làm bất cứ việc đơn giản nào.

Cái giấc mơ đoàn viên, đảng viên đã biến không ít bạn trẻ trở thành một loại thiêu thân sẵn sàng đội trên đạp dưới, đâm bị thóc thọc bị gạo để được lòng cấp trên. Và cái tham vọng đoàn viên đã khiến không ít bạn trẻ tự biến mình thành một loại phản động với chính bản thân, gia đình và cộng đồng. Thay vì đứng trên lý lẽ, người ta lại đứng trên vị thế chính trị để đối đãi với nhau. Và cứ như thế, hết lớp này đến lớp khác, từ nhà trường về đến địa phương, các đoàn viên đối tượng đảng và đảng viên trẻ bất chấp mọi thứ, miễn sao đạt được mục tiêu đảng viên của họ.

Chính vì thứ mục tiêu mù quáng này mà hệ thống quản lý hành chính nhà nước ngày càng trở nên tha hóa và kém năng lực, thậm chí phi nhân tính mặc dù chủ trương và hô hào lúc nào cũng lấy tài đức làm kim chỉ nam, lấy liêm khiết và năng lực làm định hướng. Điều đó cũng sáo rỗng và bài vở chẳng khác nào những bài múa, bài hát trong lúc sinh hoạt đoàn, mặc dù rất chán nhưng người ta vẫn phải múa, vẫn phải hát, bởi múa hát không vì cảm hứng mà vì mục tiêu.

Mục tiêu này kéo theo nhiều hoạt động tiêu tốn chi phí rất cao mà hiệu quả thì không có gì. Hay nói cách khác là hoạt động đoàn ngốn quá nhiều ngân sách, ăn như rồng cuốn, uống như rồng leo mà làm như mèo mửa bởi thiếu tri thức.

Cách hô hào đạo đức, lương tri trong các cơ quan nhà nước hiện tại cũng vậy, không có đảng viên nào thực tâm khi hô hào, thậm chí họ thừa chán chường đối với cách hô hào mà chính họ tự thấy là không có thật. Nhưng họ phải hô hào như thế vì mục tiêu thăng tiến trong hệ thống và bảo vệ hệ thống nhằm đảm bảo lợi lộc của bản thân.

Và, cũng theo người này nhận xét, suy cho cùng, đoàn thanh niên là bước đệm của đảng Cộng sản trong hiện tại. Mà một khi cái đích đến là một tập hợp múa lửa lắc vòng trong cơn lên đồng vật dục thì bước đệm của nó đương nhiên cũng mang đầy đủ yếu tố này.

Bạn trẻ này cho biết thêm là hiện tại, thanh niên miền núi Tây Bắc nói riêng và thanh niên Việt Nam nói chung, chẳng mấy ai mặn mà với việc sinh hoạt đoàn, trừ một số người có mục tiêu vào đảng và những người có tâm lý không bình thường. Đó là một thực tế!

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.

Ý kiến (3)
Share

Robert

nơi gửi Texas

Một em bé đi học về gặp chị ở nhà liền hỏi: Trong lớp cô giáo dạy em Đảng lãnh đạo có Đoàn phụ giúp, nhà nước quản lý, Dân làm chủ thế nào em không hiểu/ Chị: Đảng như ba ở nhà đưa ra kế hoạch có chị là Đoàn giúp đở ý kiến, nhà nước quản lý như mẹ lo công việc gia đình, Dân làm em làm chủ tương lai đó. Hôm sau em bé đi học về đói bụng thấy nhà im lặng vắng teo, em dòm vào phòng thấy ba mẹ đang ngủ, xuống bếp thấy chị đang vét cơm nguội trong nồi. Em bất mãn quá nên than thở: Đảng ôm nhà nước ngủ khì, Đoàn thì vơ vét còn gì nhân dân!

26/03/2015 11:38

Chân Rết

nơi gửi VN

Kghông chỉ vùng cao,sâu ,khắp nơi,chổ nào có người cư trú ,là CS gài ,đặt tai mắt vào . Lớn tuổi,do mặt trận sắp xếp .Thanh niếu niên ,do các đoàn thâu nạp .Chỉ huty các rổ chức này là đảng viên CS nắm giử .Do đó .lực lượng quần chúng bị CS kềm kẹp rất chặt chẻ . Ai chớm nở chống đối, tay sai CS biết ngay trong trứng nước

25/03/2015 16:41

Độc giả không muốn nêu tên

Rất cám ơn đến RFA, tôi là một tộc Tây Nguyên sống tại tỉnh Đắk Lắk. Bài viết này đã giúp tôi trả lời câu hỏi tâm trí của tôi và hiểu rằng đảng cộng sản đã đào tạo được một số thanh niên trong bộ tộc để trở thành thành viên của đảng cộng sản. Đây là công cụ tốt nhất để đè bẹp ý tưởng của chúng tôi để tồn tại và ngăn chặn để khám phá những ý tưởng tốt nhất không bi tuyệt chủng.

24/03/2015 08:19

Xem toàn trang