Câu chuyện đau lòng của các em gái trong nhà chứa trên đất Chùa Tháp

2008-04-04
Email
Ý kiến của Bạn
Share
In trang này

Thanh Trúc, phóng viên đài RFA

Hôm nay, bài thứ ba trong loạt bài về trẻ vị thành niên Việt trong những đường dây mãi dâm ở Cambodia, Thanh Trúc xin trình bày cùng quí thính giả những ai là đối tượng của việc mua bán dâm trên những thân phận trẻ gái Việt Nam trong những nhà chứa trên đất Chùa Tháp.

WebHayYeuThuongNhau200.jpg
Trang web http://www.hayyeuthuongnhau.org/

Họ là du khách ngoại quốc, phần lớn từ các nước Âu Mỹ, đến những xứ nghèo như Cambodia để mua vui một cách bệnh hoạn, và họ chỉ thích quan hệ với con trẻ.

Họ cũng là những người đàn ông Châu Á với lối suy nghĩ lạc hậu, cho rằng quan hệ với trẻ gái còn thanh tân thì mới có may mắn trong công việc buôn bán. Những kẻ này đến từ Singapore, Đài Loan, Australia, Malaysia và cả Việt Nam nữa, thưa quí vị

Mời qúi vị bước vào câu chuyện với nhân chứng vẫn là linh mục Martino và những nô lệ tình dục Việt Nam ở Cambodia:

Linh mục Martino: Khi mà mình viết mẩu chuyện tựa đề là “Câu Chuyện Mua Trinh”, để viết được câu chuyện này mình mất rất nhiều thời gian và đã có những lúc mình phải đứng lên, bước ra khỏi văn phòng của mình, đi uống nước và cầu nguyện để dằn lại những giọt nước mắt, dằn lại cơn điên giận nó muốn gào thét và cắt xé chính con người của mình.

Thì nó đúng là như vậy, đặc biệt là những người Trung Hoa và những người Việt Nam, khi mà họ làm ăn thua lỗ thì họ tin là họ phải ăn ở quan hệ tình dục với một em bé nhỏ còn trinh tiết, còn nguyên vẹn, thì cái cuộc làm ăn của họ sau này tốt hơn. Chính mình đã nghe được những câu chuyện đó, cũng giống như mọi lần trước, mình nghe là bởi vì các em kể với nhau mà mình nghe được, nó đau lòng lắm quí vị.

Nỗi đau kinh hoàng

Thanh Trúc: Chính linh mục đã giả dạng làm môt thương gia Singapore không biết nói tiếng Việt, chỉ nói tiếng Anh thôi, buồn chuyện gia đình cho nên qua Cambodia, tìm đến những động mãi dâm, thuê được bốn cô bé trong đó có hai em còn rất trẻ. Linh mục đã nghe các em nói tục, nói bậy, nói những câu trắng trợn ở tuổi các em. Có những điều nghe ra thì đau lòng thế nhưng linh mục quyết định nói cho hết phải không ạ?

Linh mục Martino: Vâng, tức là trong khi mà mình ở với các em mình luôn luôn thuê một cái phòng gọi là “suite”, thì cái phòng trong là phòng ngủ và có phòng ngoài để coi tivi. Thì thường thường là mình ngủ cái phòng ngoài tức là mình ngủ trên ghế xa lông, các em ngủ phòng trong có các giường.

Có hai em thì đã từng đi với mình rồi, thì hai em đó rất là vui vẻ thấy mình trở lại, còn hai em mới rất là sợ hãi và dè dặt. Ngay lúc ban đầu khi mà mình bước vô trong đó để chọn những người nào đó thì mình nhìn thấy cái sự dè dặt và sợ hại của hai em đó cho nên mình quyết định mình chọn hai em đó kèm với hai em đã từng sống với mình.

Và cái buổi tối hôm đó như mình nói với quí vị mình ngủ ở ngoài thì mình tắt đèn xong rồi mình nghe tiếng chân rất là nhẹ từ cái phòng bên trong. Mình cố mở mắt nhìn trong màn đêm thì mình nhìn thấy hai cái cô bé mới đó, hai cô bé mà nhát đó, nhìn ra ngoài và nói là : “chắc là ổng ngủ rồi, ổng không có làm giống như cái thằng hồi trước mà nó làm mình đâu”.

Và tiếp tục hai em đó kể với nhau và kể với hai cô kia ở trong phòng, mình nằm ngoài mình nghe là hai em đó vừa mới bị…nói chung là bị mua cái trinh tiết của mình cách đó vài tuần. Và mỗi khi mua như vậy thưa quí vị, không phải là chỉ mua một lần mà nó thường thường từ ba ngày cho đến năm ngày hoặc có thể lên tới bảy ngày.

Tức là họ chọn một cái chỗ nào đó họ đi và họ sẽ ăn ở với các em đó không phải chỉ một lần đầu tiên trong đời mà nó sẽ ăn ở nhiều lần trong vòng nhiều ngày như vậy. Và điều này chắc là qúi vị nghe rất đau lòng đây: tức là một số các em bị chuốc rượu hoặc chuốc thuốc để ngất xỉu đi rồi họ quan hệ cái lần đầu tiên.

Tức là họ chọn một cái chỗ nào đó họ đi và họ sẽ ăn ở với các em đó không phải chỉ một lần đầu tiên trong đời mà nó sẽ ăn ở nhiều lần trong vòng nhiều ngày như vậy. Và điều này chắc là qúi vị nghe rất đau lòng đây: tức là một số các em bị chuốc rượu hoặc chuốc thuốc để ngất xỉu đi rồi họ quan hệ cái lần đầu tiên.

Nhưng cái em mà mình thuê này thì em không thuộc, xin lỗi quí vị cho phép mình dùng cái chữ gọi là may mắn, em không thuộc vào cái may mắn là được chuốc cho mê đi để làm điều đó. Em đã phải thức, đã phải thức sự đấu tranh và chống đối lại người đàn ông.

Thanh Trúc: Em có chống lại?

Linh mục Martino: Đúng vậy, em cố gắng chống lại, em đánh em đập em la, cuối cùng chi biết điều gì xảy ra? Họ trói em đó lại, họ lấy cái khăn trong buồng tắm của khách sạn họ nhét vào miệng em. Em phải nằm đó, đau đớn chịu những cái cảnh mà với cái lừa tuổi mười hai của các em thì chắc chắn không thể nào chấp nhận được. Thanh Trúc: Em kể lại cho những người bạn nghe bằng tiếng Việt mà linh mục nghe được

Linh mục Martino: Chính lúc đó khi em kể và mình nằm ở phòng ngoài mình nghe được mình nói thật với quí vị mình muốn thét lên vì điên cuồng và muốn đập nát tất cả. Nhưng mà mình sực nhớ là mình đang giả ngủ để nghe được câu chuyện. Bởi vì nếu mình bật ra thì mình lộ hết là mình hiểu tiếng Việt.

Bị ám ảnh

Thanh Trúc: Tiếp theo đó thì chừng như linh mục có đưa các em đi ra ngoài đi chơi. Các em có còn giữ cái vẽ hồn nhiên không hay là như thế nào?

Linh mục Martino: Thì ngày hôm sau mình dẫn các em đi chơ, đi mua quần áo mới cho các em vì mình đã dự tính và mình đã đặt bàn trong một nhà hàng dành cho những thương gia ở tại…cho phép mình không dùng tên thành phố bây giờ vì nó không tốt cho các em- một trong bốn em đó vẫn còn đang ở trong cái động ở đó.

Cả ngày hôm đó thì các em cũng bắt đầu nó cảm thấy gần gũi với mình hơn là cũng bởi vì nhờ có ahi em đã từng ở với mình và biết là mình không có làm gì. Tới buổi chiều hôm đó mọi người đều thay đồ đẹp hết để chuẩn bị đi ăn. Thì chúng tôi đến nhà hàng mình đã đặt trước bàn ăn ở đó, nhà hàng rất là sang trọng. Bước vô đó thì các em vui lắm.

Đang ngồi ăn thì hai cái em mới đó thì có một em muốn đi nhà vệ sinh. Mình nói vậy thì một em nữa đứng lên đi chung với em đó. Các em vừa bước ra được vài bước thì chừng hai mươi giây sau thôi thì các em quay trở lại, mặt mày xanh lè, em chui thẳng xuống gầm bàn, nhất định không nói mà cứ chui xuồng dưới đó và cứ rên khóc ở dưới gầm bàn.

Thì mình nghĩ là phải có chuyện gì kinh hoàng lắm, thì lúc đó mình hỏi coi xảy ra chuyện gì và mình ngồi để mình nghe mẩu đối thoại. Thì qúi vị biết điều gì xảy ra không? Là em đó đi nhà vệ sinh, va 2khi đi gần tới nhà vệ sinh thì nhìn thấy –xin lỗi quí vị cho mình dùng cái chữ là cái gả –mà đã mua cái đời con gái của em trước đó mấy tuần, đang ngồi ăn ở cái bàn gần nhà vệ sinh. Khi em nhìn thấy thì em quá sợ hãi và em chui xuống dưới gầm bàn. Lúc đó mình nghe các em kia hỏi và em đó kể như vậy.

Sau đó năm người của chúng mình rời nhà hàng trong bữa ăn còn dang dở. Không ai có thể ngồi ăn được, các em không thể nào tiếp tục bữa ăn khi nhìn thấy một cái người, vừa mới mua cuộc đời con gái và hành hạ mình, đang ngồi ăn tỉnh bơ trong đó.

Bị tư tưởng hóa

Thanh Trúc: Thưa linh mục, linh mục giả dạng đi với các em như vậy mà lại tử tế với các em, đưa các em đi chơi, mua quần áo cho các em, không động chạm tới các em. Linh mục có nghe các em xầm xì hay nói cái gì về linh mục không? Linh mục Martino: Có những cái mình nghe được mà mình sợ mình nỗi da gà. Đó là các em, nhất là những em mới, nó bảo với nhau là "cái thằng này chắc nó bị pê đê , tối nay nó ngủ hoặc là nó tắm thì mình phải đè nó ra coi nó có phải là con trai không" Thanh Trúc: Các em nhỏ như vậy mà sao các em nói như vậy? Linh mục Martino: Có nghĩa là cái tư tưởng của các em đã bị những người lớn làm cho bệnh hoạn đên độ cứ nghĩ là thằng nào vô trong này mà thuê mình thì thằng đó phải làm cái điều đó với mình.

Cho nên cái thằng này - quý vị chắc hiểu ý mình muốn nói - tức là thay vì bình thường một người lớn như mình thì không thể làm cái chuyện đó với đứa trẻ 12-13 tuổi được, nhưng mà bởi vì các em đã sống trong hoàn cảnh đó, các em phải chấp nhận là cái sự bình thường là cứ người đàn ông nào vô trong này thuê mình thì có nghĩa là một ngày phải làm điều đó với mình mấy lần.

Trong khi đó mình không làm cái điều bình thường đó thì nó lại trở thành cái điều bất bình thường đối với các em và nó làm cho các em suy nghĩ.

Có nghĩa là cái tư tưởng của các em đã bị những người lớn làm cho bệnh hoạn đên độ cứ nghĩ là thằng nào vô trong này mà thuê mình thì thằng đó phải làm cái điều đó với mình. Cho nên cái thằng này - quý vị chắc hiểu ý mình muốn nói - tức là thay vì bình thường một người lớn như mình thì không thể làm cái chuyện đó với đứa trẻ 12-13 tuổi được, nhưng mà bởi vì các em đã sống trong hoàn cảnh đó, các em phải chấp nhận là cái sự bình thường là cứ người đàn ông nào vô trong này thuê mình thì có nghĩa là một ngày phải làm điều đó với mình mấy lần.

Thanh Trúc: Nhưng mà tên tuổi của những đối tượng đó - những nạn nhân không được tiết lộ để có thể bảo vệ an toàn và danh dự cho các em, đó là vấn đề nguyên tắc?

Linh mục Martino: Vâng. Trước hết mình làm điều này là bởi vì sự tốt lành của các em. Nếu mình cho hình ảnh và những tên tuổi của các em lên trên này thì việc đầu tiên họ sẽ giết các em ngay tức khắc. Mình dám hứa với quý vị như vậy. Các em sẽ phải chết. Cho nên chắc chắn mình không thể làm như vậy được. Mà nếu bây giờ các em không chết thì các em cũng còn cả một cuộc đời để sống.

Chúng ta không thể đưa những hình ảnh đau thương của các em lên. Thính gỉa nào vô website cua rmình thấy trong đó tỉnh thoảng có một hai cái hình, mình chụp những cái hình đó ở phía sau, hoặc là mình dùng hệ thống computer mình bôi mất cái mặt đi để cho không ai nhìn thấy các em đó là ai. Mình phải bảo vệ an toàn cho các em đó, bảo vệ danh dự cho các em đó, bởi vì các em còn phải sống.

Quý vị cũng hiểu ngay chinh đời linh mục của rmình nữa. Mình làm công việc này, mình biết không những nó chỉ nguy hiểm cho tính mạng của mình mà nó có thể nguy hiểm đến cả cái danh dự và đôi lúc ngay cả cái ơn gọi làm linh mục của mình nữa. Cứ giả sử ngày nào đó mình bị công an bắt là mình đang sống với các em đó thì hỏi ai sẽ tin ông cha Martino, hay là mọi người lên án ông cha Martino ổng đi vô đó tại vì ổng mê gái, ổng sống với gái.

Nhưng mà mình dám chấp nhận hy sinh tất cả để nói lên một sự thật là bởi vì, giống như mình đã từng nói với quý vị, không ai nói cho các em thì hôm nay mình nói. Mình dám đặt cái tên mình ở đó. Và mình cảm ơn Đài Á Châu Tự Do đã cho mình cái cơ hội tiếp tục nói lên điều này, để gào thét lên cho mọi người cũng hiểu. Dĩ nhiên, thưa quý vị, câu chuyện buồn thì chắc chắn là không ai muốn kể bởi vì nó làm cho người khác buồn hơn.

Giúp đỡ các em

Thanh Trúc: Thưa Linh Mục, hình như ông đã có ý định làm một điều gì đó?

Linh mục Martino: Tức là tháng 7 năm nay mình cũng làm việc với các em bị bán vô các động mãi dâm để làm nô lệ tình dục. Cũng như 11 năm nay mình sống và làm việc, ăn ở ngủ với các em trên các đường phố.

Có nhừng người hỏi "Cha làm vậy để làm gì?", thì thưa với quý vị, thứ nhất là để yêu, để thương, và để hiểu, và để gào thét như mình đang nói. Cái thưa hai là cái nguyện vọng của mình là mở một trung tâm để nuôi dạy những đưa trẻ bụi đời, những em bé đã từng bị bán vô các động để làm nô lệ tình dục.

Mình biết chắc khó ở hai điều, thứ nhất là chính phủ Việt Nam không cho phép mình đứng tên với một cá nhân hoặc một tổ chức phi chính phủ nước ngoài, mà chúng ta phải đứng tên dưới một tổ chức phi chính phủ Việt Nam hoặc là cá nhân ở Việt Nam, thì cái chuyện đó mình không dám bởi vì sợ làm rồi sau này họ lấy hết.

Cái khó khăn thứ hai nữa là khi mình nuôi các em này, tức các em còn dưới tuổi vị thành niên mà trở về từ các động, cái đường dây đầu trâu mặt ngựa, tức là những người bảo kê cho họ, nó sẽ tới phá, đánh đập và giết mình.

Nói thật với quý vị là gần 5 năm nay mình cố gắng xin giấy phép bằng đủ mọi cách, mình cứ cầu nguyện hy vọng là nó sẽ tốt hơn. Cũng cảm ơn chị Thanh Trúc nữa, cảm ơn Đài Á Châu Tự Do là từ khi phát lên những cái đó thì rất là nhiều người liên lạc với mình qua email cũng như điện thoại và rất nhiều người không phải là cùng tôn giáo nói xin đồng hành với cha và gửi tiền bạc cho tới này nọ, thì mình nói với mọi người là thôi, đừng có gửi tiền vì giờ này cha chưa làm được gì cả, mà gửi tiền về thì nói thật vớí chị Thanh Trúc và quý vị là làm linh mục mà có nhiều tiền quá thì cha lại hư.

Mình nói với quý vị là quý vị đừng gửi tiền về cho tới khi nào bắt đầu xúc tiến được giấy tờ để mở được cái trung tâm thì cha sẽ sẵn sàng ngửa lòng bàn tay ra bao bọc các em để xin quý vị.

Thì cũng có một số email và gọi điện thoại về bảo chứ ông lo cái việc làm cha của ông, ông lo giảng đạo đi, ông đừng vô trong đó làm cái gì hay là ông ngứa nghề của ông rồi; đại khái những từ ngữ rất là khó nghe.

Quý vị biết, mình mới nhận đựơc 2 cái email cũng như một cú điện thoại gọi vào đe doạ mình rằng ông mà cứ tiếp tục nói thì đầu ông rơi khỏi cổ à. Nhưng mà mình không sợ đâu, mình sẽ tiếp tục nói, mình chỉ lo cho các em không có người nói thôi, chứ mình là linh mục nên mình tin là có Chúa lo rồi. Mình không có sợ.

Nếu mà chị Thanh Trúc đồng ý, mình cho mọi người cái địa chỉ của mình, mình cho mọi người cái website của mình, cái giáo xứ mình đang phục vụ. Ai biêt dùng internet có thể vào website của mình là www.hayyeuthuongnhau.org.

Quý vị có thể vô trong đó nhìn thấy tất cả các bài viết cũng như địa chỉ. Mẹ mình hay dạy "Đố ai quét sạch lá rừng, để ta khuyên gió - gió đừng rung cây", chắc chắn mình quét lá nó vẫn rụng, nhưng ít nhất nó sẽ bớt đi.

Và mình vẫn phải mỗi người chúng ta cứ tiếp tục quét. Mình biết là cái chuyện này chị Thanh Trúc chỉ bắt đầu từ năm 2000, không biết là chị đã nói bao nhiêu cái bài ở trên đài phát thanh Á Châu Tự Do về cái này, mình lên trên đó mình coi lại thì nhiều vô cùng.

Có thể có một số quý vị bảo "biết rồi, khổ lắm, nói mãi", nhưng mà hỏi thật quý vị là biết rồi mà đã làm được gì rồi? Chưa làm được gì thì mình mong rằng mọi người chúng ta làm cái gì đó chớ đừng có nói là biết rồi, khổ lắm, nói mãi. Biết là điều thứ nhất, làm là điều quan trọng hơn cái biết của mình.

Thanh Trúc: Thưa Linh mục Martino, dầu như có làm cho nhiều người khó chịu, nhưng chừng nào cái vấn đề buôn bán thiếu nhi Việt Nam vào đường mại dâm còn tồn tại thì chừng đó vẫn còn có người lên tiếng nói.

Linh mục Martino: Cảm ơn chị Thanh Trúc và cảm ơn quý vị đã lắng nghe cùng chia sẻ và đồng hành với mình. Cảm ơn rất nhiều.

Thanh Trúc: Mục Đời Sống Người Việt Khắp Nơi và Thanh Trúc chào tạm biệt quý vị ở đây. Xin hẹn quý vị tối Thứ Năm tuần tới.

Ý kiến (0)
Share
Xem toàn trang