Bệnh ‘tay chân miệng’ từ Trung Quốc đang lây lan mạnh tại Việt Nam

Loại virút nguy hiểm mang tên Enterovirus 71, hay còn được biết dưới tên EV71, gây nên căn bệnh "tay chân miệng" phát sinh từ Trung Quốc đang phát tán mạnh tại nhiều thành phố mà trong đó quan trọng hơn cả là thành phố Hồ Chí Minh.

0:00 / 0:00
China_Enterovirus71_250.jpg
Hàng ngàn trẻ em Trung Quốc bị nhiễm bệnh ‘tay chân miệng’ do virus Enterovirus 71 gây ra. AFP PHOTO. (AFP)

Chỉ trong vòng hai tuần, hàng trăm trẻ em đã phải vào Bệnh Viện Nhi Đồng 2 để chữa trị căn bệnh này và tình hình vẫn đang trong tình trạng theo dõi.

Căn bệnh EV71 nguy hiểm ở chỗ rất dễ lây lan trong môi trường của các cháu thiếu nhi tại các trường mẫu giáo và phụ huynh các cháu đang rất lo lắng trước những đe dọa đến sức khỏe của con em họ.

Hiện nay số trẻ bị thiệt mạng vì chứng bệnh này là 10 em và Thủ Tướng chính phủ đã chỉ thị các cơ quan chức năng đẩy mạnh chiến dịch phòng chống chứng bệnh đó.

Chưa có thuốc chữa

Chứng bệnh "tay chân miệng" tuy đã xuất hiện từ nhiều năm trước nhưng cho đến nay vẫn chưa có thuốc chủng ngừa hay đặc trị. Mặc dù tỷ lệ tử vong của căn bệnh này không lớn nhưng cũng đủ gây lo ngại cho cơ quan y tế dự phòng vì tầm ảnh hưởng của nó rất đáng ngại.

Virút EV71 xuất hiện hầu hết trên những khu vực có tụ tập đông người, đặc biệt là trẻ em dưới 7 tuổi. Cơ hội lây lan của nó rất cao và khi bị nhiễm thì bệnh nhân có những triệu chứng giống như sốt phát ban và rồi sau thời gian ban đầu bệnh sẽ trở thành viêm màng não và dẫn đến tử vong.

Trong thời gian vừa qua, tuy Việt Nam không có số bệnh nhân tử vong cao như tại Trung Quốc nhưng tình hình cũng rất đáng lo ngại. Bác Sĩ Trần Thị Việt hiện phụ trách khoa nhiễm cấp cứu của Bệnh Viện Nhi Đồng 2 cho biết: "Tôi thì đang công tác tại Bệnh Viện Nhi Đồng 2. Các bệnh nhân không phải chỉ do EV71 mà thôi. Bệnh này gọi là bệnh tay-chân-miệng có thể do hai loại siêu vi chính, một gọi là EV71, tức là Enterovirus (hay EV 71), và một loại nữa là Coxsackievirus (hay Cox A16), tức là nó gây ra bởi hai con đó chứ không phải là một con EV71."

Cũng theo lời Bác sĩ Việt thì trong những tháng cuối năm 2007 số bệnh nhân nhập viện vì chứng bệnh này rất cao và không có dấu hiệu suy giảm:

Những trường hợp trẻ em bị bệnh thì phải đựoc khám và chăm sóc. Biện pháp đề phòng thì chủ yếu là giữ gìn vệ sinh cá nhân, giữ gìn vệ sinh cho các em ở vườn trẻ, nhà mẫu giáo, chỗ trẻ em ở chung với nhau.

Ông Nguyễn Huy Nga

“Từ Tháng 10-2007 cho đến bây giờ thì, đặc biệt là trong 3 tháng cuối Năm 2007 thì số lượng bệnh nhân tại Bệnh Viện Nhi Đồng 2 tăng gấp hai, tăng đến 6.000 ca trong cả năm ngoái, tăng trên 6 ngàn ca và đặc biệt là trong 3 tháng cuối Năm 2007. Và số lượng bệnh nhân đó không có xuống, mức độ rất là cao ở cả nội trú trong bệnh viện và ở cả bên ngoài phòng khám đấy tức là nằm ngoại trú. Nói chung thì là tỷ lệ tử vong của số bệnh nhân tay-chân-miệng có giảm so với những năm trước.”

Lây lan mạnh ở Sài Gòn

Ông Nguyễn Huy Nga, Cục Trưởng Cục Y Tế Dự Phòng thuộc Bộ Y Tế khi được hỏi tình hình tổng quát của dịch bệnh này đã cho biết: "Tình hình này thì nó cũng tăng hơn năm ngoái bởi vì Việt Nam thuờng hằng năm, từ 2005 đến nay vẫn tiếp tục có những trường hợp bị bệnh tay-chân-miệng đấy, trong đó chỉ có một số trường hợp cũng nhiễm EV71."

China_Enterovirus71_child_200.jpg
Cho đến nay, bệnh "tay, chân, miệng" vẫn chưa có thuốc chữa. Giới y khoa kêu gọi mọi người hãy áp dụng các biện pháp phòng chống để hạn chế sự lây lan của virus gây bệnh. AFP PHOTO. (AFP)

Ông Nga cũng ghi nhận rằng phần lớn những ca nhiễm bệnh đều xảy ra tại Thành Phố Hồ Chí Minh và tập trung tại các trường mẫu giáo hay mầm non. Những nơi này dễ lây bệnh vì vệ sinh của các cháu không được chú ý đúng mức:

“Phần lớn ở Việt Nam xảy ra chủ yếu ở Thành Phố Hồ Chí Minh và các tỉnh phía Nam này thì hàng năm Viện Pasteur TP.HCM cũng như Bộ Y Tế hướng dẫn các địa phương, Sở Y Tế, cũng như các nơi phải tuyên truyền, giáo dục cho nhân dân và hướng dẫn cho các cơ sở giáo dục và bên ngành giáo dục phải đề phòng bệnh tay-chân-miệng và lúc có những trường hợp như thế thì phải đề nghị bên y tế đến xử lý bằng hoá chất, dọn vệ sinh cho những khu vườn trẻ hoặc mẫu giáo trẻ em.

Đặc biệt là vấn đề truyền thông cho các bậc cha mẹ, giáo dục các bậc cha mẹ giữ gìn con cái mình ở nhà cũng như đến trường. Và những trường hợp trẻ em bị bệnh thì phải đựoc khám và chăm sóc. Biện pháp đề phòng thì chủ yếu là giữ gìn vệ sinh cá nhân, giữ gìn vệ sinh cho các em ở vườn trẻ, nhà mẫu giáo, chỗ trẻ em ở chung với nhau.

Đây là những trẻ em nhỏ nên đặc biệt là những tả lót, những khăn trẻ em, chất thải của trẻ em mà bị ốm thì phải được xử lý, và đặc biệt những trường hợp mà các em đã nổi, có dấu hiệu bệnh thì nên cho trẻ nghỉ ở nhà vài ngày, đến lúc lành thì lại tới lớp.”

Vẫn chưa có kế hoạch phòng chống

Chúng tôi tìm hiểu một trường mẫu giáo tại thủ đô Hà Nội để biết thêm những gì mà Sở Giáo Dục chỉ thị phải làm nhằm tránh dịch bệnh. Một nhân viên của trường cho biết là không hề nhận được chỉ đạo gì của Sở Giáo Dục về chăm sóc vệ sinh cũng như phòng ngừa lây lan của chứng bệnh "tay chân miệng".

Câu trả lời rất bất ngờ này của trường mẫu giáo Sao Sáng đã làm cho chúng tôi thật sự phân vân: "Cái này là chúng tôi chịu sự chỉ đạo của ngành dọc của chúng tôi. Có vấn đề gì thì anh đi liên hệ với Phòng Giáo Dục thì Phòng Giáo Dục sẽ chỉ đạo."

Trở lại với ông Cục Trưởng Nguyễn Huy Nga, chúng tôi nêu ý kiến lo ngại về những thông tin trên báo chí nói rằng con số người bị bệnh đã tăng gấp 7 lần so với cùng kỳ năm ngoái, ông Nga phản đối thông tin này, ông nói: "Không có. Báo cáo như thế là không có. Ở TP.HCM thì mấy năm trước đây cũng đã có bệnh tay-chân-miệng, năm ngoái cũng có và năm nay cũng có. Tuy nhiên, đầu năm nay thì có cao hơn một hai lần so với 2007."

Bác sĩ Trần Thị Việt thì lại cho biết những thông tin khác mà bà cho là rất quan trọng góp phần lamg giảm thiểu dịch bệnh tại thành phố:

“Thứ nhất là trình độ nhận thức bệnh của người dân cũng đã được nâng lên qua các thông tin báo đài và các báo cũng có chương trình giáo dục sức khoẻ ở tại Việt Nam làm tương đối là tốt. Người dân cũng đã nhận thức được cái bệnh này và cũng đã một phần nào biết cách phòng tránh.

Cái số bệnh nhân đến bệnh viện thì đã bắt đầu có giảm đi. Và khi bệnh nhân nhập viện thì chúng tôi đã có nâng cao kiến thức về cái bệnh này. Giữa thầy thuốc và con bệnh cũng đã có những cái nâng cao và có tập huấn nhận thức bệnh, nhận thức những giai đoạn nào của bệnh và điều trị đúng lúc nên là tỷ lệ tử vong có giảm so với những nước ở trong khu vực, thí dụ như là Trung Quốc hoặc là Sing.”

Trong khi chờ đợi những liều thuốc chống lại loại virút này thì cách tốt nhất mà các chuyên gia y tế khuyên. Bác sĩ Trần Thị Việt cũng nhắc nhở rằng những hiểu biết của phụ huynh về nguyên nhân gây bệnh là liều thuốc hay nhất để giúp cho chính con em của mình.