Các doanh nghiệp thủ công mỹ nghệ trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế

Các doanh nghiệp nhỏ chuyên sản xuất các mặt hàng thủ công mỹ nghệ lâu nay cũng góp một phần vào công tác tiêu thụ các sản phẩm nông nghiệp và tạo ra công ăn việc làm cho một bộ phận lao động trong nước.

0:00 / 0:00

Vào thời điểm khủng hoảng hiện nay, các doanh nghiệp chuyên sản xuất các mặt hàng thủ công mỹ nghệ gặp khó khăn thế nào và họ nổ lực vượt qua ra sao?

Gia Minh trình bày một số thông tin liên quan trong phần sau.

Thông thường các doanh nghiệp tại những làng nghề truyền thống của Việt Nam chuyên sản xuất các mặt hàng thủ công mỹ nghệ đặc thù của địa phương họ. Những mặt hàng này chủ yếu bán cho du khách hay xuất sang các quốc gia khác nơi mà mức sống cao và con người có nhu cầu thưởng lãm, trang trí những loại hàng thủ công làm bằng tay của những vùng khác nhau trên thế giới. Thế nhưng khủng hoảng kinh tế cũng khiến cho nhu cầu này giảm bớt.

Tiêu thụ giảm, sản xuất giảm

Chủ một cơ sở làm đèn lồng khá nổi tiếng ở phố cổ Hội An, là ông Tăng Ngọc Thu, cho biết mức sụt giảm trong kinh doanh:

“Hàng mình là trang trí nên khi kinh tế thong thả thì mới trang trí, nhưng cũng còn được 70% cho cả hai khối thị trường, doanh thu sụt chừng 30%.”

Cũng trong tình trạng chung, thì doanh nghiệp chuyên sản xuất các mặt hàng mỹ nghệ từ gáo dừa Hồng Bảo ở Phú Yên, có mức doanh thu giảm dù có ít hơn như trình bày của người đứng đầu doanh nghiệp là anh Phạm Hồng Bảo:

“Mức giảm chừng 20%, khách du lịch và người tiêu dùng đều giảm.”

Thay đổi chiến lược để duy trì sản xuất

Tuy vậy có doanh nghiệp lại cho biết là vẫn giữ vững được sản xuất như Doanh nghiệp Sơn Mài Sông Hương tại Huế, chuyên làm các mặt hàng mộc sơn mài. Ông Tống Thái, chủ cơ sở này cho biết:

Làm ăn phải tính, khi ế ẩm thì phải kích cầu như quảng bá về giảm giá, thêm mẫu mã lạ, tăng dịch vụ như giao tới cửa…

Ông Tăng Ngọc Thu

“Hàng đặt vừa là hàng độc, hàng sơn mài đúng nghĩa.”

Đối với một cơ sở duy trì được sản xuất trong thời kỳ suy thoái toàn cầu hiện nay, hẳn phải có những điểm gì đặc biệt. Ông Tống Thái lý giải:

“Bọn tôi chuyên làm công trình các khách sạn 3- 5 sao, mà ở Huế hiện nay tư nhân cũng như nhà nước đầu tư xây dựng nhiều khách sạn, cứ mỗi hợp đồng thì có việc làm cho cả năm.”

Riêng đối với các doanh nghiệp chịu tác động thì họ phải có cách để duy trì sản xuất. Ông Tăng Ngọc Thu cho biết:

“Làm ăn phải tính, khi ế ẩm thì phải kích cầu như quảng bá về giảm giá, thêm mẫu mã lạ, tăng dịch vụ như giao tới cửa…”

Doanh nghiệp Hồng Bảo ở Phú Yên cũng có cách làm tương tự:

“Thay đổi chiến lược như thay đổi thị trường: trước bán cho khách tại 5 sao thì nay đến khách sạn 3- 4 sao; mẫu mã cũng phải thay đổi.”

Chưa được tiếp cận nguồn vốn vay

Vừa qua chính phủ Việt Nam tuyên bố biện pháp hổ trợ lãi suất vốn vay cho các doanh nghiệp sản xuất trong nước. Các đơn vị hoạt động trong lĩnh vực tiểu thủ công nghiệp theo nguyên tắc cũng là đối tượng được giúp đỡ. Vậy việc tiếp cận nguồn vốn vay đó ra sao?

Ông Tăng Ngọc Thu cho biết:

“Phải chứng minh đầu vào đầu ra, mà công nhân của cơ sở là người làm thời vụ, còn vật liệu mua nông dân như một bụi tre thì không có hóa đơn đỏ…”

Anh Phạm Hồng Bảo cũng trình bày những trở ngại khi vay vốn dù rằng đó là nguồn vốn để kích cầu sản xuất:

“Điều kiện vay như 1 tỷ đồng thì phải có hết hóa đơn đỏ cho số tỷ đỏ; nhưng làm sao có được khi mà mua một số vật liệu rồi khấu hư máy móc…”

Vừa qua Mạng tin nhanh Việt Nam có bài viết nêu ý kiến của một số chuyên gia tài chính tại Việt Nam quan ngại về tình trạng tiêu cực nảy sinh qua quá trình thực hiện biện pháp của chính phủ. Nơi cần thì không vay được vốn, trong khi đó nguồn tiền lại vào tay của những đơn vị 'biết điều' với ngân hàng để rồi khi sử dụng lại không hiệu quả gì trong tình thế khó khăn hiện nay.