Người lính miền Bắc nghĩ gì về thương phế binh VNCH?

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2015-12-31
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
  • In trang này
  • Chia sẻ
  • Ý kiến của Bạn
  • Email
000_Hkg9084623-622.jpg
Ảnh minh họa chụp một sĩ quan QĐNDVN tại Hà Nội hôm 11/10/2013.
AFP

Những mất mát của thân thể không thể thay thế

Sau chiến tranh người thương phế binh VNCH bị phân biệt đối xử một cách công khai bởi những người chiến thắng, tuy nhiên đối với gần như hầu hết bộ đội miền Bắc thì cái nhìn của họ đối với người từng cầm súng phía bên kia chiến tuyến không vô cảm và cục bộ như của chính quyền hiện nay.

Cuộc chiến tranh Việt Nam chấm dứt đã 40 năm nhưng nỗi buồn vẫn đọng lại trên rất nhiều phần thân thể của những người thương phế binh chế độ cũ. Vết thương trên mình có thể lành nhưng mất mát của thân thể không có gì thay thế được.

Trong những cuộc chiến giữa hai quốc gia thì thương phế binh được đất nước của mình chăm sóc kể cả khi thua cuộc nhưng trường hợp Việt Nam thì khác, cả hai phía cùng một quốc gia nên kẻ thắng cuộc cũng là người thua mặc dù chỉ một một nửa dân số, trong đó có hàng chục ngàn thương phế binh của chế độ cũ.

Tôi cho rằng dù sao nữa thì những người thương phế binh mặc dù là họ bên kia chiến tuyến họ chiến đấu cho mục đích của họ nhưng phải thừa nhận rằng họ không đáng chịu chế độ khắc nghiệt như thế.
-Đại tá Phạm Xuân Phương

Những người lính này không ai có trách nhiệm tới. Họ bị chính quyền mới xem như thành phần ngụy quân ngụy quyền, và cuộc sống có khó khăn cách mấy thì cũng phải tự bươn chải chiến đấu với cuộc sống mới.

Đại tá Phạm Xuân Phương, một cán bộ cao cấp của quân đội miền Bắc công tác tại Cục Chính trị trong thời gian chiến tranh nhận xét việc phân biệt, kỳ thị của chính quyền đối với thương phế binh VNCH mà ông gọi là khắc nghiệt như sau:

“Đứng về phương diện nhân đạo của cái khái niệm nhân đạo chung của thế giới thì tôi không ủng hộ cái việc đó đâu. Tôi cho rằng dù sao nữa thì những người thương phế binh mặc dù là họ bên kia chiến tuyến họ chiến đấu cho mục đích của họ nhưng phải thừa nhận rằng họ không đáng chịu chế độ khắc nghiệt như thế. Tôi nghĩ nếu những người thương phế binh của phía bên này nếu mà được hưởng ưu đãi này ưu đãi khác thì phía thương phế binh của phía VNCH có lẽ cũng nên được ăn ở cư xử một cách thỏa đáng hơn chứ không nên có sự phân biệt quá đáng như thế.”

Mới đây một bức thư chung của nhiều vị dân biểu, nghị sĩ Hoa Kỳ gửi cho Bộ Ngoại giao Mỹ đề nghị xem xét và nhận số sĩ quan thương phế binh của VNCH sang Mỹ định cư như đã từng có chương trình HO cách đây hơn 30 năm.

Tin vui này lập tức lan rộng và niềm hy vọng cho người thương binh ở quê nhà thêm vững chắc. Nhiều người tin rằng tuy cuộc vận động nhắm vào cấp sĩ quan nhưng trong hoàn cảnh của những mất mát chung thì vết thương của họ hoàn toàn không thể phân biệt giữa người lính và chỉ huy của họ, vì vậy chương trình khi đi vào thực hiện không ai tin quốc hội Mỹ lại phân biệt những thương binh đã bỏ một phần thân thể của họ trong cuộc chiến mà Hoa Kỳ là đồng minh lớn nhất.

000_Hkg10174184-400.jpg
Một thương phế binh VNCH sau buổi nhận tiền từ thiện tại chùa Liên Trì, TPHCM hôm 9/4/2015. AFP PHOTO.

Nhà thơ Bùi Minh Quốc mặc dù không khoác áo bộ đội nhưng ông theo sát người lính miền Bắc qua công tác phóng viên của tạp chí Văn nghệ giải phóng khu V luôn luôn trong tuyến đầu và vì vậy ông quan sát được rất nhiều trận đánh cùng các bi kịch chiến tranh mà cả hai bên chịu đựng. Ông chia sẻ với tin vui này:

“Chính sách của chính quyền Việt Nam lâu nay từ sau 75 tới nay rất tệ. Tức là họ phân biệt đối xử và họ không quan tâm tới cái quyền sống của số anh chị em thương phế binh của phía VNCH này. Cho đến lúc gần đây do những chuyển biến của cục diện, tình hình chính trị thế giới và quốc nội thì họ buộc phải có những chuyển hướng và bây giờ nghe tin chính phủ Mỹ có một chính sách như thế tôi rất mừng rất hoan nghênh.”

Nhà báo Nguyễn Tường Thụy, cũng là một bộ đội của quân đội Bắc Việt cho biết:

“Khi nghe thông tin này tôi rất ủng hộ. Vừa qua tôi có tiếp xúc với anh em thương phế binh VNCH tại nhà thờ 38 Kỳ Đồng tôi đã gặp rất nhiều anh em và đã phỏng vấn họ. Trong trường hợp này nếu có chương trình như vậy thì tôi rất ủng hộ vì thực ra họ là những người lính đã chịu rất nhiều thiệt thòi bởi vì kết cục của cuộc chiến tranh 55-75 là một kết cục hoàn toàn bất lợi cho anh em binh sĩ VNCH và đặc biệt là những người thương phế binh. Họ không được chăm sóc từ phía chính quyền. Họ không được hưởng một điều gì cả.”

Những người xứng đáng được trả công

Chiến tranh đã qua, người thắng trận tuy không phải ai cũng chia sẻ đồng đều quyền lợi an sinh xã hội nhưng dù sao thì những thương phế binh VNCH ngày ngày ngồi một mình trong bóng tối vì không di chuyển được hay đang phải đấu tranh kiếm sống ngoài chợ đời cũng đều chung một ý tưởng bị bạc đãi vì đã cầm súng chống lại phía bên kia. Đề nghị đưa họ sang định cư ở Mỹ có lẽ sẽ làm cho nguồn hy vọng bừng cháy trở lại không phải cho chính bản thân mà là cho con cái của họ, những người xứng đáng được trả công vì đã bỏ một phần thân thể cho đất nước Việt Nam.

Khi mà tôi phát biểu với anh em thương phế binh VNCH thì câu đầu tiên của tôi là tôi muốn gửi đến tình thương mến của tôi đối với anh em, những người đang thiệt thòi trong cuộc sống bởi vì kết cục cuộc chiến tranh nó là như vậy cho nên họ chịu số phận như vậy.
-Nhà báo Nguyễn Tường Thụy

Trong thời gian gần đây, Dòng Chúa Cứu Thế nằm tại nhà thờ đường Kỳ Đồng Saigon đã có những hoạt động từ thiện giúp đỡ cho anh em thương phế binh. Mặc dù sự chia sẻ của xã hội không nhiều nhưng những gói quà ít ỏi lại chứa rất nhiều tình cảm con người với nhau, khả dĩ vơi bớt những đau đớn mà họ và gia đình gặp phải hàng ngày. Thế nhưng những tấm lòng ấy cũng bị săm soi bởi chính quyền vì họ không tin trong những gói quà ấy không chứa đựng mầm mống bất ổn cho chế độ. Nhà báo Nguyễn Tường Thụy kể lại:

“Tôi được biết khi anh em đi nhận quà của chương trình tri ân thương phế binh VNCH thì họ bị cản trở ở các địa phương cho nên họ rất thiệt thòi và tôi đã tiếp xúc rất nhiều với họ rồi. Chương trình này diễn ra trong 10 ngày mỗi ngày có thể tặng quà cho 200 tới 300 người thôi trong khi đó thì danh sách rất nhiều người. Tôi đã thấy những hoàn cảnh mà vợ đưa chồng đi, những người thương phế binh cụt chân cụt tay…

Khi mà tôi phát biểu với anh em thương phế binh VNCH thì câu đầu tiên của tôi là tôi muốn gửi đến tình thương mến của tôi đối với anh em, những người đang thiệt thòi trong cuộc sống bởi vì kết cục cuộc chiến tranh nó là như vậy cho nên họ chịu số phận như vậy. Tôi là một người lính trong quân đội Bắc Việt trước tình cảnh ấy thì tôi cũng phải nói là rất xúc động, xúc động vô cùng.”

Đại tá Phạm Xuân Phương nhận xét về đề nghị cho chương trình định cư của anh em thương phế binh VNCH:

“Tôi cho rằng nếu nhà nước không đảm đương nỗi thì để cho họ đi là tốt chứ có gì đâu.”

Tất cả hy vọng vẫn còn phía trước và không người Việt Nam nào đành lòng nói không với đồng bào mình nhất là khi họ đáng được có đời sống không chật vật như hôm nay bởi những gì họ đã cống hiến từ chính thân thể của họ.

Ý kiến (13)
  • In trang này
  • Chia sẻ
  • Email

Con hoang

nơi gửi Bán nước

Ngày xưa, bọn ngụy quyền bán nước, làm tay sai cho giặc Mỹ, không những không bị người đời nguyền rủa, ,ngược lại còn được mọi người tôn trọng, xem họ như những anh hùng. Nay còn được qua Mỹ cùng với con cháu an hưởng tuổi già. Ôi...! Một kết thúc có hậu những tưởng chỉ có trong mơ. Còn ta đây, rành rành ra đó với cái tên-Quân đội nhân dân anh hùng, xẻ dộc trường sơn đi cứu nước. Lập nên bao chiến công hiển hách. Huân, huy chương đầy mình...Ngày nay, kết quả nhận được hoàn toàn ngược lại. Còn gì là công lý đây? Ông Trời ơi...! Tại sao...?

10/01/2016 10:13

Nguyễn Kim

nơi gửi Boston. Mỹ

Vâng đã là tpb thì ai cũng như ai. Ta hy sinh vì chính nghĩa, vì độc lập, tự do và hạnh phúc của dân tộc. Tướng không quân thì không thể nổi danh. Quân không tướng thì kỷ cương trận mạc không thành. Ý nghĩa của hành động nhân đạo đang được yêu cầu tiếp nối, không phải là đòi hỏi cho sự kỳ thị cấp bực, mà là do thời hạn quy vị đó bị tù đày, trù dập khá lâu. Không phải chỉ riêng cá nhân mà ngay cả thân tộc mấy đời. Tôi cũng có cùng ao ước, làm sao có thêm tpb vào diện HO. Nhung vói tình hình khó khăn về di trú tại Mỹ hiện tại việc mở lại HO đã khó, nói chi đến việc mở rộng ra cho tpb. Chỉ mong chính phủ xem lại để tpb cả nước cùng có quyền lợi như nhau, vì nay rỏ ra, chúng ta đêu hy sinh cho đất nước VN.

04/01/2016 21:43

Lấy đức trị dân

Nếu thực sự Quốc hội Mỹ cho thương phế binh VNCH sang Mỹ định cư. "Nước Mỹ thật sự vĩ đại"... xứng đáng là lãnh tụ của thế giới.

04/01/2016 12:03

Dân Nam

nơi gửi Hải ngoại

Chào BBT,

Ba năm trước, tôi vào đọc và gởi comments trên RFA rất dễ. Thí dụ một trong nhiều bài (cmts) của tôi được đăng ở đây:

NHỮNG MỐC LỊCH SỬ QUAN TRỌNG KHỞI TỪ THẬP NIÊN 1940

http://www.rfavietnam.com/node/1273#comment-5236

Đăng trên Blog RFA

Nhưng hơn một năm qua, tôi vào đọc và cố gắng gởi nhiều cmts nhưng không bao giờ được đăng . Chỉ có một cmt duy nhứt được đăng sau gần một tháng chờ đợi.

Tôi rất thất vọng và nghĩ là BBT nên xem lại và cho đăng ngay như trước đây. Được vậy sẽ thu hút thêm độc giả và những người muốn giúp BBT chuyển tải thêm thông tịn cho người Việt trong nước đọc để họ nhận ra cái ác, tham và sâu độc của phe “thắng cuộc”. Từ đó may ra, nhiều người trong phe “thắng cuộc” nhận ra tôi ác họ đã gây ra cho nước Việt nói chung và Miền Nam VNCH nói riêng.

Cám ơn,
Dân Nam

03/01/2016 00:50

Jet

nơi gửi Viet nam

Dù là bắc hay nam họ cũng là anh hùng trong tim tôi .họ chiến đấu vì gia dinh và hơn nưã là quê hương ơ đằng sau chiến tuyến bom đạn đã lấy đi cuả họ ...quá nhiếu cho sức chiụ đựng cuả 1con ngươì tôi ko phaỉ thượng đế có thể là điều phi thường để giúp ngươì lính thương binh miền nam việt nam .chỉ có thể gởi caác chú các bác sự kính trọng cửa tôi.vì trong tim tôi các anh là anh hùng

02/01/2016 12:57

Xem tất cả ý kiến.

Top video

Xem toàn trang