Người Việt Quận Cam nói gì về phim “Khủng Bố ở Little Saigon”?

Ngọc Lan, thông tín viên RFA, California
2015-11-05
Email
Ý kiến của Bạn
Share
In trang này
Phim phóng sự điều tra của Frontline và ProPublica có nhan đề “Terror in Little Saigon” (tạm dịch là Khủng Bố tại Little Saigon) được trình chiếu trên hệ thống truyền hình Public Broadcasting Service (gọi tắt là PBS)
Phim phóng sự điều tra của Frontline và ProPublica có nhan đề “Terror in Little Saigon” (tạm dịch là Khủng Bố tại Little Saigon) được trình chiếu trên hệ thống truyền hình Public Broadcasting Service (gọi tắt là PBS)
Screenshot

Tối Thứ Ba, 3 Tháng 11, 2015, một cuốn phim mang tính phóng sự điều tra được thực hiện bởi Frontline và ProPublica có nhan đề “Terror in Little Saigon” (tạm dịch là Khủng Bố tại Little Saigon) được trình chiếu trên hệ thống truyền hình Public Broadcasting Service (gọi tắt là PBS) và mạng Internet.

Theo nhà làm phim, từ năm 1981 tới 1990, có 5 nhà báo người Mỹ gốc Việt ở các thành phố khác nhau tại Hoa Kỳ bị ám sát, nhiều người khác trong cộng đồng bị đe dọa và tấn công.

Các điều tra viên của Frontline và ProPublica tìm thấy điểm chung là các nhà báo bị sát hại này đều từng chỉ trích một tổ chức chống Cộng có tên là “Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam” (National United Front for the Liberation of Vietnam) gọi tắt là “Mặt Trận” (The Front), mà đứng đầu là ông Hoàng Cơ Minh, người sáng lập Đảng Việt Tân.

Không trung thực

Tuy nhiên, sau khi được trình chiếu, “Khủng Bố ở Little Saigon” đưa đến nhiều cảm nghĩ khác nhau từ người phía xem.

Mời quý thính giả cùng nghe nhận xét của một số người Mỹ gốc Việt đang sống tại miền Nam California về cuốn phim này.

Trước hết là ý kiến của ông Ngô Văn Hiếu, hiện sống tại vùng Los Angles. Ông Hiếu từng là đồng sáng lập và giữ chức vụ Tổng Thư Ký của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam:

“Tôi thấy thường các cơ quan truyền thông Mỹ làm việc rất bài bản, cẩn thận. Riêng trong vụ này họ đã nêu đích danh một nhóm gọi là K9, là Mặt Trận “The Front” có liên quan đến một số vụ ám sát trong cộng đồng người Việt khắp nơi.

Tôi thì luôn luôn phản đối những hành động khủng bố, dù nhân danh bất cứ lý do gì, nhất là khủng bố những nhà báo hoặc gia đình của họ. Thêm nữa tôi thấy không có lửa thì làm sao có khói, cho nên tôi nghĩ Mặt Trận hay bất cứ tổ chức cá nhân nào có liên hệ đến những vụ khủng bố đã nêu ra thì nên phải bạch hóa, phải sửa sai cho rốt ráo.

Tôi nghĩ những người có liên hệ, như những người mà ký giả phỏng vấn thì họ nên nói cho rõ ràng hơn chứ không nên nói kiểu ỡm ờ, khỏa lấp, bởi như vậy thì tình hình càng tệ hại hơn chứ không giải quyết được gì. Tôi thấy những nhân chứng trong phim không nói được cái gì rõ ràng, trắng đen ra sao, thủ phạm thế nào.

Cô Trinity Hồng Thuận, một thành viên của Đảng Việt Tân hiện đang sống tại Quận Cam, tỏ ra khá bất bình sau khi xem xong cuốn phim này:

“Cuốn phim này khiến mình khá thất vọng về sự chuyên nghiệp cũng như đạo đức truyền thông của đài PBS. Đây là một phóng sự điều tra để tìm ra những hung thủ đã giết người trong thập niên 80 mà phóng sự này kết luận Mặt Trận là tổ chức đã làm chuyện đó.

Trong suốt phóng sự mình thấy họ đưa ra một số nhân chứng mà họ gọi là bằng chứng mới. Trong 5 người họ đưa ra thì có một người xác nhận nhưng đó là một người mà giấu tên mà cũng giấu mặt luôn, chỉ do người phóng viên kể lại là có người nói như vậy mà thôi. Còn 4 người có mặt trong phỏng vấn thì không ai xác nhận chuyện đó.

Thứ nhì là em không thấy có sự chuyên nghiệp, coi suốt cuốn phim có cảm giác như là họ đã có một kết luận rồi và họ chỉ đi tìm người ủng hộ kết luận đó thôi chứ không phải đi tìm thêm thông tin.

Một điều làm Hồng Thuận thấy đáng quan tâm hơn khi coi phim này là cách mà phóng sự miêu tả một hình ảnh rất tiêu cực về cộng đồng người Việt hải ngoại và tạo những ấn tưởng rất sai lạc đối với khán giả người Mỹ. Phóng sự lồng vô hình ảnh những người lính VNCH mặc quân phục trong những sinh hoạt cộng đồng như diễn hành Tết hay những buổi tiệc trong cộng đồng, thì cái cách mà họ edit, biên tập phim lồng vô một số những kỷ xảo trong phần quay cũng như những từ ngữ mà họ dùng để miêu tả những sinh hoạt này rất là xúc phạm đến cộng đồng mình, nhất là những chú bác trong QLVNCH. Họ miêu tả như đây là một cộng đồng rất hoang tưởng, bị chôn chân trong quá khứ và chỉ giữ khư khư khái niệm như làm sao khơi mào lại cuộc chiến Việt Nam…”

Ông Thiêm Võ, nick name là Cau Bay Thiêm trên Facebook, hiện sống tại San Diego, thì băn khoăn về việc “giở lại hồ sơ đó thì có lợi gì cho người Việt mình?”:

“Đối với Mỹ lâu lâu cũng có những người phóng viên đi mở lại những vụ án cũ, những vụ án không được giải quyết xong. Nhưng đối với trường hợp này thì xem phim xong tôi cũng không thấy ông phóng viên tìm được bằng chứng cụ thể để mà kết luận một cách rõ ràng là ai cả. Tôi nghĩ chỉ có FBI mới làm được điều đó.

Đọng lại trong lòng tôi là bây giờ mình giở lại hồ sơ đó thì nó có lợi gì cho người Việt mình? Tôi không chấp nhận những chuyện lường gạt giết người, nhưng trong mỗi thời kỳ chỉ có những người trong cuộc mới thông cảm được. Tôi không dám kết luận, vì khi mà cảnh sát có kết quả điều tra rõ ràng thì mình mới dám kết luận là ai có tội gì, làm gì. Nên tôi không dám kết luận ai có vai trò gì trong đó cả.”

Nhà báo Đỗ Dũng, Tổng Thư ký nhật báo Người Việt tại Little Saigon, lại chú trọng khía cạnh làm việc tắt trách của Cảnh Sát Điều Tra Liên Bang FBI sau khi xem cuốn phim này:

“Có nhiều vấn đề trong đây, mỗi người nhìn mỗi cách, nói không hết, nên tôi chọn ra một điều thôi mà ngay từ đầu phim Terror in Little Saigon nói về vấn đề FBI. Tại sao FBI không tiếp tục điều tra vụ này và họ bỏ luôn trong 30 năm qua. Điều này làm tôi liên tưởng đến cộng đồng Việt Nam chúng ta, tôi không nói đến chuyện ai lỗi ai không lỗi trong chuyện này, mà nó cho tôi thấy một chuyện là chúng ta ở đây, chúng ta là công dân Mỹ, chúng ta cũng đi làm đóng góp cho nước Mỹ nhưng tại sao chúng ta không được những quyền mà khi có những chuyện như vậy mà FBI lại không điều tra?

Trong phim tôi thấy phóng viên A.C Thompson khi gọi đến sở cảnh sát Houston cũng vậy. Những người từng làm trong vụ đó, giờ nghỉ rồi, gọi đến không ai trả lời hết, không ai muốn nói về chuyện đó. Nó cho thấy một cái gì đó cơ quan công quyền của Mỹ tắc trách khi điều tra những chuyện liên quan đến cộng đồng thiểu số. Tôi thấy có những chuyện người bản xứ bị gì thì người ta điều tra tới nơi tới chốn, trong khi người Việt bị cũng chết người mà người ta lại không điều tra, như trong vụ này là 5 nhà báo Việt Nam bị ám sát mà không ai điều tra cả. Coi phim họ nói là họ có nhiều hồ sơ FBI mà FBI không tiếp tục điều tra thì đó là điều tôi thấy không tốt cho cộng đồng Việt Nam. Chuyện qua rồi thì giờ chúng ta suy nghĩ đến tương lai, còn những chuyện khác tôi không có ý kiến.”

Cuộc chiến Việt Nam đã kết thúc từ hơn 40 năm trước, nhưng như ai đó đã nói, cuộc chiến trong lòng những người dân gốc Việt chưa biết đến bao giờ mới kết thúc. Và dường như “Terror in Little Saigon” đang khuấy lên một lần nữa cuộc sống vốn không bình lặng nơi đây.

Ý kiến (17)
Share

Hoang Quan

nơi gửi NYC

Phim người ta nói đúng hết chứ hầu như ko sai gì, quá khứ là quá khứ, ôm hoài mà ngồi đất ngoại la hét thì ai cũng làm được

27/12/2015 07:29

Dallas


Tôi cũng có cảm giác có sự tài trợ của VC để phân hóa cộng dồng hải ngoại. Tuy nhiên cũng không đánh giá cao các nhà thực hiện phim của PBS, vì họ cũng hoang tưởng và sai lầm như Jane Fonda trước đây. Có 2 giả thiết, 1 là họ ăn tiền của VC để dựng phim, điều này có thể xảy ra, vì các nhà báo và hãng truyền thông của Mỹ cần lợi nhuận. Đôi khi bất chấp đạo đức nghề nghiệp. Thứ 2, là họ là một jane Fonda thứ hai, hiểu sự việc không đến ngọn ngành và suy diễn theo ý mình. FBI của Mỹ không tệ. Nếu thực sự là một vụ giết người nghiêm trọng như vậy, họ sẽ làm tới nơi tới chốn, để ổn định trật tự xã hội chứ lúc này không tính đến chuyện màu da. Nếu FBI bỏ qua, phải có lý do nào đó, mấy ông PBS làm sao đủ tài, đủ sức để can thiệp và giải quyết. Chỉ muốn ăn tiền ai đó hoặc tạo scandal nhằm gây chú ý (tức thời) mà thôi.

08/11/2015 21:02

Trần Cư

nơi gửi Little Saigon USA


Xem phim “Nỗi Kinh Hoàng ở Little SaiGon”
07/11/2015
Tác giả :
Mỹ Dung


.
Tôi là một độc giả Viet Nam. Xin gởi đến quí vị đôi điều suy nghĩ khi xem phim "Nỗi kinh hoàng ở Little Sai Gon".. Mỹ Dung
*
Người bạn hỏi tôi thấy gì qua phim “Nỗi Kinh Hoàng ở Little Sài Gòn”? Có lẽ không chỉ riêng tôi mà bất cứ ai cũng nhìn thấy, điều đầu tiên và rõ nét nhất là sự xúc phạm rất lớn đối với cộng đồng người Việt.
Ngay từ đoạn phim quảng cáo, PBS đã cắt ráp, sử dụng chính buổi diễn hành Tết 2015 của cộng đồng người Việt. Cả một buổi diễn hành gồm 100 đoàn thể, hội đoàn khác nhau nói lên nét văn hóa, sự đa dạng của cộng đồng. Nói lên niềm hãnh diện và sự đóng góp tích cực vào sự phát triển của Little Saigon nói riêng và đất nước Hoa Kỳ nói chung. Tuy nhiên ký giả AC Thompson đã bóp méo hình ảnh đó.
Một đoạn diễn hành dựng lại hình ảnh hào hùng của quân lực VNCH, quân lực đã gìn giữ tiền đồ tự do của miền Nam VN đã bị tô vẽ trong đoạn phim quảng cáo như những kẻ khủng bố. Tôi là người đi tham dự cuộc diễn hành với niềm tự hào, đã phải ngỡ ngàng trước thủ thuật quay phim của họ. PBS đã cố tình zoom từ khuôn mặt người mặc quân phục biệt kính rồi zoom dần đến khẩu súng. Sau đó lại từ người lính zoom gần đến cái huy hiệu có hình đầu lâu. Song song đó là dòng chữ “Terror in Little Saigon” được gắn ngay lên khuôn mặt người lính và khẩu súng. Thử hỏi, người ngoại quốc khi xem phim này sẽ nghĩ gì về cộng đồng VN qua những hình ảnh gây ấn tượng khủng bố đó?
Điều làm tôi tức giận là bất chấp lòng yêu nước thiết tha của cộng đồng người Việt, bất chấp sự hiện diện của người Việt tị nạn 40 năm trước đang có mặt ở đây, PBS ngang nhiên mạ lị lòng yêu nước của chúng ta, gọi đó là sự khao khát trả thù “
Nhưng trong những năm đầu tiên, ngơ ngác trong thế giới xa la họ bị cô lập: trở ngại vì rào cản ngôn ngữ, đau buồn tưởng nhớ quê hương, khao khát báo thù” (But in the earliest years, they could be insular: handicapped by language barriers heartsick for their homeland, hungry for vengeance). Và mô tả tướng Minh như một kẻ mưu mô đã nhận ra sự khao khát của cộng đồng tị nạn, chia sẻ và tạo nên một kế hoạch để thỏa mãn sự khao khát hận thù đó.


Văn hóa của người Việt là kính trọng những người xả thân vì đất nước. Ngay cả những người không đồng ý, thậm chí không ưa Mặt Trận vẫn dành một niềm kính trọng đối với vị tướng Hải Quân này. Sự lăng mạ hình ảnh của người đã mất là hành động thiếu đạo đức của nhà làm phim; trong khi gia đình vợ con tướng Minh là những người vẫn âm thầm gánh chịu nỗi mất mát chồng, cha của họ trong suốt bao nhiêu năm qua.
Như nhiều người đã nhận định, cuốn phim đã không đưa ra được một bằng chứng mới nào về cái chết của các phóng viên mà chỉ dựa vào những lời đồn đại và suy đoán của những người dấu mặt. Vậy tại sao PBS dựng lại cuốn phim trong lúc này, và nó có lợi cho ai?
Một tình tiết quái gở khác là nhóm làm phim cho rằng chính quyền Mỹ, FBI đã hỗ trợ và nuôi dưỡng một tổ chức khủng bố ngay trong lòng đất nước Hoa Kỳ. Nghe quen quen như chúng ta đang đọc báo QĐND hay xem đài truyền hình Việt Nam VTV.
Chưa biết PBS dựng phim với mục đích gì, nhưng các đoạn phỏng vấn dành cho ông Trần Văn Bé Tư hay ông Nguyễn Đăng Khoa đã cho thấy PBS muốn lấy những phát biểu cực đoan này để gán cho tập thể người Việt là cực đoan
Ai cần những hình ảnh, lời nói mang tính cách giết chóc, khủng bố của các cựu quân nhân VNCH ? VC cần hình ảnh đó. Nhất là cảm tình của người dân trong nước đang nghiêng dần đến sự nuối tiếc một chế độ cũ của miền Nam tự do. Thậm chí có một số bạn trẻ đã bị bắt chỉ vì mặc quân phục VNCH.
Nếu AC Thompson là một nhà báo chuyên nghiệp đang đi tìm sự thật thì phải thấy rằng; khi người được phỏng vấn nói không biết rõ thì không thể suy diễn là người ta đang sợ. Tô vẽ một cộng đồng VN, co rúm, sợ hãi trước tổ chức Mặt Trận là một điều sai sự thật và khôi hài.
Tóm lại, AC Thompson đang làm lợi cho ai? Nên nhớ PBS đã từng trình chiếu cuốn phim “Việt Nam thiên lịch sử truyền hình” (Vietnam: A Television History) bóp méo cuộc chiến VN.
Không biết AC Thompson có liên hệ gì với VC, nhưng một bản tin mới nhất trên báo Thanh niên ngày 5.11 ghi rằng: “Trang tin điều tra ProPublica (Mỹ) ngày 4.11 đã gửi email cho Thanh Niên, đề nghị giúp loan tải thông điệp kêu gọi nhân chứng cung cấp thông tin các vụ ám sát nhà báo gốc Việt do nhóm K-9 của "Mặt trận quốc gia thống nhất giải phóng Việt Nam", tiền thân của tổ chức phản động Việt Tân, thực hiện.”, đã chứng tỏ cái khả năng hiểu biết của phóng viên này.
Với từng ấy những dữ kiện, bằng ấy sự bóp méo và phỉ báng những nỗ lực tranh đấu của Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại suốt 40 năm. Cùng với việc cắt xén đoạn phim diễn hành tết 2015 để tô vẽ hình ảnh các cựu quân nhân QLVNCH như những thành phần khủng bố cực đoan, tôi thật sự thấy rằng chúng ta không thể im tiếng đối với cơ quan truyền thông này.


http://thanhnien.vn/the-gioi/bao-my-de-nghi-thanh-nien-loan-tai-thong-tin-vu-khung-bo-cua-viet-tan-630194.html

08/11/2015 17:21

Trần Cư

nơi gửi Little Saigon USA

Ky gỉa A C Thompson nên công khai xin lổi cộng đồng người Mỷ gốc Việt Vietnamese-American community in Little Saigon vì đã vu vơ xúc phạm danh dự của cộng đồng lớn mạnh hài hòa tươi đẹp này

KÝ GỈA A C THOMPSON VÌ CÒN NON TRẺ THIẾU KINH NGHỆM NÊN NGƯỜI TA CHƯA BIẾT KÝ GỈA NÀY CÓ MẮC MƯU CỦA CỌNG SẢN ÐỘC TÀI VIỆT NAM KHÔNG ?

08/11/2015 17:07

Tiêu Cà Mau

nơi gửi Hoa Kỳ


Trích từ báo Người Việt : Người xem phim kỳ vọng rằng A.C. Thompson sẽ trưng ra những bằng chứng cụ thể, rõ ràng và thuyết phục, để làm sáng tỏ nghi vấn Mặt Trận là tổ chức đã ra lệnh thủ tiêu một số nhà báo trong thập niên 1980s. Nhưng nhiều người cho rằng trong suốt gần 60 phút chăm chú theo dõi phim, họ không thấy A.C. Thompson đưa ra được chứng cớ nào rõ ràng và thuyết phục đủ, để ông có thể cả quyết rằng Mặt Trận là thủ phạm.

Đủ cho thấy con cừu non A.C. Thompson: gặp một nhà làm phim " Lưu manh đường phố " Người Việt tên là Tony Nguyễn nên mới đi đúng hướng theo đơn đặc hàng định hướng XHCH hướng tới tương lai ?

07/11/2015 12:00

Xem tất cả ý kiến.

Xem toàn trang