Cứ như “Bác” dạy thì Đảng... liệt rồi!

Bình luận của blogger Đồng Phụng Việt
2024.02.02
Cứ như “Bác” dạy thì Đảng... liệt rồi! Những người lính quân đội đứng gác trước một tấm biển ở Trung tâm Hội nghị Quốc gia tại Hà Nội nơi diễn ra Đại hội Đảng CSVN 13 hôm 26/1/2021 (minh hoạ)
AFP

Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) đang làm nhiều chuyện để kỷ niệm 94 năm ngày thành lập tổ chức chính trị này (3/2/1930 – 3/2/2024). Theo thông lệ, toàn Đảng CSVN đồng thanh tụng ca truyền thống, công lao và sự ưu việt của họ.

Một trong những bài tụng ca kiểu này vừa được giới thiệu trên báo điện tử VietNamNet do bà Vũ Thị Kim Yến – Thạc sĩ đang làm việc tại Phòng Sưu tầm, Kiểm kê, Tư liệu thuộc Khu di tích Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Phủ Chủ tịch - viết.    

Bà Yến khẳng định: “Sức mạnh vô địch của Đảng là ở tinh thần kỷ luật tự giác” (1). Tuy nhiên đó không phải là ý tưởng của bà Yến. Đó là “Bác” dạy. Lời “Bác” dạy được bà Yến trích nguyên văn: “Sức mạnh vô địch của Đảng là ở tinh thần kỷ luật tự giác, ý thức tổ chức nghiêm chỉnh của cán bộ và đảng viên” và ngoài điều đó, bà Yến còn trích dẫn nhiều lời dạy dạy khác của “Bác”. Chẳng hạn, “trái phép, cậy thế, hủ hóa, tư túng, chia rẽ, kiêu ngạo” là “vi trùng rất độc”!

Cứ nhìn vào thực tế hoạt động của Đảng CSVN trong vài thập niên gần đây, tự nhiên sẽ thấy, dù không ngừng “học tập và làm theo” đủ thứ như “tư tưởng, đạo đức, tác phong” của “Bác”  nhưng Đảng của bà Yến vẫn bị nhiễm độc toàn thân và kết quả phiên họp bất thường do Ban Chấp hành Trung ương (BCH TƯ) đảng khóa 13 vừa tổ chức hôm 31/1/2024 chính là ví dụ mới nhất về tình trạng vô phương cứu vãn. Cứ căn cứ vào lời “Bác” dạy thì sức mạnh của Đảng không chỉ suy giảm mà đã... toàn thân bất toại!

***    

BCH TƯ Đảng khóa 13 bắt đầu chỉ đạo, điều hành hoạt động cả của Đảng CSVN lẫn chính quyền Việt Nam từ cuối tháng 1/2021. Đến cuối tháng 1 năm nay là tròn hai năm. Trong hai năm ấy, tổ chức này tổ chức 13 phiên họp và gần một nửa (5/13) là những phiên họp bất thường. Mục tiêu chính của cả năm phiên họp bất thường là để loại trừ một số thành viên trong BCH TƯ Đảng, trong đó có cả những thành viên đang đảm nhận vai trò Ủy viên Bộ Chính trị (Nguyễn Xuân Phúc, Phạm Bình Minh, Trần Tuấn Anh).

Nếu tính gộp, BCH TƯ đảng khóa 13 đã loại trừ tổng cộng 16 đồng chí mà trước đó Đảng CSVN từng khẳng định là “tinh hoa” của cả đảng lẫn của... dân tộc và đã được lựa chọn, cân nhắc kỹ càng.

Ngoài ba người được BCH TƯ đảng khóa 13 tín nhiệm bầu vào Bộ Chính trị rồi... nhất trí loại trừ như vừa kể, 13 người còn lại cũng đã được... nhất trí để loại trừ là: Trần Văn Nam (Bí thư Bình Dương), Chu Ngọc Anh (Chủ tịch Hà Nội), Nguyễn Thanh Long (Bộ trưởng Y tế), Nguyễn Thành Phong (Phó Ban Kinh tế của BCH TƯ), Bùi Nhật Quang (Bí thư kiêm Chủ tịch Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam), Huỳnh Tấn Việt (Bí thư Đảng ủy Khối các cơ quan trung ương), Phạm Xuân Thăng (bí thư Hải Dương), Vũ Đức Đam (Phó Thủ tướng), Nguyễn Phú Cường (Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính – Ngân sách của Quốc hội), Điểu K’Re (Phó Bí thư Thường trực Đắk Nông), Lê Đức Thọ (Bí thư Bến Tre), Trần Đức Quận (Bí thư Lâm Đồng), Phan Việt Cường (Bí thư Quảng Nam).   

Cũng cần lưu ý là ngoài năm phiên họp bất thường mà mục đích chỉ là tụ tập để... nhất trí loại bỏ, còn 4/8 phiên họp chính thức cũng có tiết mục... nhất trí loại bỏ một số thành viên chính thức đang tại nhiệm là các phiên thứ ba (5/7/2021 – 8/7/2021), phiên thứ sáu (3/10/2022 – 9/10/2022), phiên thứ bảy (15/5/2023 – 17/5/2023), phiên thứ tám (2/10/2023 – 8/10/2023). Nếu cộng cả bốn phiên họp chính thức với năm phiên họp bất thường thì  có tới 9/13 dịp tụ tập của BCH TƯ Đảng khóa 13 là để loại bỏ... “tinh hoa”!  

Đảng CSVN là tổ chức độc quyền lựa chọn 16 Ủy viên BCH TƯ khóa 13 đã bị... loại bỏ và độc quyền sắp đặt 16 cá nhân này vào những vị trí lãnh đạo cả Đảng lẫn bộ máy công quyền, bất kể 16 cá nhân này đều có những dấu hiệu rõ ràng đã làm trái với điều “bác” dạy. Thế thì tại sao sau đó, Đảng CSVN lại lôi 16 cá nhân này ra xử lý kỷ luật vì... đã từng hành xử...  “trái phép, cậy thế, hủ hóa, tư túng, chia rẽ, kiêu ngạo”? Làm như thế có khác gì tự giác nhận thêm “vi trùng rất độc” khi đã thề sẽ... nỗ lực điều trị tận gốc?      

000_34EZ3W9.jpg
"Tứ trụ" (bốn lãnh đạo cao nhất) của Đảng Cộng sản Việt Nam tại phiên họp bất thường của Quốc hội ở Hà Nội hôm 15/1/2024: (từ trái qua) Thủ tướng Phạm Minh Chính, Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng. Hình: AFP

***

Khoan bàn đến các sai phạm, chỉ xem cách BCH TƯ đảng khóa 13 loại bỏ ông Trần Tuấn Anh và ông Phan Việt Cường qua phiên họp bất thường vừa được tổ chức cách nay vài ngày ắt sẽ thấy dù vẫn bi bô về “học tập và làm theo” mọi thứ từ “bác” nhưng xét cho đến cùng, “Bác” cũng chỉ được Đảng CSVN dùng như pháp sư dùng... “bùa”. Nếu BCH TƯ Đảng khóa 13 chấp nhận cho ông Trần Tuấn Anh và ông Phan Việt Cường “thôi giữ các chức vụ được phân công, nghỉ công tác và nghỉ hưu” thì chẳng khác gì công nhận các thành viên trong BCH TƯ Đảng khóa 13 từ Tổng Bí thư trở xuống... thua xa hai ông này trong việc  “học tập và làm theo” mọi thứ từ “bác”. Tại sao chỉ có hai ông này tự giác nhận “trách nhiệm chính trị của người đứng đầu khi để xảy ra nhiều vi phạm, nhiều cán bộ, đảng viên vi phạm pháp luật, bị xử lý hình sự, xử lý kỷ luật Đảng, hành chính” và... tự xử bằng cách xin từ bỏ các chức vụ, nghỉ hẳn còn Tổng bí thư và toàn bộ những thành viên còn lại trong BCH TƯ Đảng khóa 13 vẫn bình chân như vại?

Chẳng lẽ từ Tổng Bí thư trở xuống không có bất kỳ ai phải chịu trách nhiệm khi lựa chọn, sắp đặt rồi xử lý ký luật 16 Ủy viên BCH TƯ đảng khóa 13, trong đó có ba kiêm nhiệm vai trò Ủy viên Bộ Chính trị và đang đảm nhận nhiều trọng trách khác nhau, từ Chủ tịch Nhà nước, Phó Thủ tướng, đến Bộ trưởng, Bí thư một tỉnh, Chủ tịch một thành phố?... Khi toàn bộ thành viên của BCH TƯ Đảng khóa 13 nhất trí cho  ông Trần Tuấn Anh và ông Phan Việt Cường “thôi giữ chức” với lý do như đã công bố (2) thì có khác gì xác định hai ông này... tử tế hơn, xứng đáng hơn... ông Nguyễn Phú Trọng và các ông khác vì chỉ có hai ông này mới nghiêm chỉnh “học và làm theo” mọi thứ từ “bác”, thành ra chỉ có họ mới biết nhận “trách nhiệm chính trị của người đứng đầu khi để xảy ra nhiều vi phạm, nhiều cán bộ, đảng viên vi phạm pháp luật, bị xử lý hình sự, xử lý kỷ luật đảng, hành chính”? Dẫn ý “Bác”, xác định “trái phép, cậy thế, hủ hóa, tư túng, chia rẽ, kiêu ngạo” là “vi trùng rất độc” chính là minh định đảng đã nhiễm trùng từ đầu trở xuống!     

Tương tự, dùng những ý của “Bác” như “sức mạnh vô địch của đảng là ở tinh thần kỷ luật tự giác, ý thức tổ chức nghiêm chỉnh của cán bộ và đảng viên” để ca tụng việc xử lý kỷ luật chẳng khác gì xỏ xiên, Đảng đã... liệt rồi!

________

Tham khảo

(1) https://vietnamnet.vn/suc-manh-vo-dich-cua-dang-la-o-tinh-than-ky-luat-tu-giac-2245721.html

(2) https://dantri.com.vn/xa-hoi/hai-can-bo-cap-cao-thoi-giu-chuc-uy-vien-bo-chinh-tri-uy-vien-trung-uong-20240130193833544.htm

Nhận xét

Bạn có thể đưa ý kiến của mình vào khung phía dưới. Ý kiến của Bạn sẽ được xem xét trước khi đưa lên trang web, phù hợp với Nguyên tắc sử dụng của RFA. Ý kiến của Bạn sẽ không xuất hiện ngay lập tức. RFA không chịu trách nhiệm về nội dung các ý kiến. Hãy vui lòng tôn trọng các quan điểm khác biệt cũng như căn cứ vào các dữ kiện của vấn đề.

Nhận xét

Duy Hữu, USA
02/02/2024 13:40

Ừ thì, chỉ vì... " cụ Hồ " tha hồ dạy bảo đảng " cụ Hồ "... tha hồ " tự giác ",

không bằng " cụ Trọng ", đảng " cụ Hồ "... tha hồ dạy bảo đảng " cụ Hồ ",
cứ tha hồ tự soi, tự sửa... tha hồ tự xử, tự xưng, tự sướng...tự khen, tự liệt.

Anonymous
02/02/2024 15:20

Nếu HCM còn sống thì với quan điểm và lý luận của minh có lẽ sẽ bị liệt vào thành phần chống đối đảng và nhà nước rồi!

Vietcong HaNoi
03/02/2024 09:22

Cứ như “Bác” dạy thì Đảng... liệt rồi!:
Cướp, căn bệnh - đặc tính riêng của người Cộng sản.
“Cướp” – một từ đã trở thành quen thuộc, trở thành một thứ ngôn ngữ đồng hành của người Cộng sản tại Việt Nam.
Nếu như trước đây, ngay sau khi cướp chính quyền vào tay mình 1945, những người Cộng sản đã phát động toàn quốc cuộc cướp tập thể bằng cái gọi là “Cải cách ruộng đất”. Cuộc cướp tập thể này đã đưa xã hội Việt Nam ngàn năm văn hiến vào một thời kỳ mới: Thời kỳ sử dụng bạo lực làm cơ sở giải quyết mâu thuẫn xã hội và “cướp, tịch thu” trở thành “chính sách nhà nước”.
Tiếp theo những kết quả mà người cộng sản đạt được qua những cuộc cướp chính quyền, cướp ruộng đất mang cái tên mỹ miều là “Cải cách ruộng đất” là các chính sách cướp khác với những cái tên như “Cải tạo tư bản tư doanh”, cải tạo công thương nghiệp, “đánh tư sản mại bản” ở miền Nam… và đủ mọi hình thức cướp khác, thì việc cướp đất đai của người dân đã trở nên “Quốc sách” và thực hiện khắp mọi nơi từ Nam đến Bắc, từ miền xuôi đến miền ngược, từ đô thị đến nông thôn, và tạo ra hàng triệu dân oan đủ mọi tầng lớp, từ nông dân đến công an, từ chiến sĩ đến tu sĩ…
Trong quá trình hình thành và phát triển gắn liền với hành động “Cướp” đó, nhà cầm quyền CSVN đã triệt để thi hành chính sách cướp song song với việc tiêu diệt, đàn áp tôn giáo khốc liệt nhất trong quá trình lịch sử dân tộc. Quá trình đó, được tiến hành theo những giai đoạn mà người Cộng sản hô hào rằng: “Tiến hành đồng thời song song 3 cuộc Cách mạng” để tiến thẳng lên Chủ nghĩa Xã hội.
Trong những giai đoạn cuồng loạn và say máu ấy, người cộng sản đã thực hiện một chính sách tàn bạo và nham hiểm đối với các tôn giáo, đặc biệt là công giáo bằng những biện pháp từ trắng trợn đến tinh vi.
Đây là cuộc “cách mạng” mang đẫm tính cách rừng rú và cưỡng bức, dối trá bởi bên ngoài, ngay từ bản Hiến pháp đầu tiên, nhà cầm quyền CSVN tuyên bố “Người dân được tự do tôn giáo và tự do tín ngưỡng”, những tài sản của các tôn giáo được nhà nước bảo hộ.
Thế nhưng, trên thực tế, các tôn giáo ngay từ những ngày đầu bị đánh phá tơi bời nhằm xóa trắng phần tâm linh của người dân, chỉ mục đích là biến họ thành đàn cừu ngoan ngoãn đi theo Đảng mà tụng niệm cái gọi là “Chủ nghĩa Mác – Lenin” lấy bạo lực làm đầu.
Song song với chiến dịch phá bỏ đền chùa, tiêu diệt Phật giáo thì nhà cầm quyền Việt Nam thực hiện một chính sách khá tinh vi và tàn bạo đối với người công giáo Việt Nam. Bởi Giáo hội Công giáo Việt Nam, đến thời kỳ Cộng sản nắm quyền, đã trải qua nhiều biến cố lịch sử đau thương, bị bách hại hết sức điêu linh dưới thời phong kiến. Do vậy sức phản kháng và tính tổ chức của Giáo hội Công giáo rất chặt chẽ vào khá mạnh mẽ.
Tuy nhiên, dù mạnh mẽ đến đâu, thì dưới họng súng của người Cộng sản, hàng loạt nhà thờ vẫn bị phá hoại, đất đai bị chiếm cướp trắng trợn. Các tu viện, chủng viện đào tạo các chức sắc tôn giáo bị đóng cửa.
Điều rất hài hước là qua một quá trình mấy chục năm nhà nước luôn kêu gào “bảo hộ quyền tự do tôn giáo cũng như tài sản hợp pháp của tôn giáo” thì cho đến hiện nay, những thập niên đầu của thế kỷ 21, giáo hội Công giáo Việt Nam vẫn còn bị cướp chiếm, mượn không trả, chia chác… 2.500 cơ sở tôn giáo của mình.
Những hành động đê tiện và bẩn thỉu: Bộ mặt chính quyền Hà Nội
Chính quyền Hà Nội đã trả lời đòi hỏi chính đáng của các nữ tu Dòng Phalo nhiều lần bằng cách đe dọa, bạo lực, bất chấp và đặc biệt là họ đã cho một số đàn ông bặm trợn, đầu gấu đến đe dọa không được thì thực hiện “chính sách mới của đảng”: Cởi quần trước mặt các nữ tu.
Người ta đã thấy nhiều hành động bẩn thỉu của nhà cầm quyền Hà Nội đối với nhân dân và đặc biệt là các tôn giáo bị cướp đất đai và đàn áp. Nhưng việc nhà cầm quyền Hà Nội thò bộ mặt thật của mình ra trước các nữ tu theo cách đó, quả là gớm guốc, bẩn thỉu, tanh tưởi đến rợn người.
Điều đó thể hiện câu nói của Nguyễn Mạnh Hùng: Bộ trưởng Thông tin kiêm Phó ban Tuyên giáo rằng: “Việt Nam chúng ta làm được những điều mà thế giới không làm được”.
Quả thật, bộ mặt một chính quyền được xuất hiện theo cách mấy thằng đàn ông cởi quần khoe ra trước các nữ tu quả là biện pháp độc đáo nhất thế giới.
Và những chứng cứ hiển nhiên, những yêu cầu rõ ràng đó của các nữ tu Dòng Phaolo tại Hà Nội, đã bị bỏ ngoài tai. Nhiều người đã tỏ ra rất ngạc nhiên tại sao khi mà Việt Nam đang ra sức mở rộng các cơ sở Chùa chiền, cấp hàng ngàn ha đất đại xây đại chùa, hết chỗ nọ đến Học viện chỗ kia cho Phật giáo, mà nhà cầm quyền lại hẹp hòi làm ngược lại khi cướp chiếm các cơ sở nhỏ bé của các Nữ Tu tại đây?
Nguyên nhân?
Lý giải vấn đề rất khó hiểu này, cần phải nhìn lại bản chất của chính sách nhà nước về tôn giáo vốn vẫn không thay đổi.
Bởi chỉ riêng vấn đề tôn giáo, thử xem những ngôi chùa được cấp hàng trăm, hàng ngàn ha đất xây mới hoành tráng, hàng loạt các Học viện, các cơ sở của Phật Giáo được xây mới, được phục dựng, được nâng cấp, được mở rộng… thì đã thấy rằng nó hoàn toàn trái ngược với 2.500 cơ sở Công giáo đang bị cướp đoạt.
Nhiều trường học, nhiều bệnh viện lớn, những cơ sở như Bệnh viện Lao phổi trung ương, Bệnh viện Saint Paull, Bệnh viện Đống Đa, Bệnh viện Mắt Hà Nội, Bệnh viện Việt Nam – Cuba, Báo Hà Nội mới… đều là tài sản của Giáo hội Công giáo. Chỉ riêng tại Hà Nội, con số này vẫn là hơn 150 cơ sở của Giáo hội Công giáo.
Và nay thì lại mảnh đất đã cướp gần hết của Dòng Thánh Phaolo của các nữ tu tại Hà Nội.
Điều đơn giản, là bởi Giáo Hội Công giáo chưa hoàn toàn Quốc doanh hóa được như Giáo hội Phật giáo mậu dịch kia.

Phải chăng, đây cũng là cách mà Hà Nội đang thực hiện để “làm ấm lên quan hệ với Giáo hội Công giáo” khi Võ Văn Thưởng vừa mới sang mời Đức Giáo Hoàng Francis sang thăm Việt Nam sau khi nâng cấp “Đại diện Tòa Thánh”. Còn trong Giáo hội Việt Nam thì nhiều nơi đang hân hoan, hồ hởi trước những hành động “thiện chí” của đảng mà bỏ quên các nữ tu nhỏ bé này.
Xin thưa, cái gọi là nồng ấm, là nâng cấp quan hệ, là thiện chí, vẫn là đầu môi, chót lưỡi của người Cộng sản vốn xưa nay nói một đường làm một nẻo mà thôi.
Và điều này càng khẳng định rằng: Đây là một chương đen tối nhất trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam nói riêng và lịch sử đất nước, dân tộc Việt Nam dưới thời kỳ đen tối nhất: Thời kỳ Cộng sản.
Ngày 29.01.2024
J.B Nguyễn Hữu Vinh
----------