Phút nghẹn ngào của ông Nguyễn Phú Trọng

Bình luận của Trương Quân
2023.02.06
Phút nghẹn ngào của ông Nguyễn Phú Trọng Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tại họp báo kết thúc Đại hội 13 ở Hà Nội hôm 1/2/2021 (minh hoạ)
AFP

“Ngồi ở bếp, tôi hỏi vợ:

- Nhà mình còn thiếu của hợp tác xã bao nhiêu thóc nữa em?

Cô ấy không trả lời tôi mà nói rất vô lễ:

- Có biết thế này, đái tòe tòe vào, chứ tội gì lôi về. Cha đời! Bữa trước thì tuyên bố vớt được nấy ăn nấy, người ta mới hụp lặn xuống nước lụt mà khở (gở) từng bông lúa. Nay lại giở trò giảm tỷ lệ!

Tôi vỗ về:

- Thôi! Lụt thì lụt cả làng, em ạ! Em nói xem, so với tổng sản phải nộp, nhà ta thiếu bao nhiêu?

- Một tạ mười hai cân, em đã trình bày với anh Nhà đội trưởng rồi. Thực tế mò được hạt nào đã ăn hết hạt nấy. Mấy lâu nay bán được đồng rau nào mua ăn, không bán được thì nhịn. Đã nói khất rồi. Không cho khất, thì nhà đấy có dỡ được, đến mà dỡ.

- Phải mềm mỏng, em ạ! Khéo bán khéo mua thua người khéo nói! Gia đình mình, con cái mình còn ăn đời ở kiếp nơi đây.

Vợ tôi rền rĩ như sắp khóc:

- Chả nhẽ kiếm liều thuốc chuột, cho vào nồi cháo, ăn hết cả nhà cho sướng cái đời...”

“Gần mười hai giờ khuya, cả nhà đi nằm. Tôi ngủ với hai thằng oắt trong ổ rơm dưới bếp.

Có điều gì đó bồn chồn và nơm nớp...

Bỗng tiếng kẻng gõ giục giã liên hồi. Kẻng khắp xã: từ đội 1 đến đội 15, như một sự bùng nổ dây chuyền. Tiếng loa phóng thanh mở hết cỡ đọc bản tin, kế hoạch huy động lương thực của tỉnh và chỉ thị của tỉnh ủy về công tác lương thực.

Hoàng Văn Nhân, đội trưởng đội 12, đọc trên loa danh sách những nhà thiếu thóc chưa giao nộp cho hợp tác xã. Đèn đóm soi rừng rực ở các ngã đường. Chó sủa ơi là chó sủa.”

“Gần một giờ sáng, công an, dân quân đã ập đến các nhà nợ thóc. Tiếng chó sủa vang, tiếng lợn kêu èng ẹc như bị chọc tiết ở các nhà gần quanh, làm thằng Út Văn khóc thét lên, ôm riết lấy mẹ. Thằng Thức cũng im thin thít, nằm co trong lòng tôi không dám cựa. Bên nhà ông Ái, láng giềng cách vườn nhà tôi một hàng rào, công an và dân quân đang lùng sục. Tiếng ông bà Ái kêu xin và tiếng quát lác, tôi nghe rõ mồn một.

- Cứ bắt lấy cái xe đạp! Phích, xô, bắt ráo!

Ở cổng nhà tôi đã có bước chân rình rịch, con chó mực đang có chửa bị quất, kêu ử ử.

Cạch cạch cạch.

- Chị cò Lộc, mở cửa ra!

Tiếng thằng bé trong buồng khóc thét. Thằng Thức đang ôm tôi, nghe em khóc cũng òa khóc toáng lên. Thằng Học mười hai tuổi đã học lớp tám rồi, mà cũng níu lưng tôi run bắn. Nghe tiếng quát lần thứ hai, từ nhà bếp, tôi chạy lên. Một luồng đèn pin soi giữa mặt làm tôi lóa mắt, phải lấy tay che.

- Có chuyện gì đấy, các bạn trẻ ơi?

- Thu thóc, thu thóc chứ còn gì, ông đừng hỏi vờ.

Vợ tôi đã mở toang cửa, tay ôm thằng bé ngất lịm. Một anh, hai anh... bốn anh bạn trẻ ùa vào nhà. Anh đi đầu cao to, tóc cắt tăng gô, mặc áo bông thùng thình, soi đèn pin rồi đánh diêm châm cái đèn hoa kỳ ở bàn thờ. Có lẽ Tâm "hộ pháp" là người này. Phải, tôi đã thấy anh ta đứng chân hộ vệ giữa, trong một cuộc đá bóng với xã khác. Tay anh cầm cái choòng sắt cỡ ngón tay cái. Vợ tôi mời họ ngồi ghế. Bà cụ đang ốm ở giường bên cũng cố ngóc dậy, run rẩy chào.

-Theo danh sách đội báo, chị còn thiếu hơn tạ thóc. Yêu cầu chị đem nộp ngay!

Bà cụ tôi đáp thay con dâu:

- Các bác các anh ơi! Có còn cái gì mà nộp. Các anh và các bác không thấy đàn con hắn đói xanh đói trong đi à? Các bác không thấy tôi cũng phát phù phát nề, vàng cây úa lá đây à?

- Chúng tôi không hỏi mụ nghe chưa?

Cả bốn người cùng soi đèn pin khắp nhà trong, nhà ngoài, dưới bếp, bên chái. Hai người tuông soi cả trong vườn rau.

Tôi loạng choạng đi về nhà, thấy người ta đang còn soi đèn tìm rất kỹ. Tôi nói:

- Các người anh em soi tìm gì cho mất công. Nhà tôi xin khất đến mai, tìm cái bán chác, nộp tiền bằng đủ.

Anh đầu tốp nháy nháy mắt ra hiệu.

- Đêm nay là đêm nay! Mai chúng tôi mất thưởng ai chịu cho?

- Bắt cái xe đạp ni, bay!”

“Chợt vị "hộ pháp" nhìn chằm chằm vào cỗ quan tài để dưới gầm bàn thờ, rồi đi lại, vừa gõ vừa hỏi:

- Cái gì trong này, chị Lộc?

Im lặng...

- Cái gì trong này, chị nói mau?

Vợ tôi ấp úng. Tôi muốn tắc thở.

- Có cái gì đâu...

Mấy vị hăm hở lại, đạp lật nghiêng một cái. Nắp văn thiên bung ra, lúa chảy rào rào. Cả toán reo lên như một hiệp đào vàng trúng vỉa:

- A! Lúa! A lúa! Lúa! Anh em ơi. Ghê thật! Thế mà giả nghèo giả khổ.

Mẹ tôi chống gậy vái dài:

- Van các anh! Cắn rơm cắn cỏ tôi lạy các anh! Lúa của tôi. Đó là tạ lúa hai đứa con gái hắn mua góp lại cho, để hôm sau tôi chết, bà con thương mà chạy đến để ăn lưng cơm sốt.

Bà cụ nói như rên rẩm:

- Đã bảo xay phứa đi cho con nó ăn không nghe. Cứ bóp mồm bóp miệng, để dành làm chi. Sống chả thấy đâu nữa là!

Một tay râu tóc lồm xồm hỏi:

- Chị có gánh đi hay không thì bảo?”

“Đoạn cuối này tôi dành cho anh Quang.

Lê Trung Quang ơi! Anh có thể giấu cái bi kịch của gia đình anh, nhưng tôi không còn có thể che giấu nỗi đau của nhân dân bất hạnh. Dù sự tiết lộ này có làm mất cái chức huyện ủy viên của anh, thì tôi cũng thấy cứ phải nói ra.

Chuyện thật của nhà anh đây: lúa vay ăn còn nợ bảy tạ, con Lâm, thằng Sơn phải đi mò hến từng bữa, chị ấy nấu bánh đúc đi các làng đổi lúa. Anh mà nói ra, người ta cho là anh bêu riếu. Việc thật ở nhà tôi đêm 26 tháng 11 năm 1983, người ngoài cuộc hẳn cho là mình bịa.”

***

Các đoạn trên tôi trích từ bút ký Cái đêm hôm ấy… đêm gì, của cố nhà văn Phùng Gia Lộc, đăng trên báo Văn nghệ ngày 23/1/1988. Bút ký kể về những cường hào mới ở nông thôn đã ép gia đình ông và những người khác trong xóm làng nộp lúa thuế vào đêm 26/11/1983, trong khi huyện của họ (Thọ Xuân, Thanh Hóa) bấy giờ bị lũ lụt do vỡ đê, đồng ruộng mất mùa, người dân thiếu ăn.

Năm 1983, phụ cấp nhà văn của Phùng Gia Lộc được 13 kg gạo/tháng. Gia đình ông có 2,4 sào đất đưa vào hợp tác xã, mỗi năm làm hai vụ. Năng suất được gần 2 tạ/sào nếu lúa tốt, nhưng quy định mức đóng thuế lên tới 1,5 tạ/sào, tức khoảng 75% tổng lượng lúa thu được.

Sau khi tác phẩm được xuất bản, cho dù đã năm năm trôi qua từ thời điểm được mô tả, nhà văn vẫn phải trốn khỏi quê nhà Thanh Hóa ra Hà Nội, tiếp tục trốn náu và được bạn bè đùm bọc để sống. 

Bài báo đã gây một cơn địa chấn trong xã hội Việt Nam bấy giờ. Nhà thơ Bế Kiến Quốc nhìn nhận: "Vào thời điểm ấy, nông thôn về cơ bản vẫn là bùn lầy, nước đọng, không điện, không nước tưới và một lớp ‘cường hào mới’ đã xuất hiện, không xót xa sao được, nhưng trên các mặt báo toàn thấy những chuyện 'đáng yêu'.”

Tôi nhớ đến bài bút ký trên khi tình cờ đọc được bài diễn văn ngắn của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tại lễ nhận huy hiệu 55 năm tuổi Đảng hôm 02/02/2023.

nguyenphutrong55yearlaodong.jpeg
Thường trực Ban bí thư Võ Văn Thưởng trao Huy hiệu 55 năm tuổi đảng cho ông Nguyễn Phú Trọng ở Hà Nội hôm 2/2/2023. Lao Động

Xin trích đoạn chính:

Tôi xin nguyện suốt đời phấn đấu, hy sinh, tuyệt đối trung thành với lý tưởng, sự nghiệp cách mạng của Đảng, ra sức tu dưỡng, rèn luyện; cố gắng học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách của Chủ tịch Hồ Chí Minh để xứng đáng là một đảng viên của Đảng Cộng sản Việt Nam, như lời của một bài hát: "Nếu là hoa hãy là hoa hướng dương; nếu là chim hãy là chim câu trắng; nếu là đá hãy là đá kim cương; nếu là người hãy là người cộng sản!".

Tôi cũng xin nhắc lại một vài câu trong tác phẩm nổi tiếng "Thép đã tôi thế đấy" của nhà văn Liên Xô Nhi-cô-lai Ốt-xtơ-rốp-xki: "Cái quý nhất của con người là cuộc sống và danh dự sống, bởi vì đời người chỉ sống có một lần. Phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí; để khỏi hổ thẹn vì những việc làm ty tiện, đớn hèn, bị mọi người khinh bỉ; để đến khi nhắm mắt xuôi tay ta có thể tự hào rằng: Tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời - sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, giải phóng con người mang lại hạnh phúc cho nhân dân!"; "Thép đã tôi trong lửa đỏ và nước lạnh, lúc đó thép trở nên không hề biết sợ!",... và lời thơ của đồng chí Tố Hữu: "Còn một giây, một phút tàn hơi; Là vẫn còn chiến đấu quyết không thôi!".”

Đoạn đầu, ông Trọng cúi đầu đọc đều đều bài diễn văn trên văn tự viết sẵn. Nhưng đến những đoạn in đậm, ông ngẩng lên nhìn thẳng vào cử tọa, nhấn giọng. Và ông nghẹn ngào.

Từ khi bắt đầu “củi-lò”, có nhiều lời ca tụng ông Trọng. Nội dung cũng giống như ông tự mô tả về mình trong diễn văn nhận huy hiệu: Một người cộng sản chân chính.

Ông Trọng dường như rất kiên định và xúc động vì niềm tin tự thân này.

Nhưng với những gì quan sát được, tôi tự hỏi sự nghiệp đấu tranh mà ông Trọng đã dành trọn cuộc đời đã thực sự mang lại hạnh phúc cho nhân dân Việt Nam chưa?

Hạnh phúc của nhân dân

Độc lập, chủ quyền mà người dân Việt Nam đã giành được sau cuộc chiến trang dài đau thương là vô giá.

Nhưng cũng không thể vì thế mà xóa nhòa những đau thương khác-không hiểu sao đã đến rất sớm. 

Tưởng chừng nạn sưu cao thuế nặng của người dân miền Bắc thời Pháp thuộc “Nửa đêm thuế thúc trống dồn/Sân đình máu chảy đường thôn lính đầy” như Tố Hữu từng mô tả đã vĩnh viễn biến mất khi cuộc cách mạng của giai cấp công-nông thành công. Thế nhưng, nó tái hiện nhanh chóng ở nhiều nơi nhiều chỗ. Cái đêm thu thuế của Phùng Gia Lộc diễn ra vào năm 1983, chỉ tám năm sau khi thống nhất đất nước. Đến năm 1992, làng Lạc Nhuế, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam Ninh (sau này được dựng thành phim Chuyện làng Nhô) rào làng, lập ấp chống lại quyết định cắt 75 mẫu ruộng lúa của thôn cho các thôn xã khác trong huyện. Năm 1997 gần như toàn tỉnh Thái Bình nổi dậy chống nạn lạm thu, tận thu của nông dân; người dân đốt phá trụ sở hành chính xã, huyện, tỉnh, bắt nhốt cán bộ. Năm 2002, khu đô thị mới Thủ Thiêm-TP HCM được công bố quy hoạch và di dời dân, hàng ngàn người dân bị mất trắng nhà cửa, sinh kế, tài sản oan ức. Gần 30 năm trôi qua, đến nay người dân vẫn còn nhẫn nại đi kiện. Năm 2011, hàng trăm người dân Hưng Yên lập thành Tổ dân oan, tập trung biểu tình phản đối chính quyền trưng thu đất đai để xây dựng khu đô thị Ecopark. Năm 2012, nông dân Đoàn Văn Vươn gài mìn tự chế, cầm súng hoa cải chống lại hơn 100 cảnh sát, bộ đội xuống cưỡng chế tháo dỡ nhà và đất hợp pháp của mình… 

Tại sao hòa bình lập lại nhưng hàng triệu người dân phải tức tưởi bỏ nước ra đi, làm mồi cho cá và nạn cướp bóc, hãm hiếp nơi biển khơi, trong rừng hoang, trong thùng container lạnh? 

Tại sao diễn ra cuộc “đánh tư sản” mà thực chất là tước đoạt gia sản của người giàu, chỉ thông qua kiểm tra hành chính?

Tại sao hàng chục vạn thanh niên trẻ khỏe, hàng chục ngàn trí thức phải hy sinh cuộc sống bên người thân, sang xứ người “học tập” và “xuất khẩu lao động” nhưng thực chất là đi buôn lậu bất chấp và lao động chân tay cấp thấp nhất chỉ nhằm mục đích nuôi sống gia đình?

Tại sao sau hàng chục năm thống nhất, người dân vẫn phải “di tản giáo dục”? 

Và trước đó nhiều chục năm, đẫm máu và nước mắt cuộc Cải cách ruộng đất. 

Cải cách ruộng đất được tiến hành từ 1953 đến 1956 với tám đợt giảm tô và năm đợt cải cách ruộng đất trên 3.314 xã (sau chia nhỏ thành 3.653 xã) thuộc 22 tỉnh, thành phố. Theo tài liệu thống kê trong 421 xã của các tỉnh thì có 4.777 hộ bị quy sai, được đền bù tài sản. Theo báo cáo của các khu và các tỉnh đã sửa xong thành phần thì trong số 2.033 xã có 63.113 hộ trong cải cách ruộng đất đã bị quy là địa chủ, nay sửa cho 31.844 hộ (tỷ lệ 50,4%). Những người bị quy sai này được sửa lại thành phần phần lớn thuộc tầng lớp trung nông. Số đúng là địa chủ có 31.269 hộ, chiếm tỷ lệ 2,2% tổng số hộ ở nông thôn.

Về địa chủ cường hào gian ác, trong cải cách ruộng đất đã quy 14.908 người, nay đã sửa lại còn 3.932 người.

Về địa chủ kháng chiến, trong cải cách ruộng đất chỉ có 461, nay là 2.696 người (trích Báo cáo tình hình công tác sửa chữa sai lầm về cải cách ruộng đất và chỉnh đốn tổ chức do ông Nguyễn Duy Trinh, Chủ nhiệm Văn phòng Nội chính, Phủ Thủ tướng trình bày tại kỳ họp thứ 7 của Quốc hội, bản lưu trữ trên Báo Nhân dân số 1290 ra ngày 20-9-1957).

Tại sao một cuộc cách mạng nhằm đem lại hạnh phúc cho người nông dân và công nhân- giai cấp tiên phong và nòng cốt của Đảng, chỉ ít năm sau khi thành công đã lại xảy ra nhiều đau khổ của người dân đến thế? Lặp lại nhiều lần đến thế?

Hạnh phúc của nhân dân-như ông Trọng khẳng định, ở đâu?

“Là vẫn còn chiến đấu quyết không thôi”

Nếu cả cuộc đời cứ phải chiến đấu mãi không thôi thì tôi đau xót và đắng cay cho ông Trọng. 

Vì cuộc chiến có tiếng súng đã kết thúc gần nửa thế kỷ nhưng những người cộng sản vẫn cứ phải tiếp tục chiến đấu.

Vì cuộc chiến đấu hiện tại cân não hơn, đấu trí hiểm nguy hơn cuộc chiến tranh đã qua gấp bội lần vì không có ranh giới địch-ta. 

Không còn hàng rào Mc Namara, không còn giới tuyến, nhưng trận địa bây giờ có thể là bất cứ vị trí nào, thậm chí bên bàn ăn, trên giường ngủ. Kẻ thù có thể là bất cứ ai, thậm chí là vợ con, cha mẹ, cấp trên, cấp dưới, đồng sự, anh em, bạn bè, bằng hữu. 

Viên đạn của kẻ thù trước 1975 có thể nhìn thấy, nhưng viên đạn trong cuộc chiến chống tham nhũng vô ảnh, vô thanh mà sát thương hàng loạt. 

Mỉa mai thay, đối tượng của cuộc chiến mới này lại là những đảng viên lâu năm, lãnh đạo cao cấp, tướng lĩnh trụ cột trong quân đội, hậu duệ của các anh hùng đã tôi rèn trong lửa đạn chiến tranh… nhưng từ bao giờ đã hóa những kẻ tham tàn, ăn cướp, ăn trộm, ăn cắp của nhà nước, của xã hội, của thương gia, của bà mẹ nghèo, của người cha già, của người phụ nữ mang thai, của anh thương binh, của em bé. Đau đớn, tủi hổ đến bội phần! 

Hàng triệu cuộc đời người Việt Nam đã phải chiến đấu và hy sinh để giành độc lập, để chỉ vài chục năm sau hàng triệu cuộc đời người Việt Nam khác lại tiếp tục chiến đấu với sự mục nát thối ruỗng trong chính thể chế cha ông họ đã giành lấy, dựng lên. Đó là sự phản bội bội phần ghê tởm. Một cuộc chiến rất nhiều sự tuyệt vọng mang tên giành lại niềm tin của nhân dân. Cuộc chiến cay đắng bất đắc dĩ đó có gì để tự hào? 

Phút nghẹn ngào của ông Nguyễn Phú Trọng phải chăng vì sự mỉa mai này?

______________________

Tham khảo

https://anhsangluat.com/vu-an-doan-van-vuon-o-tien-lang-hai-phong/

https://anhsangluat.com/vu-an-doan-van-vuon-o-tien-lang-hai-phong/

https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1i_%C4%91%C3%AAm_h%C3%B4m_%E1%BA%A5y..._%C4%91%C3%AAm_g%C3%AC%3F#:~:text=%C4%91%C3%AAm%20g%C3%AC%3F%22%20l%C3%A0%20m%E1%BB%99t%20b%C3%BAt,21%20th%C3%A1ng%2012%20n%C4%83m%202005.

https://quochoi.vn/tulieuquochoi/anpham/Pages/anpham.aspx?AnPhamItemID=521

Nhận xét

Bạn có thể đưa ý kiến của mình vào khung phía dưới. Ý kiến của Bạn sẽ được xem xét trước khi đưa lên trang web, phù hợp với Nguyên tắc sử dụng của RFA. Ý kiến của Bạn sẽ không xuất hiện ngay lập tức. RFA không chịu trách nhiệm về nội dung các ý kiến. Hãy vui lòng tôn trọng các quan điểm khác biệt cũng như căn cứ vào các dữ kiện của vấn đề.

Nhận xét

HỒ TẬP CHƯƠNG
06/02/2023 13:02

VIỆT NAM là một nước hơi nhỏ .
Trong cái nước hơi nhỏ,có một thủ đô thật to .
Trong thủ đô thật to,có những con đường rất nhỏ .
Trong những con đường rất nhỏ,lại có những căn nhà thật to .
Trong những căn nhà thật to,lại có những cô vợ bé rất nhỏ .
Những cô vợ bé rất nhỏ,lại dành cho những ông quan thật to .
Những ông quan thật to,lại đeo một cái cặp hơi nhỏ .
Những cái cặp hơi nhỏ,thường có những dự án rất to .
Những dự án tuy rất to,nhưng hiệu quả lại quá nhỏ
Hiệu quả quá nhỏ,nhưng thất thoát lại thật to .
Tuy thất thoát thật to,lại được coi là cái lỗi rất nhỏ .
Vì thế VIỆT NAM ta,từ từ biến thành một đất nước nho nhỏ .
Trong cái đất nước nho nhỏ,lại có những ông lảnh đạo thật to .
Trong những ông lảnh đạo thật to,lại có những cái đầu quá nhỏ .
Những cái đầu quá nhỏ,lại có những túi tham thật to .
Những túi tham thật to,lại có những hiểu biết rất nhỏ .
VÀ NHỮNG HIỂU BIẾT RẤT NHỎ LẠI GÂY HẠI CHO ĐẤT NƯỚC ...THẬT TO
http//.www.dangnguoivietyeunguoiviet.blogspot.com

HỒ TẬP CHƯƠNG
06/02/2023 13:34

Đánh cho Mỹ cút Ngụy nhào,
Đánh cho chết mẹ đồng bào miền Nam.
Đánh cho khoai sắn thành vàng,
Đánh cho dép lốp phải mang thế giầy.
Đánh cho Bắc đoạ Nam đày,
Đánh cho thù hận giờ này chưa tan.
Đánh cho cả nước Việt Nam,
Áo ôm khố rách xếp hàng xin cho.
Đánh cho hết muốn tự do,
Hết mơ dân chủ hết lo quyền người.
Đánh cho dở khóc dở cười,
Hai miền thống nhất kiếp người ngựa trâu.
Đánh cho hai nước Việt Tàu,
Không còn biên giới cùng nhau đại đồng.
Đánh cho dòng giống Tiên rồng,
Osin, nô lệ, lao công xứ người.
Đánh cho chín chục triệu người,
Thành dân vô sản thành người lưu vong.
Đánh cho non nước Lạc Hồng,
Tiến lên thời đại mang gông mang cùm.
Đánh cho cả nước chết chùm,
Đánh cho con cháu khốn cùng mai sau.
Đánh cho Bác Đảng Nga Tàu,
Triệu dân nô lệ ngàn năm căm hờn!

Bùi Giáng

_________

Duy Hữu, USA
06/02/2023 13:51

Nghe cho kỹ những gì Tổng Trọng nói.
Nhin cho kỹ những gì Tổng Trọng làm.
Bắt Tổng Trọng phải làm cho kỹ những gì Tổng Trọng nói.

Tổng Trọng nói thì hay, Tổng Trọng làm thì láo.
Tổng Trọng làm rất láo, Tổng Trọng nói láo rất hay... càng láo, càng hay.

Nghe cho kỹ những gì đảng nó nói.
Nhìn cho kỹ những gì đảng nó làm.
Bắt đảng nó phải lam cho kỹ những gì đảng nó nói.

Đảng nó nói thì hay, đảng nó làm thì láo.
Đảng nó làm rất láo, đảng nó nói láo rất hay... càng láo, càng hay.

Chỉ vì, chỉ vì... bác Hồ và đảng bác Hồ, độc đảng, đảng độc, độc tài, độc địa, độc trị,
độc quyền, độc diễn... dạy dỗ, dụ dỗ... lừa bịp, bịp bợm... bộ đội " cụ Hồ ", cháu ngoan bác Hồ.

Hy sinh đời bố, củng cố đời con... sinh Bắc, tử Nam, " giải phóng " Miền Nam, thống trị đất nước.... độc lập - tự do - hạnh phúc.
Hy sinh đời bố, chết bố đời con... mất bố tự do, mất mẹ hạnh phúc, mất bà độc lập, nô lệ giặc Viêt Cộng, chư hầu giặc Tàu Cộng.

No taxation without representation. Taxation without representation is tyranny.

Không có quyền đánh thuế dân, nếu dân không có quyền đại biểu. Đánh thúê dân mà dân không có quyền đại biểu là bạo chúa.

Đó là động lực dân Hoa Kỳ làm cách mạng chống thực dân, đế quốc Anh, đòi độc lập, tự do, hạnh phúc cho nhân dân Hoa Kỳ.

HỒ TẬP CHƯƠNG
06/02/2023 13:55

1).Người cộng sản làm cách mạng không phải để mang đến hạnh phúc cho người dân , mà họ làm cách mạng để người dân mang hạnh phúc đến cho người cộng sản.

(Đức Đạt Lai Lạt Ma)

2). Cộng sản là loài cỏ dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh và là loài trùng độc sinh sôi nẩy nở trên rác rưởi của cuộc đời.

(Đức Đạt Lai Lạt Ma)

3).Cộng sản sinh ra từ nghèo đói và ngu dốt , lớn lên bằng dối trá và bạo lực và sẽ chết đi trong sự khinh bỉ và nguyền rủa của nhân loại .

(Đức Đạt Lai Lạt Ma)

HỒTẬPCHƯƠNG
06/02/2023 14:00

Đừng nghe những gì cộng sản nói , mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm !

(Cố Tổng thống Đệ nhi Việt Nam Cộng Hòa , Nguyễn Văn Thiệu

HỒTẬPCHƯƠNG
06/02/2023 16:54

MỘT BÀI HỌCNHOWS ĐỜI
Tổng Công Kích Tết Mậu-Thân 1968 của Việt-Cộng đã gây nên biết bao cảnh chết chóc, hoang tàn, đổ nát khắp Miền Nam. Dã man nhứt là cuộc thảm sát ở Huế, nơi đây Việt-Cộng đã xử tử hàng ngàn người dân vô tội rồi chôn vùi thân xác họ trong những ngôi mồ tập thể.
Trong cuộc chiến tranh Việt-Nam Thế Kỷ 20 vừa qua, quân dân Miền Nam đã quá nhân từ, cả tin, dễ dãi và ơ hờ, trong khi đó người Cộng-Sản lại vô cùng gian manh, dã man và xảo trá.
Chúng ta đã bị địch lừa gạt, nên cứ tin tưởng vào những viễn ảnh hòa bình của Hiệp Ðịnh Geneve năm 1954, rồi Hiệp Ðịnh Paris năm 1973; kết quả sau cùng, chúng ta phải trả giá là ngày Ba Mươi tháng Tư năm 1975 Miền Nam hoàn toàn sụp đổ.
VƯƠNG ẠÔNG LONG

HỒTẬPCHƯƠNG
01/03/2023 08:45

Xin hỏi thẳng ông Trọng : Có phải ông đang cười "ĐỂU KHÔNG" ? ? ?