Tiếng Việt của Việt cộng? Tiếng Việt của Cộng hòa?

Lê Trương
2019.07.26
Share on WhatsApp
Share on WhatsApp
000_HKG2005050159055_960.jpg Hình minh họa. Một bạn trẻ người Việt ở Mỹ cầm cờ Việt Nam Cộng Hòa trong một cuộc tuần hành vì tự do cho Việt Nam ở Washington DC hôm 30/4/2005
AFP

Cách đây mấy năm, anh bạn tôi là một nhà báo người Việt, đang làm ở một tờ báo tiếng Việt tại Mỹ than thở: “Khó quá đi trời đất ơi! Các cụ bắt bẻ từng từ một. “Sân bay” không được, phải gọi “phi trường”. “Đường băng” không được, phải xài “phi đạo”. “Tài khoản” (ngân hàng) không được, phải xài “trương mục”… Các cụ bảo “sân bay”, “đường băng”, “tài khoản” là từ của Việt Cộng, cấm xài. Phải xài từ của Cộng hòa mới được!

Mà nói hay viết theo mấy cụ thì mình cũng chịu. Mình chưa đến 35 tuổi, các cụ thì sáu mươi bảy mươi cả, từ ngữ các cụ dùng chẳng còn trong sách vở hay giao tiếp thời này, chẳng mấy ai còn nói hay viết như thế. Giới trẻ làm sao hiểu? Mà không xài thì các cụ giận, các cụ bảo mình là cộng sản, rồi các cụ tẩy chay báo”.

Tôi cười lăn cười bò. Cười xong, tôi nổi cái tật tò mò táy máy, đi kiếm thử coi chuyện ảnh nói có thiệt không.

Hóa ra là thiệt.

Hóa ra có cả một nhóm người sống ở hải ngoại luôn muốn tẩy chay tiếng Việt đang được dùng trong nước. Họ bảo đó là tiếng Việt của Việt cộng, do một bọn ngu dốt nghĩ ra hoặc chế chữ nên không được dùng. Tôi không rõ hàng ngày khi giao tiếp với người khác thì họ ăn nói thế nào, nhưng trong các diễn đàn về tiếng Việt thời Cộng hòa, nhóm người này yêu cầu chỉ dùng những từ ngữ được sử dụng dưới thời Việt Nam Cộng hòa. Để xác định được từ đó có đúng là được dùng trong thời Việt Nam Cộng hòa hay không thì chỉ được dùng hai cuốn từ điển tiếng Việt xuất bản dưới thời Việt Nam Cộng hòa. Đó là Việt Nam từ điển của Hội Khai trí Tiến Đức, xuất bản năm 1954 và từ điển Hán-Việt của Nguyễn Văn Khôn, cũng xuất bản trước 1975.

Số từ mà nhóm người này tẩy chay khá nhiều. Tôi xin liệt kê một ít.

ngon_ngu_1

ngon_ngu_2

 

Tôi chỉ liệt kê một ít từ ngữ phổ biến. Chứ nếu kê đủ chắc ngồi hết nhiều đêm.

Khách quan mà nói, có những từ ngữ đang phổ biến trong báo chí, văn bản tiếng Việt trong nước đúng là rườm rà, màu mè, sai nghĩa, hoặc không phù hợp ngữ cảnh, hoặc khô khan, hình thức. Thí dụ như “đẩy mạnh”, “tăng cường” “nâng cao” “tiến lên một bước”… áp dụng trong hầu hết các báo cáo của nhà nước Việt Nam và các bản tin mang tính thông tấn.

Để giữ gìn vẻ đẹp của tiếng Việt, chắc chắn cần nhiều người dùng tiếng Việt ở khắp nơi cùng nhau soi chiếu và chọn lọc.

Nhưng việc tẩy chay những từ ngữ mới trước đây mình chưa từng dùng, chỉ vì ám thị “ghét cộng sản, ghét Tàu” dẫn đến phủ nhận toàn bộ những gì đang được sử dụng trong nước, mới sinh ra trong nước hoặc “có hơi hám Trung Cộng” thì thật cực đoan và trẻ con.

Tôi nhớ có lần ông Tưởng Năng Tiến phải viết một bài dài để giải thích ông không phải người Tàu. Ông cũng phải giải thích rằng ông yêu quý thành tựu văn học, âm nhạc, nghệ thuật … của Trung Hoa nhưng không ủng hộ thái độ của chính quyền Bắc Kinh trong việc xâm lấn biển đảo của Việt Nam…, tóm lại, ông không phải “Hán nô” như có người suy luận trên bút danh của ông rồi áp đặt như thế.

Việc có những người lớn tuổi nuối tiếc chế độ Việt Nam Cộng hòa xong cương quyết quay lưng với ngôn ngữ trong nước như trong bảng kê nêu trên cũng y chang như việc quy kết “Hán nô” với ông Tưởng Năng Tiến, chỉ vì cái bút danh của ông nghe không giống tên người Việt thuần.

Những vị này đòi hỏi chỉ được dùng những từ ngữ đã được dùng trong thời Việt Nam Cộng hòa. Nhưng có lẽ các vị cũng quên mất, ngay cả trong thời Việt Nam Cộng hòa thì tiếng Việt tự nó cũng đã sinh ra và mất đi vô vàn từ ngữ mới, lối nói mới.

Thí dụ cụm từ “Bỏ đi Tám”. Theo tác giả Nguyễn Thị Hậu, nó sinh ra ở khu vực Sài Gòn-Chợ Lớn vào thời Pháp thuộc, vào đầu thế kỷ 20. Tám là vị trí của người lao động bình dân trong hệ thống thứ bậc trong xã hội (chắc do một nhóm anh Hai nào đó trà dư tửu hậu mà thành). Ở đó quan quyền xếp thứ nhứt, dân công chức xếp thứ hai (thầy Hai thông ngôn, thầy Hai thơ ký…), thương gia Hoa kiều xếp thứ ba (chú Ba mại bản), dân giang hồ dao búa xếp thứ tư. Cũng là giang hồ nhưng thuộc loại đá cá lăn dưa hạ cấp hơn thì xếp thứ năm (thằng Năm móc túi giựt giỏ), thứ sáu là các thầy phú-lít (cảnh sát, police), mã tà. Thứ bảy là giới cho vay (anh Bảy Chà Và). Thứ tám, giới lao động bình dân đông đảo và nghèo nhứt. Thứ chín là giới “chị em”.

“Tám” nghèo và yếu tiếng nói nhứt trong giai tầng xã hội nên chuyện gì tranh chấp xảy ra thì Hai, Ba, Tư, Năm, Sáu, Bảy vẫn giành phần hơn. “Tám” thì lãnh đủ. Vậy nên phải ráng nhẫn nhịn, bỏ qua mà sống. “Bỏ qua đi Tám”! Hay tuyệt trần đời!

Ngoài ra, còn có “sức mấy”, “áp phe”, “âm binh”, “cô hồn các đảng”, “cà chớn chống xâm lăng” “cù lần ra khói lửa”, “cà na xí muội”, “cha chả”, “dân chơi Cầu ba cẳng”, “bận đồ khính” “một ly ông cụ”… Tiếng lóng bình dân còn có “bề hội đồng”(ăn hiếp tập thể, một nhóm người xúm nhau trị một người, dùng được trong rất nhiều hoàn cảnh, hay được dùng để chỉ vụ hiếp dâm tập thể)… Nhiều từ lắm, và nhiều từ hay lắm, thế nhưng bây giờ chính những người Việt lớn tuổi ở hải ngoại có còn dùng không?

Ngay ở trong nước, có những từ/lối nói chỉ cách đây một năm gần như thành câu cửa miệng, như “không phải dạng vừa đâu” “không phải đậu vừa rang”, thì sau một thời gian ngắn cũng đã “dạt trôi”, biến mất tăm mất tích, không ai còn nói nữa.

Ở miền Bắc Việt Nam, cách đây độ hai chục năm, muốn khen ai thật độc đáo, cá tính, giỏi giang xuất sắc trong lĩnh vực nào đó, giới trẻ trầm trồ “Nó tanh lắm”, “Khét mù”, “Khét lèn lẹt”, mặc dù người ấy rất thơm tho chứ chẳng tanh với khét gì cả.


Bây giờ, vẫn nội dung ấy thì gọi là “siêu” “chất” “chất vãi” “chất vãi chưởng”, hoặc mạnh mẽ hơn: “trất’ssssss”. “Trất” với dấu sở hữu cách tiếng Anh biến thể đằng sau chẳng có ý nghĩa gì cả, nhưng đó lại là sắc thái biểu thị rằng anh/cô/đứa ấy nó xuất sắc, độc đáo, cá tính đến tột đỉnh, “đỉnh của đỉnh”.

“Đỉnh của đỉnh” về ngữ nghĩa là không chính xác. Đã đỉnh thì chỉ có một chứ lấy đâu ra hai? Nhưng về sắc thái thì nó hết sức thú vị, vì biểu thị thái độ khâm phục, khen ngợi, công nhận… đến mức tột cùng, không thể chê bai một tí tẹo nào nữa.

Cái tươi mới, tung tẩy, biến hóa, sinh động của một sinh ngữ chính là ở những biến thể như vậy. Bởi vì ngoài ngữ nghĩa, nó còn thể hiện một cách tinh vi các cung bậc của thái độ và cảm xúc.

Khi trực tiếp gặp mặt, ngoài tiếng nói, còn có ánh mắt, nụ cười, ngôn ngữ hình thể bổ sung và làm rõ ý nghĩa của từ ngữ. Thí dụ cùng hai chữ “Thấy ghét” nhưng nói với cái nguýt mắt âu yếm, cái phát nhẹ vào vai, đôi môi hơi bĩu ra nũng nịu, chữ “ghét” kéo dài, âm điệu lên xuống trầm bổng… thì nội dung chính xác của nó lại là “Thương rồi á nha”. Còn nếu cộc lốc “Thấy ghét” kèm cái lườm hay cái nhìn trừng trừng khó chịu, thì phải xách quần chạy cho mau chớ xáp xáp vô là ăn tát.

Nhưng trong thời kỳ giao tiếp rất nhiều bằng comment và chat trên mạng xã hội, toàn chữ là chữ như bây giờ, thì phải làm sao để “Thấy ghét (thấy thương)” và “Thấy ghét (thấy ghét)” phân biệt ra, để người bên kia không hiểu lầm ý thực của mình?

Khi chỉ giao tiếp qua chữ viết, những “ý tại ngôn ngoại” biểu cảm qua ánh mắt, nụ cười, sự ngúng nguẩy của đôi vai…hay những điều thú vị như thế đều gần như mất hết. Do vậy mà các hãng sở hữu mạng xã hội phải luôn luôn vẽ ra thật nhiều icon (biểu tượng) sống động, để mà khi chữ viết thất bại, thì người ta gõ thêm một cái icon bổ sung hoặc thay thế. Thậm chí còn phải dùng cả những hình ảnh động để biểu cảm và chính xác hơn.

Thí dụ một cô gái chat với chàng trai “Anh giúp em nha” và “Anh giúp em nhaaaaaaa”. Nội dung y chang nhau, nhưng chữ “nha” kéo dài ở câu sau cũng y như khi cô kéo dài giọng nói với chàng trai vậy. Nó thể hiện sự thân mật, nài nỉ, nhõng nhẽo… mà câu trước không có, hoặc không thể hiện ra được.

Hay, hai ông đang cãi nhau kịch liệt trên mạng, mà một ông chốt: “Vâng, của nhà bác tất. Chào bác em ngược” thì không phải ông nọ đang nhường của cải cho ông kia, mà là bỏ cuộc, tuyệt vọng vì thấy bên kia bướng quá không thể thuyết phục được, hoặc không chấp nữa, cóc quan tâm nữa, “mày muốn nói gì cũng được, bố dí vào”.

Bởi vì ngôn ngữ là sinh ngữ, có sinh ra và mất đi, có chuyển đổi, lai ghép, có trào lưu và thoái trào. Những thay đổi này diễn ra nhanh chóng và mạnh mẽ ở cộng đồng có nhiều người cùng nói thứ tiếng đó. Nó có thể được sinh ra bất thần trong một câu nói, một cuộc trò chuyện giữa bất cứ ai, ở bất cứ đâu, từ đường phố đến “triều đình”, hay trong một tác phẩm được thai nghén nhiều năm. Chỉ cần nó giàu biểu cảm, mới lạ, hài hước hoặc thông minh, hoặc chỉ ngồ ngộ, vui tai… là đã đủ để phổ biến.

Với công cụ internet, mọi khoảng cách ngày càng thu ngắn lại. Một từ ngữ, lối nói vừa phát sinh trong một lũy tre bên này trái đất ngay lập tức được truyền đến một quán bar bên kia trái đất. Và nếu những người ở đó vẫn thấy nó giàu biểu cảm, ngồ ngộ, mới lạ, hay hay… thì họ dùng. Nếu sự thích thú đó ngắn hạn thì từ mới ấy, hoặc nghĩa mới của từ cũ ấy sẽ chết đi. Đời sống của ngôn ngữ cứ trôi chảy như vậy, nó phản ảnh sự phong phú của xã hội.

Chính vì thế mà phải tách bạch thái độ chính trị và những gì không liên quan đến nó. Dưới bất cứ thể chế nào, tiếng Việt vẫn cứ là tiếng Việt, nó được sinh ra từ người sử dụng, được phát triển lên nhờ những người sử dụng thông minh. Cộng sản vẫn có thể viết và nói duyên dáng, thu hút. Cộng hòa vẫn có thể viết và nói ngô nghê. Dưới bất cứ thể chế nào thì tiếng Việt vẫn có xấu, có đẹp, có trong sáng, có tục tằn, có trau chuốt và có thô thiển.

Gượng ép gán thái độ chính trị vào cho những từ ngữ mà trước giờ mình chưa từng thấy, như “từ ngữ của Việt cộng”, “từ  ngữ của Tàu cộng” là công việc rất trái tự nhiên, rất mệt mỏi và khiên cưỡng. Nó chỉ khiến người ta xơ cứng, quẩn quanh, già cỗi, lạc hậu và tự cô lập với cộng đồng.

Nếu thực tâm muốn giữ tiếng Việt cho trong sáng và giàu có, trước nhất phải giữ cái đầu cởi mở, chọn lọc, tinh tế và thông minh. Không thể bắt nó đóng băng, làm một cái xác sống, sống bằng hoài niệm cổ hủ. Đó là một việc vô nghĩa chẳng khác gì muốn cái cây tươi tốt nhưng lại chặt hết rễ của nó.

*Bài viết không thể hiện quan điểm của RFA

Nhận xét

Bạn có thể đưa ý kiến của mình vào khung phía dưới. Ý kiến của Bạn sẽ được xem xét trước khi đưa lên trang web, phù hợp với Nguyên tắc sử dụng của RFA. Ý kiến của Bạn sẽ không xuất hiện ngay lập tức. RFA không chịu trách nhiệm về nội dung các ý kiến. Hãy vui lòng tôn trọng các quan điểm khác biệt cũng như căn cứ vào các dữ kiện của vấn đề.

Nhận xét

Phi Dũng
07/07/2021 23:28

Chuyện ở đây không phải là "không để ngôn ngữ Việt Cộng lấn át ngôn ngữ Việt Nam Cộng Hòa" như chú thích trong bảng so sánh của RFA, mà còn vì ngôn ngữ của Việt Cộng sử dụng sai bét về mặt văn phạm, ngữ nghĩa của từ, và chẳng có ý nghĩa. Ví dụ: từ "cực hay" của Việt Cộng chẳng có ý nghĩa gì cả. Đã "hay" thì không thể nào xác định cái cực nó nằm ở đâu để mà "cực", "hay" thì "thiệt hay" là đúng ngữ nghĩa của trạng thái "hay hơn bình thường", "hay hơn thường có". Việt Cộng đưa từ và áp đặt từ ngữ chính trị vào đời sống thường nhật, họ làm vậy là có mục đích hẳn hòi chứ không phải là họ dốt! Vậy tại sao người Việt không dùng chữ tiếng Việt cho đúng. Ăn bậy thì ăn được chứ nói là không nói bậy được. Còn nếu nói "sân bay" cho nó Việt hơn là "phi trường" thì xin hãy tìm hiểu lại cho rõ để biết ai "háng" hóa hơn. Người Việt khi gọi một người thì gọi bằng tên, ví dụ Ông Nguyễn Văn Thiệu thì gọi là Ông Thiệu, hoặc gọi cả tên họ là Ông Nguyễn Văn Thiệu, chứ người Việt không gọi là Ông Nguyễn. Người Hán khi gọi một người thị gọi bằng họ, ví dụ Ông Tôn Trung Sơn thì gọi là Ông Tôn, vậy ai "háng" hơn ai?

Người Phương Xa
16/09/2021 13:24

Tôi sống ở nước ngoài từ nhỏ, học được lớp 7 dưới Chủ Nghĩa Xã Hội Công Sản rồi ra đi tìm tự do. Thế hệ trước 75, người ta thường nhận xét : Tiếng Việt nói và dùng bây giờ nhiều khi như chó cụt đuội. Họ dùng tiếng Việt rất ngô nghê, gần như họ chủ ý áp dụng chính sách được tả trong cuốn sách 1984 của George Orwell.

Trong bài viết trên, Người ta không dùng cá tính không, mà dùng "có cá tính" hay "thiếu cá tính" (nghĩa là, có hay thiếu, một cài gì đó "hay, đặc sắc" khác thường so với đa số thiên hạ)
Trong câu : [chỉ vì cái bút danh của ông nghe không giống tên người Việt thuần] thiếu chữ TÚY. => Chó cụt đuôi là ở chỗ này => người Việt thuần TÚY

Tôi cười lăn cười bò. Cười xong, tôi nổi cái tật tò mò táy máy => Tôi cười bò lăn, bò càng ra, sau đó, tính (hay cơn) tò mò, táy máy nổi dây (nổi lên)
(tò mò, táy máy không phải là một tật (disability/invalidilité), nếu có tật thì có thể tham gia Paralympic Games :)
Cơn tò mò nổi lên, chứ không phải tác giả nổi lên :), tác giả lên cơn tò mò

Bởi vì ngôn ngữ là sinh ngữ, có sinh ra và mất đi, có chuyển đổi, lai ghép, có trào lưu và thoái trào
=> Sinh ngữ là ngôn ngữ đang được sử dụng, chứ không phải có lúc sống và có lúc chết như tác giả nghĩ. Tiếng Việt là một sinh ngữ, trong tiếng việt có những danh từ, ngữ vựng mất đi, quên đi vì không ai dùng nữa, nhưng trong sách vở có thể còn tồn tại. Tiếng La Tinh (Latin) là một tử ngữ, không dân tộc nào dùng nữa

Nếu thực tâm muốn giữ tiếng Việt cho trong sáng và giàu có [hơn]
=> "giàu có" người ta thường dùng cho tiền bạc, gia tài còn khi muốn dùng nó cho tiếng nói, ngôn ngữ thì nên dùng "phong phú"
Nếu thực tâm muốn giữ tiếng Việt cho trong sáng và PHONG PHÚ hơn => thêm chữ hơn mất đi tính chó cụt đuôi :)

Cái kết luận của tác giả, "Nếu thực tâm muốn giữ tiếng Việt ...", theo tôi thì tác giả không hiểu những thế hệ sống trước 1975, người ta không hề phủ nhận sự cần thiết phát triển của tiếng việt, họ chỉ mong sao con cháu hậu tuế học hỏi, trau dồi, cố gắng tiến bộ và mang những cái đẹp của nhân loại điểm tô cho văn hóa Việt bằng mọi hình thức. Dùng tiếng việt một cách mẫu mực, chính xác v.v. để cho tiếng Việt càng ngày càng đẹp, phong phú hơn đó cũng là những ước mong của bất cứ thế hệ nào cũng muốn gửi gấm lại cho hậu tuế

Những người đó khi đến trường, họ được học những nhà thơ dưới đây, tôi tin chắc những người này không bao giờ đưa tiếng Việt "đóng băng, làm một cái xác sống, sống bằng hoài niệm cổ hủ", ngược lại đó hậu quả của một chế độ độc tài, đưa văn hóa và giáo dục suống mương

Trong trường ốc bây giờ, ai còn đọc những bài thơ của những tác giả dưới đây ? Hay cứ vẫn bình luận 2 câu thơ của Tố hữu về đồ tể Stalin ?
“Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một, thương ông thương mười “
https://www.chuvananbc.com/index.php/bai-vi-t/tai-sao-vu-hoang-chuong-bi-bat

Hãy tham khảo những thi sĩ dưới đây và lời văn của những sáng tác của các tác giả trước 75 như Phạm Duy, Trầm Tử Thiêng, Anh Bằng, Hoài Linh, Duy Khánh, Trần Thiện Thanh v.v hàng ngàn người, rồi so sánh với những sáng tác sau 75 xem sao ?

**
http://www.ninhhoatoday.net/khuyenhocky1-3.asp

Giờ Quốc Sử - Đoàn Văn Cừ

Những buổi sáng, vừng hồng le lói chiếu
Trên non sông, làng mạc, ruộng đồng quê,
Chúng tôi ngồi yên lặng, lắng tai nghe
Tiếng thầy giảng suốt trong giờ quốc sử.
Thầy tôi bảo: «Các em nên nhớ rõ,»
«Nước chúng ta là một nước vinh quang.»
«Bao anh hùng thuở trước của giang san,»
«Đã đổ máu vì lợi quyền dân tộc.»
«Các em phải đêm ngày chăm chỉ học»
«Để sau này nối được chí tiền nhân.»
«Ta chắc rằng, sau một cuộc xoay vần,»
«Dân tộc Việt sẽ là dân hùng liệt.»
«Ta tin tưởng không bao giờ tiêu diệt,»
«Giống anh hùng trên sông núi Việt Nam»
«Bên những trang lịch sử bốn ngàn năm»
«Đầy chiến thắng, đầy vinh quang, máu thắm...»

**Nghỉ Hè - Xuân Tâm
Sung sướng quá, giờ cuối cùng đã hết,
Ðoàn trai non hớn hở rủ nhau về.
Chín mươi ngày nhảy nhót ở miền quê,
Ôi tất cả mùa xuân trong mùa hạ !
Một nét mặt, trăm tiếng cười rộn rã
Lời trên môi, chen chúc nối nghìn câu
Chờ đêm nay, sáng sớm bước lên tàu
Ăn chẳng được, lòng nôn nao khó ngủ.
Trong khoảnh khắc, sách bài là giấy cũ.
Nhớ làm chi, thầy mẹ đợi, em trông.
Trên đường làng huyết phượng nở thành bông,
Và vườn rộng nhiều trái cây ngon ngọt.
Kiểm soát kỹ có khi còn thiếu sót,
Rương chật rồi, khó nhốt cả niềm vui.
Tay bắt tay, hồn không chút bùi ngùi,
Các bạn hỡi, trời mai đầy ánh sáng.

**Hận Sông Gianh - Đằng Phương
Đây sông Gianh đây biên cương thống khổ,
Đây sa trường đây nấm mộ trời Nam,
Đây dòng sông, dòng máu Việt còn loang,
Đây cổ độ xương tàn xưa chất đống.
Sông còn đây hận phân ly nòi giống,
Máu còn đây cơn ác mộng tương tàn,
Và còn đây hồn dân Việt thác oan,
Bao thế kỷ chưa tan niềm uất hận.
Ôi Việt Nam cùng Việt Nam gây hấn,
Muôn đời sau để hận cho dòng sông,
Mộng bá vương Trịnh Nguyễn có còn không,
Nhục nội chiến non sông còn in vết.
Đây sông Gianh nơi nồi da xáo thịt,
Nơi máu hồng tàn phá giống Lạc Hồng,
Nơi máu hồng nhuộm đỏ sóng dòng sông,
Máu nhơ bẩn muôn đời không rửa sạch.

Nguyễn Tất Nhiên
Tạ Kỵ
Vũ Hoàng Chương
Tản Đà
Hồ Xuân Hương
Bàng Bá Lân (Đói)
Hàn Mặc Tử
Thế Lữ
Phạm Thiên Thư
v.v

Người Phương Xa
16/09/2021 19:27

ERRATUM
phong phú hơn đó cũng là những ước mong MÀ bất cứ thế hệ nào cũng muốn gửi gấm lại cho hậu tuế
giáo dục Xuống mương

Người Phương Xa
16/09/2021 19:38

Ông Bùi Hiền muốn cải thiện tiếng Việt như sau (nguồn https://vi.wikipedia.org/wiki/B%C3%B9i_Hi%E1%BB%81n)
Theo ông, chữ được cải tiến sẽ giúp học sinh không còn nỗi ám ảnh khi viết sai chính tả, thuận lợi cho người dân tộc, người nước ngoài học tiếng Việt. Ngoài ra nó còn giúp tiết kiệm giấy viết và in ấn

Good luck !!!

LUẬT GIÁO DỤC

Điều 7. Ngôn ngữ dùng trong nhà trường và cơ sở giáo dục khác; dạy và học tiếng nói, chữ viết của dân tộc thiểu số; dạy ngoại ngữ.

1. tiếng Việt là ngôn ngữ chính thức dùng trong nhà trường và cơ sở giáo dục khác. Căn cứ vào mục tiêu giáo dục và yêu cầu cụ thể về nội dung giáo dục, Thủ tướng chính phủ quy định việc dạy và học bằng tiếng nước ngoài trong nhà trường và cơ sở giáo dục khác.

2. Nhà nước tạo điều kiện để người dân tộc thiểu số được học tiếng nói, chữ viết của dân tộc mình nhằm giữ gìn và phát huy bản sắc văn hoá dân tộc, giúp cho học sinh người dân tộc thiểu số dễ dàng tiếp thu kiến thức khi học tập trong nhà trường và cơ sở giáo dục khác. Việc dạy và học tiếng nói, chữ viết của dân tộc thiểu số được thực hiện theo quy định của Chính phủ.

3. Ngoại ngữ quy định trong chương trình giáo dục là ngôn ngữ được sử dụng phổ biến trong giao dịch quốc tế. Việc tổ chức dạy ngoại ngữ trong nhà trường và cơ sở giáo dục khác cần đảm bảo để người học được học liên tục và có hiệu quả.

Tổng cộng 17 dòng (nếu in bằng giấy A4)

Viết bằng tiếng Việt cải cách:

LUẬT ZÁO ZỤK

Diều 7. Qôn qữ zùq coq n’à cườq và kơ sở záo zụk xák; zạy và họk tiếq nói, cữ viết kủa zân tộk wiểu số; zạy qoại qữ.

1.Tiếq Việt là qôn qữ cín’ wứk zùq coq n’à cườq và kơ sở záo zụk xák. Kăn kứ vào mụk tiêu záo zụk và yêu kầu kụ wể về nội zuq záo zụk, Wủ tướq cín’ fủ kuy dịn’ việk zạy và họk bằq tiếq nướk qoài coq n’à cườq và kơ sở záo zụk xák.

2. N’à nướk tạo diều kiện dể qười zân tộk wiểu số dượk họk tiếq nói, cữ viết kủa zân tộk mìn’ n’ằm zữ zìn và fát huy bản sắk văn hoá zân tộk, zúp co họk sin’ qười zân tộk wiểu số zễ zàq tiếp wu kiến wứk xi họk tập coq n’à cườq và kơ sở záo zụk xák. Việk zạy và họk tiếq nói, cữ viết kủa zân tộk wiểu số dượk wựk hiện weo kuy dịn’ kủa Cín’ fủ.

3.Qoại qữ kuy dịn’ coq cươq cìn’ záo zụk là qôn qữ dượk sử zụq fổ biến coq zao zịk kuốk tế. Việk tổ cứk zạy qoại qữ coq n’à cườq và kơ sở záo zụk xák kần dảm bảo dể qười họk liên tụk và kó hiệu kuả.

Tổng cộng 15 dòng (nếu in bằng giấy A4).

Kết quả: tiết kiệm được 2 dòng (tức khoảng 8%).

Anonymous
31/03/2022 12:32

Thật buồn khi ngày càng có nhiều tư tưởng "cấp tiến lên Chủ Nghĩa Bợ Tàu Cộng" mà chà đạp lên sự tinh hoa của tiếng Việt truyền thống với những ngôn từ "chế"/mang âm hưởng tiếng Tàu Cộng/ vô nghĩa, mà chúng lại "cho là "làm cho tiếng Việt giàu có" và "phải giữ cái đầu cởi mở" để "nhập khẩu" những từ mang tính nô lệ về ngôn ngữ (hải quan, trợ lý hành chính, thủ trưởng, ...). Buồn cho dân tộc Việt với thế hệ trẻ hầu hết chỉ "ăn xổi ở thì" chứ không tìm tòi học hỏi.
Nếu muốn "biểu cảm" mà muốn nói sao thì nói thì chỉ thể hiện sự ít học/không chịu học hỏi của mình thôi!!!

Xem toàn trang