Huỳnh Thục Vy bị khởi tố vì xúc phạm quốc kỳ

RFA
2018-08-10
Email
Ý kiến của Bạn
Share
In trang này
Nhà hoạt động Huỳnh Thục Vy (phải) và lá cờ bị xịt sơn
Nhà hoạt động Huỳnh Thục Vy (phải) và lá cờ bị xịt sơn
FB Huỳnh Thục Vy

Sáng ngày 10/8/2018, nhà hoạt động vì nữ quyền Huỳnh Thục Vy trở về nhà ở Thị xã Buôn Hồ, tỉnh Đắk Lak sau một ngày làm việc với cơ quan công an vì bị cáo buộc tội “xúc phạm quốc kỳ”.

Theo cô này thì ngay chiều tối ngày 9 tháng 8, Cơ quan cảnh sát điều tra thị xã Buôn Hồ ban hành các Lệnh khởi tố vụ án, khởi tố bị can, cấm đi khỏi nơi cư trú và cấm xuất cảnh đối với Huỳnh Thục Vy vì hành vi "xúc phạm quốc kỳ".

“Tôi là người xịt sơn lên lá cờ!”

Trả lời câu hỏi về việc ai là người xịt sơn lên các lá cờ đỏ sao vàng trong những bức ảnh hồi cuối năm 2017, Huỳnh Thục Vy không né tránh và cho hay chính cô là người xịt sơn, nhưng giải thích rằng đó là quyền tự do biểu đạt.

Đối với nhiều người thì việc đụng chạm đến cờ đỏ là việc chi khá nhạy cảm và là việc hơi thiếu sáng suốt, dại dột, nhưng đối với tôi thì cờ đỏ, ‘cờ máu’ là biểu tượng của sự đàn áp, độc tài, độc đoán, phi dân chủ, phản dân quyền của chính quyền độc tài cộng sản Việt Nam.

Nó là biểu trưng cho việc đảng cộng sản VN ngồi trên đầu 90 triệu người dân.

Tôi xịt sơn lên lá cờ để biểu đạt quan điểm rằng, tôi chống lại lá cờ của các ông, chúng tôi chống lại mọi biểu tượng, mọi ý nghĩa của biểu tượng đó, và tôi chống lại việc các ông là những người cộng sản đã cai trị trên đầu trên cổ của người dân một cách độc đoán”, cô Huỳnh Thục Vy trả lời Đài Á Châu Tự do qua ứng dụng Messenger.

Đối với nhiều người thì việc đụng chạm đến cờ đỏ là việc chi khá nhạy cảm và là việc hơi thiếu sáng suốt, dại dột, nhưng đối với tôi thì cờ đỏ, ‘cờ máu’ là biểu tượng của sự đàn áp, độc tài, độc đoán, phi dân chủ, phản dân quyền của chính quyền độc tài cộng sản Việt Nam.- Huỳnh Thục Vy

Cũng theo Huỳnh Thục Vy việc trả cô về nhà là do cô đang nuôi con nhỏ chỉ 22 tháng tuổi, tuy nhiên cô thuật lại việc công an nói rằng đây chỉ là tội nhẹ.

“… theo họ nói với mình đó là việc ‘xúc phạm quốc kỳ’ là một tội nhẹ nên chúng tôi không cần bắt giam mà chúng tôi chỉ thực hiện biện pháp ngăn chặn là cấm đi khỏi nơi cư trú và nếu chị đi khỏi nơi cư trú, chúng tôi sẽ tạm giam chị”.

Pháp lý xung quanh tội “xúc phạm quốc kỳ”

Quyết định khởi tố bị can của cơ quan cảnh sát điều tra thị xã Buôn Hồ thể hiện cô Huỳnh Thục Vy bị khởi tố theo điều 276 bộ luật hình sự (cũ) năm 1999 về tội “xúc phạm Quốc kỳ, Quốc huy”.

Theo đó, người nào cố ý xúc phạm Quốc kỳ, Quốc huy, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.

Luật gia Phạm Lê Vương Các sáng ngày 10 tháng 8 nói với Đài Á Châu Tự Do qua điện thoại rằng, mặc dù trong bộ luật hình sự Việt Nam có quy định về tội xúc phạm quốc kỳ tuy nhiên nó không thực sự rõ ràng.

Tuy nhiên, trong bộ luật thì người ta cũng không định nghĩa rõ thế nào là xúc phạm quốc kỳ, chính vì không định nghĩa rõ nên thông thường về mặt thực tế khi phân tích vấn đề người ta hay diễn giải ra là xúc phạm quốc kỳ là các hành vi như đốt, xé, bôi bẩn, hay vẽ bậy lên quốc kỳ.

Với một cái hành vi, mang tính chủ động, cố ý và với một động cơ nhằm khinh miệt lá quốc kỳ cũng như là làm giảm giá trị thiêng liêng của lá quốc kỳ.

Về mặt pháp lý thì nó cũng chưa thật sự rõ ràng, về vấn đề này khi kết án thường mang tính quy chụp và diễn giải có lợi từ phía nhà cầm quyền”, ông Các giải thích.

Huỳnh Thục Vy và lá cờ bị xịt sơn
Huỳnh Thục Vy và lá cờ bị xịt sơn FB Huỳnh Thục Vy

Luật gia đến từ Sài Gòn này cũng cho rằng về quy định tội danh này giữa Việt Nam và quốc tế cũng khá vênh nhau.

Đối với quy định của luật quốc tế theo tôi biết ở Anh, và Pháp khi lá quốc kỳ này là tài sản riêng của công dân thì cái việc bôi bẩn, hay xé, vẽ bậy thì đó là một phần của quyền tự do bày tỏ quan điểm hay quyền biểu đạt của mọi người.

Luật Nhân quyền quốc tế cũng có cái nhìn tương tự khi Ủy ban Nhân quyền cũng đã có thông qua một bình luận chung số 34 khuyến nghị các quốc gia nên không trừng phạt cũng như không hình sự hóa những hành vi như bất kính, khinh miệt đối với các biểu tượng quốc gia chẳng hạn.”

Như tin chúng tôi đã loan, sáng ngày 9/8 cô Huỳnh Thục Vy bị hàng chục công an bắt đi, sau đó khám xét nhà cửa và thu giữ đồ đạc của cô và chồng là Lê Khánh Duy vì cho rằng cô có hành vi “xịt sơn lên lá cờ tổ quốc".

Trước đó cô liên tục nhận 6 tờ Giấy triệu tập lên làm việc với công an vì hành vi này.

Cô cũng bị nhận giấy triệu tập vì “tụ tập đông người” phản đối Luật Đặc khu và An ninh mạng hôm 10/6 ở giáo xứ Vinh Sơn, Đắk Lak.

Blogger Huỳnh Thục Vy, sinh năm 1985 là một trong những thành viên sáng lập của Hội phụ nữ nhân quyền hiện đang sống ở thị xã Buôn Hồ, tỉnh Đắk Lak.

Năm 2012, cô cùng với cha mình là cựu tù nhân lương tâm - nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn được tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) trao giải Hellman/Hammett để “ghi nhận lòng dũng cảm và kiên định trước sức ép đàn áp chính trị”.

Huỳnh Trọng Hiếu, em trai của cô sau đó bị công an từ chối cho xuất cảnh sang Hoa Kỳ để nhận giải.

Tháng 6 năm 2015, Huỳnh Thục Vy cho xuất bản sách “Huỳnh Thục Vy - Nhận định sự thật tự do và nhân quyền” tổng hợp những bài viết phê bình những chính sách của chính phủ, đảng cộng sản Việt Nam do nhà xuất bản Việt Thức in tại Hoa Kỳ.

Ý kiến (4)
Share

hoàn cầu

nơi gửi yên bái

tôi khâm phục Mẹ Nấm và Huỳnh Thục Vy hai nữ Anh Thư nước Việt dám nói thay cho 90 triệu dân Việt

11/08/2018 22:44

Tiêu Cà Mau

nơi gửi Hoa Kỳ

Thưa ông Bộ trưởng bộ quốc phòng Ngô Xuân Lịch xin ông hãy đọc bài viết nầy để so sánh Huỳnh Thục Vy với Tô Lâm vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh thì ông sẽ thấy ai mới thật sự là người yêu nước ai là kẻ hại nước hại dân , xin ông hãy đứng ra bảo vệ những người yêu nước .

Trích Báo Người Việt : Vài suy nghĩ về ông Giáp.

Vị tướng được những người cộng sản xem là “khai quốc công thần” cuối cùng đã trở thành người thiên cổ vào ngày 4 tháng 10 vừa qua. Vậy là, biểu tượng sống về công lao “giành độc lập” và lý tưởng “cách mạng”, tượng đài hữu danh vô thực về một thời “hào hùng” của những người cộng sản đã trở về với cát bụi.

Ông ta đã thực sự rời bỏ cuộc chơi, đã từ giã cõi nhân sinh điên đảo này. Không ai biết ông sẽ đi về đâu nhưng ông đã để lại di sản đầy đau đớn và nhiễu nhương, để lại cho tất cả chúng ta một Việt Nam với tiếng ai oán khắp nơi. Thôi thì cũng cầu chúc ông ra đi trong thanh thản, dù ông đã lặng thinh một cách vô cảm trước những người đã ra đi một cách bi thương khác.

Là người đã có công khai sinh ra một Việt Nam cộng sản, thiết nghĩ không cần bàn đến chuyện ông có lý tưởng hay không lý tưởng và sự cần thiết hay không của những cuộc chiến tranh vô nghĩa mà ông đã đóng vai trò lãnh đạo quân sự tối cao, ông phải chịu trách nhiệm trước lịch sử về sự im lặng của mình trước những trang lịch sử bất công, gian trá và đau thương mà người Việt Nam đã trải qua.

Không ít người ca ngợi ông là một trí thức lớn, là nhà văn hóa. Tôi không muốn bàn những chuyện ấy nữa vì đã có nhiều tài liệu lịch sử có sẵn cho việc tìm hiểu, nghiên cứu về ông Giáp. Chỉ xin hỏi: Ông đã làm gì khi luật sư Nguyễn Mạnh Tường kêu gọi dân chủ pháp trị để rồi sau đó bị thất sủng? Nếu là một trí thức lớn thực sự, lẽ ra ông phải biết dân chủ pháp trị cần cho một quốc gia như thế nào trước cả cụ Tường bởi thực tế cho thấy chủ nghĩa cộng sản đã tàn phá quốc gia như thế nào? Nếu không nhận ra khiếm khuyết của một chế độ độc tài cộng sản, ông có xứng đáng với danh xưng một đại trí thức? Và cứ cho là ông không biết gì về độc tài-dân chủ, nhưng khi luật sư Tường lên tiếng về xã hội dân chủ, ông không có động tĩnh gì, đó có phải là biểu hiện của một nhân cách lớn?

Lại nữa, ông đã ở đâu, đã làm gì khi những Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần, Hữu Loan bị đấu tố, bị đoạ đày? Ông có chút tủi nhục, cảm thương hay phẫn nộ nào không khi hàng triệu người miền Nam bỏ nước ra đi trong tức tưởi khi Việt Nam Cộng Hòa bị cưỡng chiếm để rồi hàng nghìn người trong số họ đã vùi thân ngoài biển cả? Ông nghĩ gì khi tướng Trần Độ đã dũng cảm lên tiếng rồi bị đàn áp? Ông đã làm gì khi cụ Hoàng Minh Chính đã tỏ thái độ đối kháng để rồi bị bỏ tù? Ông đã đứng bên lề bao biến cố đau thương của đất nước. Đó có phải là vị trí xứng đáng của một trí thức hay không?

Dù là ai, một người vừa mới qua đời nên được cầu nguyện cho sự ra đi bình an. Tôi đã rất phân vân khi viết những dòng này. Có nên viết những lời cay đắng cho một người đã chết không? Có nên kể tội họ khi họ đã mãi mãi không còn khả năng biện bạch? Nhưng quả tình, tôi không viết những dòng này nhắm vào tướng Giáp, tôi viết cho những người còn sống, cho những người còn bị ám thị bởi cái ảo ảnh hào quang mà những người cộng sản đã tạo ra. Đa số thanh niên Việt Nam hiện nay sống trong sự lừa gạt đó mà không biết, và cũng không có ý chí vượt thoát ra.

Ông Giáp, vị “đại tướng quân” trong mắt nhiều thanh niên Việt Nam, là người góp công to lớn để tạo dựng và bảo vệ chế độ độc tài tàn bạo này. Ông đã sống quá xa cái tuổi “cổ lai hy” và ra đi trong tình thương yêu của gia tộc, trong sự ngưỡng vọng của nhiều người. Nhưng ông có biết đâu, một người có công gây dựng nên một tập đoàn tội ác như ông lại ra đi thanh thản và vinh quang, trong khi chính những nạn nhân vô tội của chế độ thì lại hứng chịu thảm trạng bi đát của gia đình để rồi phải ra đi trong uất ức, tủi nhục.

Đó chính là một Đặng Ngọc Viết hiền lành, siêng năng bị chính quyền cướp đất, phẫn uất cùng cực đến mức phải ra tay giết chết một quan chức tỉnh Thái Bình rồi tự sát bằng một viên đạn vào tim. Đó là một Thomas Nguyễn Tự Thành – một thuyền nhân bị cưỡng bách hồi hương về Việt Nam từ Thái Lan, bị sách nhiễu và phong toả kinh tế liên tục bởi chính quyền cộng sản đến nỗi uất ức quá phải tự vẫn bằng cách thắt cổ vào ngày 3 tháng 10, trước ngày ông Giáp chết một ngày. Tại sao ông lại được vinh danh khi chính ông là một phần nguyên nhân của những cái chết đau đớn ấy?

Tất nhiên, ông Giáp không còn là lãnh đạo đất nước từ lâu, các chính sách, hành động của chính quyền này ông không tham gia. Nhưng chính cái quá khứ “oai hùng” và cái hiện tại vô trách nhiệm của ông tạo nên tính chính đáng cho chế độ tàn ác này. Chế độ này vẫn lấy ông ra làm cái bệ đỡ để biện minh cho những hành động bán nước hại dân của họ. Ông là cái phao cứu sinh khi những người lãnh đạo cộng sản đối diện với sự căm phẫn của người dân vì sự tham quyền cố vị của họ. Không hiểu vì tuổi già làm tiêu hao ý chí, vì sự sợ hãi làm xói mòn lương tâm, hay vì danh lợi của con cháu làm tiêu tan tinh thần trách nhiệm, mà cho đến những năm cuối đời ông Giáp vẫn lặng thinh trước hiện tình đất nước vật vã dưới chế độ độc tài, vẫn để cho nhà cầm quyền tiếp tục lợi dụng ông cho chế độ bất nhẫn của họ. (Chỉ có một lần ông lên tiếng yếu ớt cho vấn đề Bauxite Tây Nguyên.)

Giá như ông lên tiếng cổ vũ cho Nhân quyền Tự do thì tiếng nói của ông đã tác động mạnh mẽ đến lương tâm tuổi trẻ và có thể xoay chuyển ý thức của biết bao người dân đang bị ám thị. Một ông Giáp đại tướng quân chắc chắc có khả năng thức tỉnh quần chúng, làm rúng động đảng cộng sản hơn hẳn một Lê Công Định, Phạm Hồng Sơn, Huỳnh Ngọc Tuấn, Phạm Thanh Nghiên hay Phương Uyên chứ? Thế nhưng, ông đã chọn cách sống trong sự co rút và chết trong cờ xí, kèn trống của chế độ cộng sản, hơn là cách sống trong sự phản tỉnh và chết như một chiến sĩ tự do. Đáng lẽ tuổi già phải là giới hạn cuối cùng của sự sợ hãi, nhưng ông đã để nó đi cùng ông sang tận thế giới bên kia.

Có người nói: chúng ta không ở vị trí của ông nên không thể hiểu hết những gì ông phải đối mặt. Đúng! Chúng ta không hiểu hoàn cảnh và vị trí của ông. Nhưng chúng ta có thể hiểu được hoàn cảnh của những bạn sinh viên vì biểu tình yêu nước mà bị nhà trường đuổi học và mất cả tương lai không? Chúng ta có từng đặt mình vào vị trí Phương Uyên, cô bé sinh viên phải chịu biết bao nhiêu sợ hãi, tổn thương tinh thần khi bị bắt và giam giữ, chỉ vì cô bé biểu thị lòng yêu nước? Rồi nhiều người đối kháng khác nữa, chỉ vì lên tiếng cho Dân chủ tự do mà phải chịu những bản án nặng nề, mất cả hạnh phúc trăm năm, con cái bơ vơ-thất học. Hoàn cảnh của ông Giáp có ngặt nghèo hơn hoàn cảnh của những người kể trên hay không? Hay để dễ hình dung hơn, tình huống của ông có khó khăn hơn tình huống của tướng Trần Độ, của cụ Hoàng Minh Chính hay không? Tôi cho rằng, vấn đề là ở lương tâm và bản lĩnh!

Ông đã ra đi để lại tất cả, một chế độ độc tài dai dẳng, những mảnh đời oan khuất, những cuộc đàn áp tiếp diễn, những cái chết oan khiên… Nhưng những dòng này không phải để kể tội ông. Quả thật, thế giới này tồn tại trong trạng thái tương đối của mọi giá trị. Nhưng vẫn có cách để phân biệt những trí tuệ và nhân cách lớn CHÂN THẬT với sự tô vẽ KHÔNG THẬT. Cầu cho ông ra đi được bình an và xin gởi tới ông sự cảm thương cho một kiếp người đa đoan trong thế giới vô minh này; nhưng sự tôn kính thì tôi xin giữ lại cho những con người sống với tương tâm, trách nhiệm và ý chí và chết với nỗ lực lên tiếng cho sự thật.

Việt Nam còn rất nhiều người để chúng ta thành tâm ca ngợi và kính ngưỡng, nhưng đó không phải là ông.

Huỳnh Thục Vy

10/08/2018 21:43

Duy Hữu

nơi gửi USA

Chúc mừng Hùynh Thục Vy đã không bị tạm giam để về nhà chăm sóc đứa con nhỏ 22 tháng tuổi, chờ ngày ra tòa.

Ôn cố Tri Tân :

Ở Hoa Kỳ, trong thời kỳ Chiến Tranh Việt Nam, trong các cuộc biểu tinh phản chiến, chống Chiến Tranh Việt Nam, nhiều công dân Hoa Kỳ đã từng phất lá cờ của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, lá Cờ Đỏ Sao Vàng, và đốt chính lá cờ của Tổ Quốc Hoa Kỳ.

Đa số dân Mỹ cũng bất mãn, nhưng Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ đã ra phán quyết, đó là hành vi Hợp Hiến và Hợp Pháp về quyền Tự Do Ngôn Luận và Chính Kiến của công dân Hoa Kỳ.

Đừng " Giận cá, Chém thớt ", đừng giận con cá mà chém cái thớt.

Đừng vì giận cái đảng cầm quyền Việt Cộng, Độc Tài, Độc Đảng, Độc Ngu, Độc Hèn, Độc Ác, có cái " Cờ Đỏ Búa Liềm " mà chém cái " Cờ Đỏ Sao Vàng ".

Nếu không có cái " Cờ Đỏ Búa Liềm " cầm quyền, cầm đầu, núp đằng sau, thì cái
" Cờ Đo Sao Vàng " đâu có tội tình gì.

Cái " Cờ Đỏ Búa Liềm " đang làm mất mặt cái " Cờ Đỏ Sao Vàng " với cái điều luật 276, vi phạm Hiến Pháp Việt Nam về quyền Tự Do Ngôn Luận.

Nếu muốn, Hùynh Thục Vy có thể ra đằng sau nhà đốt cái " Cờ Đò Búa Liềm ", trước khi cái Quốc Hội của cái " Cờ Đỏ Búa Liềm " ra cái luật cấm đốt cái " Cờ Đỏ Búa Liềm ".

Có lẽ, cái " Cờ Vàng " và nhiều cờ khác ghét lây cái " Cờ Đỏ Sao Vàng " chỉ vì cái " Cờ Đỏ Búa Liềm ".



10/08/2018 19:22

Tiêu Cà Mau

nơi gửi Hoa Kỳ

Huỳnh Thục Vy nói : Nó là biểu trưng cho việc đảng cộng sản VN ngồi trên đầu 90 triệu người dân.

Vậy mà Huỳnh Thục Vy bị Bộ trưởng công an Tô Lâm khởi tố vì xúc phạm quốc kỳ.

Trong khi TBT Nguyễn Phú Trọng tiếp đón phái đoàn Trung Quốc với lá cờ 6 sao vậy mà không ai bị bộ trưởng công an Tô Lâm khởi tố cho thấy Bộ trưởng công an Tô Lâm " chơi " luật giang hồ đường phố , có tài ăn hiếp " Bà với Cô " mà Tô Lâm có khả nặng phát uy giang hồ ra tận bên Đức để bắt cóc Trịnh Xuân Thanh nên không bị luật pháp chế tài làm ảnh hưởng nghiêm trọng hiệp định thương mại tự do Âu Châu .

10/08/2018 11:30

Xem toàn trang