Dân tự tổ chức giúp nhau mùa dịch COVID

Giang Nguyễn
2021-08-17
Share
Dân tự tổ chức giúp nhau mùa dịch COVID Anh Trần Hữu Tài của tổ chức thiện nguyên 'Việt Nam Ơi Cố Lên"
Courtesy of Việt Nam Ơi Cố Lên

Vào cuối tháng 7, anh Trần Hữu Tài, một doanh nhân sống tại TPHCM phát hiện anh đã trở thành một trong hơn 150.000 người tại Việt Nam, bị lây nhiễm virus corona. Khi anh bắt đầu thấy triệu chứng như bị cảm sốt, anh đã lập tức cho cả gia đình gồm vợ, bốn đứa con nhỏ và cả bố mẹ anh đi xét nghiệm. Kết quả là cả ba thế hệ trong nhà đều dương tính với Sars-CoV-2.

Tình hình lây lan nhanh chóng mặt của vi-rút corona và biến thể Delta trong đợt bùng phát dịch Covid-19 lần thứ tư tại Việt Nam khiến số ca lây nhiễm cho đến ngày 17 tháng 8 lên gần 300 nghìn người, số ca tử vong gần 6,5 nghìn người. Cơ sở y tế, bệnh viện quá tải, dịch bệnh tác động tiêu cực đến hàng trăm ngàn, hàng triệu người dân và lao động bị mất thu nhập do giãn việc, mất việc.

Anh Tài đã may mắn khi cả gia đình anh sau nhiều ngày chiến đấu với con vi-rút ‘khủng khiếp’ đó đã vượt qua được cơn bệnh. Với kinh nghiệm sống còn, trong khi bao nhiêu người xung quanh vẫn bị dịch hoành hành, anh đã đi đến quyết định:

“Minh đã trải nghiệm hết 14 ngày chiến đấu với con vi-rút đó và mình đã vượt qua và mình đang chia sẻ và giúp đỡ cho rất nhiều người Việt Nam khác vì mình đã vượt qua rồi và mình đã có kháng thể, có hệ thống miễn dịch (immune system) nên hiện không có ngại để mà đi giúp đỡ, đi cứu trợ, đi từ thiện đến các bệnh viện”.

Bánh-mì-miễn-phí-FB-Hà-Nội.jpg

Những cảnh bệnh nhân chồng chất, chết chóc, bác sĩ và bệnh viện quá tải đã làm anh xúc động. Anh cùng một vài bằng hữu đã thành lập ra tổ chức thiện nguyên với tên đặt là ‘Việt Nam Ơi! Cố Lên’.

Tổ chức rất bài bản và hiệu quả, từ một nhóm nhỏ vài người nay đã trở thành một đội thiện nguyện viên lên hàng chục người. Anh Tài cho biết, nhóm được mạnh thường quân, kể cả người ở nước ngoài hỗ trợ tiền bạc, nhưng cũng có người nông dân, không bán được nông phẩm thì lại đóng góp cho nhóm, như một tấn bắp, 100 kg gạo, 50 kg khoai lang.

“Nhóm của Tài hiện nay đang liên kết với hơn sáu nhà bếp ở khắp nơi và liên kết với gần hơn mười mấy bệnh viện. Mỗi ngày tụi tôi nấu hơn 3-4.000 phần ăn, nấu bữa trưa, buổi chiều, đem vào cho các bác sĩ để họ có thực phẩm sạch, an toàn, chất lượng để họ ăn, để họ còn có thể làm việc nữa. Nhóm của Tài là chuyên về cái việc ấy, cũng như là khi mà bác sĩ mà có kêu thiếu khẩu trang, ví dụ như 3M, loại N95, thì cũng sẽ gửi cho họ. Đôi khi họ thiếu nước suối, dầu tấm.v.v rât tội nghiệp cho khâu tuyến đầu, những bác sĩ làm việc sáng trưa, chiều tối với số ca hiện nay rất đông.”

Riêng anh Tài có nhiệm vụ nhận, giao vật liệu. Qua đó, anh đã chứng kiến những hoàn cảnh vừa làm anh ‘nổi da gà’, vừa thương xót. Anh chia sẻ:

“Hàng ngày trước khi vào bệnh viện được thì phải đợi những chiếc xe cứu thương đi ra. Những chiếc xe cứu thương đi ra không phải là chiếc xe cứu thương bình thường. Bởi vì sau lưng đó là rất nhiều khói. Mình thắc mắc tại sao trong bệnh viện hút thuốc như vậy hơi kỳ lạ? Nhưng thật sự không phải là khói thuốc mà là khói nhang. Tại vì đó là những chiếc xe mà chở những xác người đã không may qua đời, và sau lưng là những người thân, không có nhiều như bình thường cho những dịp này, họ phải thắp nhang vừa đi vừa khóc phía sau”.

Ngoài đội ngũ bác sĩ, nhân viên y tế, tổ chức ‘Việt Nam Ơi! Cố Lên’, cũng như hàng chục nhóm thiện nguyện tự phát khác đã giúp đỡ mang thực phẩm đến người trong hoàn cảnh khó khăn, không đủ lương thực.

Báo chí Nhà nước Việt Nam hôm 17 tháng 8 đưa tin gần một nửa triệu người tại bốn tỉnh miền Nam thiếu ăn đang chờ gạo, chờ gói hỗ trợ từ chính phủ. Đó chỉ là con số được Ủy ban Nhân dân các tỉnh Bình Phước, Bạc Liêu, Sóc Trăng, Cà Mau yêu cầu Bộ Lao động – Thương Binh và Xã hội trình Thủ tướng Chính phủ hỗ trợ.

Cô Cao Vĩnh Thịnh, một người phụ nữ sống tại Hà Nội, cũng như nhiều người dân trên khắp nước đã tự phát bắt tay vào việc cứu trợ trong khi còn chờ đợi những gói hỗ trợ từ chính phủ.

Cô chia sẻ cô đã tận dụng mạng xã hội trong lúc Hà Nội vẫn còn bị phong tỏa, đầu tiên cô đăng thông tin trên trang Facebook cá nhân của mẹ cô ở TPHCM.

“Em ghi trên Facebook là tặng 100 suất, mỗi suất trị giá 5 kg gạo thôi. Mà không ngờ nhiều người cần giúp đỡ khẩn thiết đến như thế. Nhiều trường hợp sau khi nhận được 100.000 đồng tương đương với 5 kg gạo thì họ liên lạc, họ nhắn tin riêng, họ cảm ơn. Họ nói rằng là 'Thực sự em tưởng em chết trong nhà trọ mà không ai biết'”.

“Em ghi trên Facebook là tặng 100 suất, mỗi suất trị giá 5 kg gạo thôi. Mà không ngờ, nhiều người cần giúp đỡ khẩn thiết đến như thế. Nhiều trường hợp sau khi nhận được 100.000 đồng tương đương 15 kg gạo thì họ liên lạc, họ nhắn tin riêng, họ cảm ơn. Họ nói rằng là 'Thực sự em tưởng em chết trong nhà trọ mà không ai biết'”. -Cao Vĩnh Thịnh

Cô Thịnh nói, ban đầu cô ngại cứu trợ bằng số tiền mà cô cho là quá nhỏ. Sau khi thấy có quá nhiều người kêu cứu chỉ xin 100.000 đồng, hoặc 5 kg gạo, cô mới hiểu được tình trạng cấp bách của họ.

Ở Sài Gòn, cô và mẹ đã giúp được khoảng hơn 1.000 người theo lời cô kể, sau đó thì thấy nhu cầu ở Hà Nội lại tăng, cô chuyển sang địa bàn Hà Nội để cứu trợ, ngay cả lập trang Facebook để qua đó những ai cần giúp có thể inbox cho biết thông tin.

Trên Facebook những nhóm cứu trợ tương tự cũng xuất hiện như ‘Giúp Nhau Mùa Dịch’, ‘Hội Thiện Nguyện Sài Gòn’…

Trong trang cô Thịnh lập với tên ‘Miền Bắc – Tương Hỗ Trợ Nhau trong Mùa Dịch’, đích thân cô xem qua từng hoàn cảnh, từng lời kêu cứu và quyết định chuyển tiền qua ngân hàng, đặc biệt rất nhiều trường hợp những người yếu thế như người mù, người bị tàn tật, khuyết tật vốn đã khó khăn trong thời bình, lại càng khốn khổ khi nhiều nơi bị phong toả. 

Việc làm này không khỏi ảnh hưởng đến tâm lý. Cô Thịnh tâm sự:

“Đối với cả hai miền thì đều có những cảm xúc khác nhau. Với Sài Gòn thì thực sự là em bị stress trong tuần đó vì số lượng người xin quá nhiều mà em nghĩ số tiền 10 triệu mà mình có thì quá ít. Bởi vì cũng do cái tính bướng không thích đăng public trên tài khoản để kêu gọi gì cả, nên cứ hết tiền thì lại phải đi xin bạn bè hoặc người thân của em. Thường mọi người cũng cho. Em xúc động vì điều đấy. Việc thứ hai nữa là cảnh ở trong Sài Gòn, đa phần là những người lao động tự phát, tự do, không có tiền tích lũy. Khi bị phong tỏa, không có công ăn việc làm thì nhiều trường hợp họ bị bi quan. Họ bảo là một là chờ đến chết đói, hai là họ tự tử. Em nghe em rất sốc”.

Các thiện nguyện viên chia sẻ rằng khoảng thời gian phong tòa, giãn cách kéo dài nay đã hơn hai tháng, gây ảnh hưởng đến sức khỏe tâm lý của nhiều người. Lĩnh vực này còn ‘bỏ trống’ chưa được quan tâm nhiều khi mà lương thực, thiết bị y tế, những nhu cầu căn bản vẫn chưa thể nào đáp ứng hết trong tình thế hiện nay. 

Mu La(ng Ru
Mu La(ng Ru says:
18/08/2021 02:36

"Giúp đỡ lẫn nhau" (tiếng VC hay gọi là "hỗ trợ") là một tinh thần "tương thân tương ái" truyền thống thường thấy ở người trong Nam. Câu ca dao "Nhiễu diều phủ lấy giá gương/ Người trong một nước phải thương nhau cùng" dạy cho họ cái tinh thần cao quý này (chứ không phải chủ thuyết CS). Khi một người gặp hoạn nạn, người ta sẵn sàng giúp đỡ mà không tính toán. T.d. mỗi năm có lụt, dân tự động quyên góp cứu trợ nạn nhân, chính quyền không cần kêu gọi, không cần làm một mình. Người già, người bệnh tật, trẻ mồ côi đều được người dân thương yêu để ý, giúp đỡ. Giúp đỡ chân thành, trong im lặng không ồn ào, tính toán. Người miền Nam xưa nay là như vậy. Ngược lại người miền Bắc CS ít thấy hơn. Lý do rất dễ hiểu là vì sống trong chế độ CS, người ta đã quen suy nghĩ rằng mấy chuyện như vậy là của nhà nước, "để nhà nước lo, dân đừng có lo". Từ đó con người thờ ơ, sống hời hợt, ích kỷ hơn. Cái văn hóa cao quý của người Việt "thương yêu, đùm bọc lẫn nhau" bị CS hủy diệt mất.

Anonymous says:
18/08/2021 10:11

Nhà nước vô dụng, nên mọi việc khó khăn thì dân phải tự lo. Không hiểu nhà nước VN tồn tại để làm gì, dân đóng thuế nuôi bộ máy để khi có việc khẩn cấp, khủng hoảng như thế này thì không thấy vai trò của nhà nước, tự xưng là đỉnh cao trí tuệ và là thiên đường, đâu cả! Nhà nước không làm gì, nên kêu gọi người dân giúp người dân, thiệt là nực cười! Thế nhưng khi giúp nhau thì nhà nước lại cấm đoán, cản trở vì sợ mất kiểm soát, sợ nhà nước đánh mất vai trò, mà thực sự đã mất vai trò rồi, còn gì nữa mà mất!

Niễn Lú
Niễn Lú says:
19/08/2021 06:08

KHO GẠO DỰ TRỮ QUỐC GIA CHỈ DÀNH CỨU ĐÓI CHO GIA ĐÌNHCÁN BỘ CẤPCAO HOẶC CÔNG DÂN CÁC NƯỚC CỘNG SẢN ANH EM. NHÂN DÂN VN TA THÌ ĐÃ CÓ CÁC MẠNH THƯỜNG QUÂN TRONG NƯỚC VÀ CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH NƯỚC NGOÀI LO CỨU ĐÓI RỒI, ĐỪNG LỢI DỤNG ĐÓI ĐỂ CHỐNG ĐỐI LẬT ĐỖ CHÍNH QUYỀN.

Niễn Lú
Niễn Lú says:
19/08/2021 06:10

Chúc mừng quân đội nhân dân VN, sẽ nhận được những liều thuốc ân huệ từ bạn vàng TQ.
Quân đội Trung Quốc sẽ chiến thắng quân đội VN không cần nhờ đến súng đạn, sau khi họ đã mượn tay tên hèn tướng Hoàng Xuân Chiến làm vô hiệu quá quân lính VN bằng vắc-xin.
ĐỀ NGHỊ TQ VIỆN TRỢ THÊM THUỐC COVID CHÍCH CHO CÔNG AN CSVN.VÀ GIA ĐÌNH CHÚNG. TÔI BẢO ĐẢM, TQ SẼ CÓ THỂ CHIẾM VN KHÔNG HAO VIÊN ĐẠN.

Toto
Toto says:
20/08/2021 11:37

Đảng cộng sản Việt Nam muôn năm 4 lần. Chỉ có con súc vật mới quay lưng lại với nỗi đau của đồng loại mình. Dân mình vẫn nặng lòng thuơng nhau lắm, đấy là cái đẹp duy nhất còn ở lại. Một ngày nào đấy, con cháu chúng ta sẽ phỉ nhổ lên mồ mả của những con súc vật đang lãnh đạo đất nước này.

Nhận xét

Bạn có thể đưa ý kiến của mình vào khung phía dưới. Ý kiến của Bạn sẽ được xem xét trước khi đưa lên trang web, phù hợp với Nguyên tắc sử dụng của RFA. Ý kiến của Bạn sẽ không xuất hiện ngay lập tức. RFA không chịu trách nhiệm về nội dung các ý kiến. Hãy vui lòng tôn trọng các quan điểm khác biệt cũng như căn cứ vào các dữ kiện của vấn đề.

Xem toàn trang