Cần sớm có quyết sách bảo tồn đa dạng sinh học hệ sinh thái Đồng Bằng Sông Cửu Long

Thanh Trúc
2021.10.18
Share on WhatsApp
Share on WhatsApp
Cần sớm có quyết sách bảo tồn đa dạng sinh học hệ sinh thái Đồng Bằng Sông Cửu Long Hình minh hoạ: thuyền của người dân trên Sông Hậu, Cần Thơ, ĐBSCLhôm 17/7/2017
AFP

Bảo tồn đa dạng sinh học hệ sinh thái tự nhiên để phát triển bền vững Đồng Bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL) là tựa đề một bài viết của tác giả Cao Thành Nghiệp trên mạng báo Tiếng Dân ngày 11/10 vừa qua.

Theo tác giả, hệ sinh thái tự nhiên như các rừng tràm ngập nước, sen súng, cỏ năng, cỏ ống, cho tới những dải rừng tràm ngập mặn ven biển với đa dạng sinh học, đang bị tác động nghiêm trọng bởi sự phát triển kinh tế và nông nghiệp hiện thời.

Bên cạnh đó, đất canh tác lúa và đất nuôi trồng thủy sản càng ngày càng tăng khiến cho diện tích rừng tràm và hệ sinh thái rừng tràm tự nhiên dần dần thu hẹp lại.

Ngoài ra, các hệ sinh thái động thực vật lâu  đời trong vùng ĐBSCL cũng dần dà biến mất, chưa kề cảnh quan thiên nhiên biến đổi theo chiều hướng xấu.

Tầm quan trọng của ĐBSCL, việc bảo tồn và phát triển, biện pháp bảo tồn hệ sinh thái rừng tràn…là những mục được triển khai một cách chi tiết. Qua đó đưa ra cảnh báo cần đẩy nhanh tiến độ thực hiện các dự án bảo tồn và phát triển hệ sinh thái rừng ngập mặn ven biển, các dự án trồng mới và tái sinh rừng ngập nước; nghiêm cấm bao bãi bồi cửa sông để nuôi trồng thủy sản làm hủy hoại tiến trình bồi tụ và phát triển rừng ngập mặn non trẻ của thiên nhiên.

Song song  đó, tác giả khẳng định việc tiến hành quy hoạch các khu bảo tồn đất ngập nước, bảo vệ đa dạng sinh học của vùng đất ngập nước đó, bên cạnh những tràm chim tự nhiên, các rừng đặc dụng ngập mặn phòng hộ ven biển có giá trị như lá chắn bảo vệ môi trường ở ĐBSCL…đều là những công việc vô cùng thiết yếu.

Nên nhìn nhận thực tiễn tiến hóa rằng môi trường sống thay đổi thì hệ sinh thái bắt buộc thay đổi để thích ứng với điều kiện môi trường sống, là nhận định đầu tiên của Tiến sĩ Nguyễn Quốc Trinh, chuyên gia khí tượng thủy văn biển, từng làm việc nhiều năm trong Trung Tâm Dự báo Khí tượng-Thủy văn Trung ương, Bộ Tài nguyên Môi trường Việt Nam:

“Với thiên tai hay biến đổi khí hậu là quy luật tự nhiên mang tính toàn cầu, không phân biệt hay có vùng cấm. Nó hoạt động ngẫu nhiên theo qui  luật tự cân bằng động (biến đổi) do ảnh hưởng tác động của con người”

“Trong quá trình tự cân bằng này sẽ nảy sinh ra rất nhiều hiện tượng cực đoan bất thường và rất nguy hiểm gây thiệt hại đến kinh tế - xã hội như hạn hán - xâm nhập mặn kéo dài làm cạn kiệt nguồn nước ở nhiều nơi trên thế giới, trong đó vùng ĐBSCL không phải là ngoại lệ. Những hiện tượng này sẽ làm biến đổi môi trường sinh thái, thậm chí có thể một số loài sẽ biến mất hoặc thay đổi để thích ứng với môi trường sống mới”. 

2016-05-31T120000Z_1192138475_S1AETHDBGFAC_RTRMADP_3_VIETNAM-RICE-OUTPUT.JPG
Người dân đứng trên cánh đồng khô hạn ở Sóc Trăng, ĐBSCL hôm 30/3/2016. Reuters

Trong bài viết về môi trường sinh thái của ĐBSCL, Tiến sĩ Nguyễn Quốc Trinh nói tiếp, chỉ nhấn mạnh nhiều ở góc độ riêng về vai trò, sự suy giảm và giải pháp duy trì của hệ sinh thái mà chưa  có cái nhìn tổng thể về tương tác với vùng khác hay khía cạnh khác:

“ĐBSCL là một phần hạ lưu của hệ thống sông Mê Kông. Vùng Nam bộ của Việt Nam cũng là một trong nhưng phần khác của Trung Quốc, Lào, Thái Lan và Campuchia trong hệ thống lưu vực sông Mê Kông. Do đó, bài toán phát triển kinh tế, an ninh lương thực, an ninh năng lượng thì quốc gia nào cũng quan tâm và chú ý nhằm duy trì thúc đẩy phát triển, nên quốc gia nào cũng có chiến lược riêng”

Thế nhưng bài viết chỉ dừng lại ở dạng đưa ra thông tin mà chưa có hướng giải quyết cụ thể, là nhận xét tiếp theo của Tiến sĩ Nguyễn Quốc Trinh:

“Nó chẳng khác nào như việc gọi là “biết rồi, khổ lắm, nói mãi”. Vấn đề ở đây là cần có những hành động cụ thể. Thí dụ nếu thiếu nước thì cần có nơi dự trữ nước hay quy hoạch và xây dựng những vùng dự trữ nước, dự trữ sinh quyển, từ đó hệ sinh thái mới được bảo tồn. Cái khó là kinh phí ở đâu, sẽ làm ở nơi nào, ai sẽ làm và ai sẽ chịu trách nhiệm, vào khi  vấn đề không còn mới hay xa lạ nữa mà chỉ là chưa thực hiện được thôi”.

Tiến sĩ Lê Anh Tuấn, chuyên gia Viện Nghiên Cứu Biến Đổi Khí Hậu, Khoa Môi  Trường & Tài Nguyên Thiên Nhiên Đại Học Cần Thơ, nói rằng trước tiên ông muốn khẳng định chính sách và luật lệ thì Việt Nam hoàn toàn không thiếu. Đó là Luật Môi Trường, Luật Tài Nguyên Nước, Luật Đa Dạng Sinh Học vân vân.

Về qui hoạch, ông nói, từ trước Việt Nam có những qui hoạch đơn ngành về nước, đất, môi trường… cho đến giờ là một bản qui hoạch tổng thể hướng tới sự phát triển kinh tế-xã hội ĐBSCL từ 2020-2030, tầm  nhìn 2050, đang trong giai đoạn hoàn chỉnh và chờ Hội đồng Chính phủ phê duyệt:

Bản qui  hoạch có sự phát triển về mặt kinh tế, mặt sản xuất nông nghiệp, thủy sản, kể cả môi trường của những vùng phải bảo vệ cẩn trọng hơn”

“Tuy nhiên trong điều kiện những quốc gia còn nghèo như Việt Nam, đôi khi từ qui hoạch và chính sách mà đi tới thực tiễn trong các địa phương thì còn những khoảng cách. Những vi phạm do thiếu kiểm soát hay do một số quan chức tiếp tay cho lâm tặc phá rừng chẳng hạn. Những cái phải ngăn chặn bằng luật lệ  vẫn còn là câu chuyện về lâu về dài. Tôi muốn khẳng định là tất cả luật lệ đều có sẵn, chỉ vấn đề là thực thi nghiêm túc đến thế nào thôi”.

Đối với Tiến sĩ Nguyễn Quốc Trinh, phần lớn việc bảo tồn được thực hiện theo kiểu tức thời và ngắn hạn, có nghĩa theo kiểu  “đánh trống bỏ dùi”, kiểu miếng bánh lớn chia thành nhiều miếng nhỏ, hoặc kiểu tư duy nhiệm kỳ:

“Tôi không phán xét vấn đề về điểm đúng và điểm sai hay cần phát huy hay không cần phát huy, đồng ý và không đồng ý. Bài viết chỉ đưa ra thông tin về hệ sinh thái một cách chung chung”.

Vấn đề về thay đổi hệ sinh thái ở ĐBSCL của Việt Nam hay bất kỳ nơi nào trên thế giới, vẫn lời ông Nguyễn Quốc Trinh, đều là bình thường trong chuỗi tiến hóa.

000_8ZB76A.jpg
Cánh đồng hoa ở Sa Đéc, ĐBSCL hôm 22/1/2021. AFP

Vai trò trọng yếu của ĐBSCL trong đà phát triển bền vững của đất nước là điều không thể chối cãi,  bài viết ở đây phản ảnh một cảnh báo  cấp thiết, những bài học phải được nhắc đi nhắc lại. Nhà nghiên cứu Lê Anh Tuấn nhận xét:  

“ĐBSCL, hạ lưu của con sông lớn Mê Kông, là vùng đất tiếp giáp biển có diện tích trên bốn triệu héc-ta và nhiều hệ sinh thái khác nhau từ vùng ngập nước liên quan tới rừng ngập mặn”

“Chính sự đa dạng sinh học từ vùng nước ngọt ngập sâu cho tới vùng nhiễm mặn tiếp giáp với biển, rất nhiều động vật, thực vật khác nhau, đã hình thành ra những vùng đất có giá trị bảo tồn và giá trị về mặt khoa học, môi trường”.

Vùng ĐBSCL còn có những khu dự trữ sinh quyển, chạy dài từ Kiên Giang ra tận đất mũi Cà Mau, là những di sản quí báu của thiên nhiên dành cho con người. Tuy nhiên nó đồng thời bị tác động do tự nhiên cũng có mà do con người cũng có.”

“Những tác động tự nhiên mang tính toàn cầu như hiện tượng biến đổi khí hậu và nước biển dâng làm thay đổi sinh cảnh, làm đất bị thu hẹp lại hoặc được mở rộng ra”

“Về những tác động từ con người, sự thay đổi dòng chảy trên sông Mê Kông, do những hoạt động thủy điện ở thượng nguồn, đã ảnh hưởng rất lớn đền việc trồng lúa hay nuôi trồng thủy sản.. Bên cạnh đó còn những yếu tố về ô nhiễm do sinh hoạt hay sản xuất làm cả hệ sinh thái bị đe doạ”

“Nếu không có giải pháp chống đỡ vừa biến đổi khí hậu vừa những hoạt động của con người thì cả nột vùng canh tác và sản xuất ở ĐBSCL cũng bị de dọa”. 

Dưới mắt Tiến sĩ Nguyễn Quốc Trinh, hiện tượng biến đổi khí hậu, tình trạng ô nhiễm môi sinh từ những khu vực sinh sống, canh tác và sản xuất của con người… là chuyện bình thường trên thế giới, thì ‘cái rất không bình thường’ cho Việt Nam là một vùng ĐBSCL bị mất đi sự thịnh vượng trù phú của nó bằng tất cả những tác động theo chiều hướng xấu như đã nói: 

Nhưng để có hệ sinh thái biến đổi, thay đổi tích cực thì cần thiết phải có những quyết sách đúng đắn và những con người công tâm thực hiện vì lợi ích chung”.

Nếu không thì sự hủy diệt hệ sinh thái sẽ diễn ra nhanh hơn hơn dự kiến, dẫn đến tình trạng hoang mạc hóa như một số vùng đất trên thế giới đã từng bị như vậy, Tiến sĩ Nguyễn Quốc Trinh kết luận.

Nhận xét

Bạn có thể đưa ý kiến của mình vào khung phía dưới. Ý kiến của Bạn sẽ được xem xét trước khi đưa lên trang web, phù hợp với Nguyên tắc sử dụng của RFA. Ý kiến của Bạn sẽ không xuất hiện ngay lập tức. RFA không chịu trách nhiệm về nội dung các ý kiến. Hãy vui lòng tôn trọng các quan điểm khác biệt cũng như căn cứ vào các dữ kiện của vấn đề.

COMMENTS

Nguyễn Nhơn
18/10/2021 14:15

Đồng Bằng Sông Cửu Long [ĐBSCL] ngập mặn

Một nước Mỹ giàu mạnh như hiện nay có phần công lao rất lớn từ sáng kiến đầu tư của tư nhân. Họ biết tìm nguồn lợi nhuận cho cả mục đích công ích. Đứng trong khu nhà máy Khử Mặn Carlsbad lớn nhất nước Mỹ, được hình thành với 100% vốn từ tư nhân; không thể không trạnh nghĩ nhìn về Việt Nam, về ĐBSCL, nghĩ đến những đại gia của Việt Nam hiện nay. Đa số khởi nghiệp bằng đầu tư bất động sản từ đất đai của dân chúng, hoặc họ có đặc quyền khai thác nguồn tài nguyên nào đó của đất nước và rồi trở thành tỷ phú USD. Và có bao giờ họ nghĩ được rằng, sẽ trả ơn phần nào cho đất nước và người dân đã nuôi dưỡng họ bằng đất đai có thấm đẫm mồ hôi và nước mắt để họ có được ngày hôm nay.
 
      Rồi nhìn về phía Nhà nước, với bao nhiêu công trình xây cất lãng phí hàng tỷ USD, điển hình như cống đập Cửa Ba Lai và các hệ thống ngăn mặn cùng khắp ĐBSCL, có thể nói là một thất bại toàn diện. Sau bài học thất bại của cống đập Ba Lai, và rồi sắp tới đây, là một công trình khác lớn hơn thế nữa: Cái Lớn Cái Bé.
Nhà nước nên có sáng kiến thực tiễn hơn: dùng số tiền  tỷ USD ấy để xây dựng những dự án thật sự công ích. Khởi đầu là một tỷ USD cho xây một nhà máy khử mặn / Desalination Plant, một tỷ đồng khác xây dựng một nhà máy thanh lọc nước thải / Waste Water Treatment Plant, đó là những gì khẩn cấp nhất mà 20 triệu cư dân  ĐBSCL đang thiếu nước ngọt giữa cơn hạn ngập mặn và nguồn nước ô nhiễm trầm trọng như hiện nay.
Đó mới thực sự là bước công nghiệp hoá chứ không phải với những túi nhựa chứa nước ngọt đang bán ra cho nông dân mà vẫn được gán cho danh hiệu Công trình Khoa Học & Công Nghệ Cấp Nhà Nước. [sic] 
Nếu điều ấy là hiện thực, thì Việt Nam sẽ là quốc gia tiên phong trong vùng Đông Nam Á ứng dụng các bước công nghiệp hiện đại đối phó với biến đổi khí hậu và các bước khai thác huỷ hoại và từ những con đập Mekong thượng nguồn.
Nhóm Bạn Cửu Long gửi bài viết này tới 20 triệu cư dân 13 tỉnh Miền Tây đang sống những ngày thiếu nước, kể cả nước uống. Và cũng để thấy rằng vẫn có đó những giải pháp để sống còn nếu có được một cấp lãnh đạo biết lo cho dân và cả có một tầm nhìn chiến lược.
NGÔ THẾ VINH
Carlsbad Desalination Plant 14.01.2020
California, Little Saigon Mùng Một Tết

​Vì sao mà Đồng bằng Phù sa Cửu Long bị nhiểm mặn?
Chỉ vì 16 chữ vàng:

Sơn thủy tương liên
Núi liền núi, sông liền sông
Oan oan tương báo suốt trường kỳ lịch sử
Dòng sông Hát hai Bà Trưng tự vẫn
Sông Bạch Đằng máu giặc vẫn còn tanh
Ngày nay giặc vẫn còn gieo họa
Nguyên Giang thượng nguồn chệt xã lũ
Châu thổ sông Hồng lũ lụt tứ giăng
Lan Thương giặc tàu ngăn đập chặn nguồn
Cửu Long đồng khô nứt nẻ hết phù sa
Ngày xưa Tô Thị trông vời phương Bắc
Ôm con cô đơn hóa đá Hòn Vọng Phu
Ngày nay máu đổ ngập tràn ngọn Lão Sơn
Thác Bản Giốc phân đôi đâu còn chung cảnh trí
Núi đã hết liền núi, sông liền sông chực chờ gây họa
Chữ tương liên hắc ám đâu phải chữ vàng

Hán ngụy việt cọng hiện đang bị trói đầu
bởi câu phù chú chệt 16 chữ vàng như thế nầy đây:

Mười sáu Chữ Vàng trói đầu việt cọng

" Ổn định lâu dài,
hướng tới tương lai,
láng giềng hữu nghị,
hợp tác toàn diện"

Dưới đây mới là nguồn gốc của 16 chữ vàng, vòng kim cô trói đầu hậu duệ hồ tinh phản quốc thay vì 4 câu được diễn đạt huê dạng nhẹ nhàng hơn trích dẫn ở trên:

Sơn thủy tương liên,
Lý tưởng tương thông,
Văn hóa tương đồng,
Vận mệnh tương quan.

Sơn thủy tương liên
Núi liền núi, sông liền sông
Oan oan tương báo suốt trường kỳ lịch sử
Dòng sông Hát hai Bà Trưng tự vẫn
Sông Bạch Đằng máu giặc vẫn còn tanh
Ngày nay giặc vẫn còn gieo họa
Nguyên Giang thượng nguồn chệt xã lũ
Châu thổ sông Hồng lũ lụt tứ giăng
Lan Thương giặc tàu ngăn đập chặn nguồn
Cửu Long đồng khô nứt nẻ hết phù sa
Ngày xưa Tô Thị trông vời phương Bắc
Ôm con cô đơn hóa đá Hòn Vọng Phu
Ngày nay máu đổ ngập tràn ngọn Lão Sơn
Thác Bản Giốc phân đôi đâu còn chung cảnh trí
Núi đã hết liền núi, sông liền sông chực chờ gây họa
Chữ tương liên hắc ám đâu phải chữ vàng

Lý tưởng tương thông
Ngày nay thế giới thục sự chỉ còn lại hai nước cọng sản Á Châu: trung cọng và việt cọng.
Cuba đã chánh thức xóa bỏ chủ nghĩa cong sản trên hiến pháp.
Triều Tiên đang thoát chệt bắt tay anh em Đại Hàn phương Nam.
Lý tưởng cọng sản thế giới đại đồng vô biên giới.
Thực tế, đồng chí tàu - việt từng phen chém giết nhau:
Mười năm 1979 - 1989 chiến tranh biên giới, máu đồng chí chảy ngập núi đồi Việt Bắc.
Ngày nay lý tưởng ( cọng sản ) chỉ còn tương thông trên đầu môi chót lưỡi.
Thực tế là tên nô tài việt cọng bị tàu phù cột chặt vì lệ thuộc cả Chánh trị - Kinh tế - Xã hội.

Văn hóa tương đồng
Thơ Thần Lý Thường Kiệt
Nam quốc sơn hà Nam đế cư
Tiệt nhiên phận định tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

Sông núi nước Nam thì vua nước Nam cai quản
Rõ ràng đã được phân chia tại sách trời
Cớ làm sao bọn giặc ngỗ ngược kia đến đây xâm phạm
Rồi đây chúng bay sẽ thấy và nhận lấy sự thất bại hoàn toàn.

Bình Ngô Đại Cáo
Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân
Quân điếu phạt trước lo trừ bạo
Như nước Đại Việt ta từ trước
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu
Núi sông bờ cõi đã chia
Phong tục Bắc Nam cũng khác
Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời xây nền độc lập
Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên hùng cứ một phương
Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau
Song hào kiệt thời nào cũng có.

Như nước Đại Việt ta từ trước
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu

Nho Việt còn trước nho tàu Khổng tử
Làm cái mẹ rượt gì ta văn hóa tương đồng với chệt?!
Chỉ có bọn cỏ đuôi chó hồ tinh bác cụ ngu si dốt nát mới xum xoe bợ đít chệt khen cứt chệt thơm.

Vận mệnh tương quan
Hiện tại, vận mệnh chệt tập và tàu cọng bị cột chặt vào cái gọi là " Nhất Đới - Nhất Lộ " ( One Belt - One Road ).
Diễn nôm cho gọn gàng dễ hiểu: Nó là Vành Đai trên biển và Con Đường Tơ Lụa trên đất liền.
Nghĩa là sáng kiến mở đường từ Biển Đông bung ra Ấn Độ Dương tiến tới Phi Châu - Âu Châu và cả Nam Mỹ.

Bọn cỏ đuôi chó Ba Đình theo đuôi hít bả mía bằng cái gọi là " sáng kiến Hai Hành lang - Một Vành đai ".
Nói cho lẹ là mở cả vùng 6 tỉnh biên giới và Điện Biên, kể luôn Hà Nội - Hải Phòng thành một vùng kinh tế phụ trợ cho Một Vành Đai chệt cọng:
Hàng hóa chệt lưu thông cả vùng biên giới, vận chuyển qua 2 hành lang là xa lộ cao tốc Lào Kay - Hà Nội - Hải Phòng và xa lộ Móng Cái Hà Nội xuống cảng Hải Phòng, dán nhản Made in VN để xuất cảng khắp nơi, nhất là Mỹ để trốn thuế cho nhẹ.

Vì bọn cẩu trệ hậu duệ già hồ ôm đít chệt đem vận mệnh Dân tộc - Đất nước cột chặt vào giặc tàu như vậy cho nên mai nầy khi Hoa Kỳ và Đồng minh đập tan tham vọng Một Vành đai Một Con đường, chệt cọng tiêu tùng thì việt cọng cũng tiêu vong.
Hết vận mạng tương quan!
…....................................
Tiền của Quốc gia hiện bọn cu li việt cọng
còn đang lo đúc tượng " bò tót hồ bác cụ "
Chúng có rổi hơi đâu mà lo cho mấy chục triệu
nông dân Đồng Bằng Cửu Long Giang
Muốn có nhà máy lọc mặn hoặc nhiều giải pháp khác
Trước tiên PHẢI ĐÁNH ĐỔ CHẾ DỘ
PHẢN NƯỚC - HẠI DÂN việt cọng hiện hành
Rồi mới THIẾT KẾ - TÁI THIẾT ĐẤT NƯỚC được

Cầu mong sự kiện " tàn sát Đồng Tâm "
Đánh động được lương tâm hàng sĩ phu trong nước
Thức tỉnh và dấn thân vận động cuộc Cách Mạng Toàn Dân
Sớm dứt trừ ách nạn toàn trị việt cọng
Cùng chung sức Đoàn kết - Xây Dựng - Tái Thiết Quốc Gia
Chấm dứt một lần cho xong đêm trường u minh cọng sản

Đầu Năm Mới hết lòng cầu mong
Tiểu dân già lưu ly nơi hải ngoại
Nguyễn Nhơn
Mồng Một Tết Canh Tý
25/1/2020




Thấm Đòn

Kim chích gai đâm chụp lên đầu
Cô hồn các đảng thái thú tàu
Mười anh phúc thọ đồng hồ cáo
Sáu khu linh kiệt mạnh chí sâu
Chữ nghĩa cải biên mưu bí hiểm
Vàng nhôm lọc thải kế thâm sâu
Bốn phía Biển Đông bò liếm lưỡi
Tốt nguồn tốt quặng chệt gồm thâu

Bình Dương Nguyễn Thị Ngoan

Phụ chú

Sông Hồng còn có các tên gọi khác như Hồng Hà (tiếng Trung: 紅河Honghe), hay sông Cái (người Pháp đã phiên tên gọi này thành Song-Koï). Đoạn chảy trên lãnh thổ Trung Quốcđược gọi là Nguyên Giang(元江, bính âm: yuan2 jiang1), đoạn đầu nguồn có tên là Lễ Xã Giang (禮社江). Đoạn từ chảy từ Lào Caiđến "ngã ba Hạc" ở Việt Trì(Phú Thọ) được gọi là sông Thao, đoạn qua Hà Nội còn gọi là Nhĩ Hà hoặc Nhị Hà. Lịch sử Việt còn ghi sông với tên Phú Lương.1 giả thiết sông chảy qua châu tự trị Hồng Hànên lấy tên Hồng Hà

Mekong Gần một nửa chiều dài con sông này chảy trên lãnh thổ Trung Quốc, ở đó đoạn đầu nguồn nó được gọi là Dza Chu trong tiếng Tây Tạngtức Trát Khúc (扎曲;bính âm: Zā Qū), và nói chung được gọi là Lan Thương Giangtrong tiếng Hán(瀾滄江; bính âm: Láncāng Jiāng; Wade-Giles: Lan-ts'ang Chiang), có nghĩa là "con sông cuộn sóng". Trát Khúc hợp lưu với một nhánh khác tên là Ngang Khúc (橫曲; bính âm: Áng Qū) ở gần Xương Đô (昌都; bính âm: Chāngdū) tạo ra Lan Thương Giang. Phần lớn đoạn sông này có cáchẻm núisâu, ra khỏi lãnh thổ Trung Quốc, con sông chỉ còn ở độ cao oảng 500 m so với mực nước biển.

Bối cảnh ra đời phương châm
Tháng 11 năm 1991, sau khi Trung Quốc và Việt Nam thực hiện bình thường hoá quan hệ, nhà lãnh đạo cấp cao hai đảng, hai nước liên tiếp đi thăm lẫn nhau, sự giao lưu và hợp tác giữa hai bên trong các lĩnh vực chính trị, kinh tế, quân sự, khoa học kỹ thuật, văn hoá ngày càng mở rộng và sâu sắc.
Do đặc thù địa lý tự nhiên, con người, chế độ xã hội và vận mệnh sống còn của hai đảng cầm quyền của hai nước hết sức gần gủi, gắn bó:
Sơn thủy tương liên,Lý tưởng tương thông,Văn hóa tương đồng,Vận mệnh tương quan.
Khởi tạo phương châm
Đầu năm 1999, Tổng bí thư Giang Trạch Dânđã đề ra và Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam Lê Khả Phiêuđã đồng ý phương châm 16 chữ "Ổn định lâu dài, hướng tới tương lai, láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện" đã xác định tư tưởng chỉ đạo và khung tổng thể phát triển quan hệ hai nước trong thế kỷ mới, đánh dấu quan hệ Trung Việt đã bước vào giai đoạn phát triển mới được lãnh đạo cấp cao hai Đảng, hai Nhà nước xác định trong Tuyên bố chung, từ tháng 2/1999.

Anonymous
18/10/2021 14:31

Nồi cơm và thực phẩm của người dân VN đang bị mất dần, nhà nước chẳng làm gì cả, cứ để mặc cho nó mất bởi chính sách sai lầm với không đầu tư thích đáng về cơ sở hạ tầng, về giáo dục, về thủy lợi, giao thông, không lắng nghe ý kiến chuyên gia, không dám có ý kiến gì với Trung quốc đang tìm cách thay đổi dòng nước Mê Kông, chuyển nguồn nước cho chính họ. Tương lai mịt mờ!

Xem toàn trang