Hàng xa xỉ có thực sự cần thiết? (Phần 2)

Trong phần trước Vũ Hoàng đã trình bày đến quý vị những động cơ và khuynh hướng tiêu dùng hàng đắt tiền, nhất là những mặt hàng nhập khẩu cao tại Việt Nam trong thời gian gần đây.
Vũ Hoàng, phóng viên RFA
2011-01-10
Email
Ý kiến của Bạn
Share
In trang này
Cửa hàng bán các loại xe hơi hạng sang
Cửa hàng bán các loại xe hơi hạng sang
AFP

Tuy nhiên, mọi chuyện đều có tính hai mặt và có những tác động ngược chiều nhau đến đời sống xã hội. Trong phần hai này, Vũ Hoàng xin được trình bày đến quý thính giả những góc nhìn khác nhau ấy.
Ngoài những nguyên nhân chủ quan khiến nhu cầu về hàng hoá xa xỉ nhập khẩu tăng mạnh trong năm 2010, chẳng hạn như thu nhập của người dân cao hơn, trình độ hưởng thụ những tiện nghi và giải trí tăng mạnh hay chính yếu tố nội tại của mỗi con người là được xã hội công nhận một cách tích cực qua việc sở hữu những mặt hàng đắt tiền, sang trọng.
nguyên nhân chủ quan khiến nhu cầu về hàng hoá xa xỉ nhập khẩu tăng mạnh trong năm 2010, chẳng hạn như thu nhập của người dân cao hơn, trình độ hưởng thụ những tiện nghi và giải trí tăng mạnh hay chính yếu tố nội tại của mỗi con người là được xã hội công nhận một cách tích cực qua việc sở hữu những mặt hàng đắt tiền, sang trọng.
Ở góc độ khách quan, việc tiêu dùng hàng hoá xa xỉ cũng tạo ra cho xã hội những phân khúc thị trường tiêu dùng mới, khiến cơ cấu thị trường được cải thiện một cách phong phú và toàn diện hơn. Đồng thời, với những mặt hàng mới xuất hiện, đi kèm với nó là hàng loạt các dịch vụ ăn theo, tạo thêm việc làm mới hoặc những ngành nghề bổ trợ, trong kinh tế học, hiện tượng này gọi là “chảy tràn.” Đây cũng là những yếu tố tích cực mà hàng hoá xa xỉ mang lại cho xã hội.
Tuy nhiên, nếu đặt toàn bộ xã hội vào một bức tranh chung, thì dường như thấp thoáng đâu đó là những khoảng sáng của những người có thu nhập cao với một bữa ăn bằng cả tháng lương của người nghèo và đâu đó vẫn dầy đặc vệt tối của những gia đình quanh năm chỉ bữa rau, bữa cháo.
Nhìn nhận ở góc độ xã hội và nhân văn thì nếu tiêu dùng quá mức, sẽ gây phản cảm, bất bình đẳng, gây sự căng thẳng trong xã hội
TS.Nguyễn Minh Phong
Theo lời Tiến sỹ Nguyễn Minh Phong, trưởng phòng Nghiên cứu Kinh tế, viện Nghiên cứu Phát triển KT-XH Hà Nội bình luận
Thương xá TAX. RFA
Thương xá TAX. RFA RFA
trên báo Dân Việt gần đây cho biết “Nhìn nhận ở góc độ xã hội và nhân văn thì nếu tiêu dùng quá mức, sẽ gây phản cảm, bất bình đẳng, gây sự căng thẳng trong xã hội (…), tạo ra xu hướng ăn chơi tiêu dùng trước khi phát triển sản xuất, tạo sự ganh đua ngầm trong một bộ phận giới trẻ.”

Tình trạng không lành mạnh trong xã hội

Nói về tình trạng bất bình đẳng trong thu nhập, phân hoá giầu nghèo, nhất là ở một đất nước còn chưa phát triển, nền kinh tế còn nghèo nàn, tiêu dùng vượt quá khả năng của nền kinh tế, thì biểu hiện đó được xem là không lành mạnh. Sự “không lành mạnh” đó được G.S, T.S Tương Lai giải thích với chúng tôi như sau:
Người VN cũng có nhiều loại người, đa số nhân dân vẫn sống trong mức nghèo hoặc là cận nghèo. Phải nói là đất nước VN chúng ta hiện nay còn rất nghèo. Đại bộ phận nhân dân chưa có tiêu dùng khá được, chưa nói là còn thiếu thốn triền miên. Ở những vùng núi, vùng sâu, vùng xa, có đủ áo ấm cho trẻ con cũng còn khó khăn chứ đừng nói gì đến tiêu xài xa xỉ cả. Tuy nhiên, có một lớp người họ chạy theo thị hiếu nhất thời, cho nên điều đó gây nên một tình trạng không lành mạnh trong xã hội, là tâm lý tiêu dùng chạy theo hàng ngoại, hàng xa xỉ.
Người VN cũng có nhiều loại người, đa số nhân dân vẫn sống trong mức nghèo hoặc là cận nghèo. Phải nói là đất nước VN chúng ta hiện nay còn rất nghèo. Đại bộ phận nhân dân chưa có tiêu dùng khá được, chưa nói là còn thiếu thốn triền miên.
G.S, T.S Tương Lai
Sự “không lành mạnh” đó tạo nên một tâm lý hãnh tiến cho những người có tiền và theo G.S thì đây là một sự lạc hậu, ông cho biết tiếp
Cũng có những kẻ làm ăn bất chính, phất lên to nhờ vào tham nhũng, nhờ vào những thủ đoạn làm ăn gian manh, lừa dối, trốn thuế, đem số tiền ra tiêu xài. Thì tâm lý tiêu xài vung lên, là một tâm lý rất không lành mạnh. Trong một nước còn nghèo, đáng ra phải biết cần kiệm để xây dựng, nhưng ở một số người lại vung tay quá trán. Số đó không nhiều nhưng tạo nên một tâm lý hãnh tiến cho những người có tiền.
Tôi đánh giá nếu như, với một nước còn nghèo, số tiền phải nhập khẩu hàng bên ngoài để tiêu dùng hàng xa xỉ lên một con số như anh vừa nói, thì đó là một điều đáng buồn chứ không có gì phải kiêu hãnh cả, mà đó thực ra là một sự lạc hậu.
Xem toàn trang