Cuộc chiến chấm dứt 45 năm trước qua cái nhìn của du học sinh!

Cao Nguyên
2020-04-27
Email
Ý kiến của Bạn
Share
In trang này
Hình minh hoạ. Duyệt binh kỷ niệm 40 năm kết thúc chiến tranh Việt Nam ở TP HCM hôm 30/5/2015
Hình minh hoạ. Duyệt binh kỷ niệm 40 năm kết thúc chiến tranh Việt Nam ở TP HCM hôm 30/5/2015
AFP

Từ niềm tự hào được “định hướng”

Như hết thảy trẻ em ở Việt Nam, Đình Kim được giáo dục về sự kiện 30/4/1975 là “Đại thắng mùa xuân”, ngày “Giải phóng miền Nam, thống nhất hoàn toàn đất nước”, với lòng tự hào rằng Việt Nam đã đánh bại cả “Thực dân” Pháp và “Đế Quốc” Mỹ.

Kim nói với RFA rằng anh có thói quen tra cứu mọi thông tin mình muốn tìm hiểu trên mạng Internet. Từ đó, anh phát hiện thêm nhiều sự thật khác về ngày 30/4 mà sách lịch sử giáo khoa đã không đề cập đến:

“Mình có thói quen hay đọc Wikipedia. Mình mới thấy rằng Wikipedia nói về ngày 30/4 mà tại sao lại là ngày “Quốc Hận”, “tháng Tư đen”… Khi đó mình mới bắt đầu lên Google tìm kiếm những cụm từ này thì mới ra một số trang blog kể về sự đau khổ, mất mát của những đang sống ở một nước nước khác khi người ta nhớ lại biến cố đó, thì mình mới biết rằng có một bộ phận người Việt đang ở bên nước khác là những người đã vượt biên. Sau này, khi ra nước ngoài, được đọc nhiều hơn thì mình mới thực sự thay đổi quan điểm về ngày 30/4 này.”

Hình minh hoạ. Lễ kỷ niệm 40 năm kết thúc cuộc chiến ở Sài Gòn hôm 30/4/2015
Hình minh hoạ. Lễ kỷ niệm 40 năm kết thúc cuộc chiến ở Sài Gòn hôm 30/4/2015 AFP

Minh, người chuẩn bị du học thạc sỹ ngành Nhân quyền và Chính sách công tại Thuỵ Điển cũng thay đổi quan điểm nhờ vào việc đọc nhiều hơn các tài liệu bằng tiếng Anh:

Trước đây, học lịch sử ở trường thì em chỉ biết ngày 30/4 là ngày chính quyền miền Nam Việt Nam đầu hàng, quân đội Bắc Việt chiếm Dinh Độc lập và ngày đấy được coi là ngày thống nhất đất nước.

Sau này, khi đọc nhiều tài liệu bên ngoài hơn thì em mới biết ngày đấy không nên được hiểu là ngày “giải phóng dân tộc” hay “thống nhất đất nước” gì cả vì thực sự đã có rất rất nhiều người phải chết, phải rời bỏ tổ quốc, phải chịu "cải tạo", bị tịch thu tài sản sau biến cố đấy.

Vy Nguyễn, thạc sỹ chuyên ngành Quản trị kinh doanh chia sẻ cô cũng từng tự hào về lịch sử dân tộc hào hùng được giảng dạy ở nhà trường. Tuy nhiên, niềm tự hào đó cũng thay đổi kể từ khi cô đi du học và được tự do tiếp cận thông tin ở một đất nước dân chủ:

Lúc trước được học ở trong trường ở Việt Nam thì ngày 30/4 là ngày “giải phóng hoàn toàn miền Nam”. Nói chung cũng biết bao tự hào về lịch sử dân tộc, về chuyện mình thắng Trung Quốc, chống Mỹ, chống Pháp…

Khi mình sang Đài Loan đi học, mình tiếp nhận thêm những những nguồn thông tin khác ở bên ngoài, tìm hiểu thì mình mới biết được sự thật về ngày 30/4 nó không giống như những cái gì mình được học trước đó. Mình biết được là sự thật lịch sử nó đã không được viết đúng. Người chiến thắng lúc nào cũng là người được viết nên lịch sử hết.

Ví dụ như một nước Việt Nam Cộng Hòa ở miền Nam Việt Nam, mà hồi xưa ở trong sách chỉ gọi là Mỹ Ngụy thôi, chứ họ không nói chính xác là một đất nước, nhưng họ có nói đến nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ở miền Bắc.

Cho đến thay đổi quan điểm về cuộc chiến

Theo Đình Kim, quan điểm của về cuộc chiến giữa hai miền Nam Bắc và ngày 30/4 có sự thay đổi theo từng giai đoạn. Từ mang trong lòng niềm tự hào, cho đến giờ, thì anh coi biến cố 30/4/1975 như là một tiến trình thay đổi thể chế ở miền Nam Việt Nam:

Các quan điểm về sự kiện này, “tháng tư đen”, “ngày thống nhất đất nước” hay “ngày quốc hận”… nó tùy thuộc và đánh giá chủ quan tư tưởng của người suy nghĩ về nó.

Còn đối với mình thì ngày 30/4 nó cũng không hẳn là một cuộc xâm lược. Thực ra, lực lượng tiến hành ngày 30/4 này không chỉ có Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, mà còn có cả Mặt trận Giải Phóng ngay bên trong lòng miền Nam…

Cho nên, không hẳn là một cuộc xâm lược mà nó là một tiến trình thay đổi thể chế, thay đổi Chính phủ, tiến trình sụp đổ của một Chính phủ mà không còn được Mỹ bảo trợ. Mình cũng biết là từ năm 1973 thì Mỹ không còn bảo trợ cho miền Nam nữa.

Chiếc xe tăng của quân đội húc đổ cánh cổng vào Dinh Độc Lâp ở Sài Gòn ngày 30/4/1975
Chiếc xe tăng của quân đội húc đổ cánh cổng vào Dinh Độc Lâp ở Sài Gòn ngày 30/4/1975 AFP

Bạn Minh thì khẳng định luôn quan điểm của mình về cuộc chiến này là “nội chiến” chứ không phải “giải phóng dân tộc”, bởi vì rõ ràng là “người Việt đánh người Việt”:

Biến cố 30/4 là không đơn giản là một sự kiện lịch sử, mà nó là bước ngoặt thay đổi số phận của hàng triệu con người. Sau 45 năm, hệ quả của biến cố đấy vẫn còn gây ảnh hưởng đến nhiều người đang sống ở thời điểm hiện tại. Ví dụ: việc phân biệt đối xử với con cái của những cựu binh Việt Nam Cộng Hoà…

Và cần phải thừa nhận rằng đấy là một cuộc nội chiến chứ không phải là chiến tranh giải phóng dân tộc.

Thế hệ trẻ Việt Nam nên được giáo dục về cuộc chiến như thế nào?

Cả ba người mà chúng tôi phỏng vấn đều nhìn nhận rằng chương trình lịch sử sách giáo khoa hiện nay mà tất cả học sinh Việt Nam phải học có quá nhiều điều không khách quan, không đúng sự thật và còn nhiều điều bị che dấu về chiến tranh Việt Nam giai đoạn 1954-1975.

Đình Kim nói:

Rõ ràng, hiện tại, người thắng là người có quyền nói. Cho nên những điều mà họ đưa vào sách vở được dựng lên theo một hướng chủ quan nhất định từ phía miền Bắc. Chính vì vậy mà nó sẽ có sự không khách quan về mặt thông tin, sự kiện lịch sử, nhiều khi có những sự kiện lịch sử đã bị che lấp đi, không đưa vào sách vở.

Nó dẫn đến một sự thật đó là thế hệ trẻ Việt Nam, thậm chí là mình, khi mà được giáo dục ở trong môi trường đó thì mình cũng chỉ hiểu biết giới hạn về sự thật chủ quan một phía mà thôi.

Ví dụ đơn giản là các cách mà sách lịch sử giáo khoa Việt Nam nói về một chủ thể là “Chính quyền Mỹ Ngụy” thôi thì đó cũng đã thể hiện sự chủ quan của miền Bắc Việt Nam rồi.

Nếu được thay đổi cách giảng dạy lịch sử cho thế hệ trẻ Việt Nam về cuộc chiến tranh này, Đình Kim nói cần phải tôn trọng sự thật lịch sử, đúng và đủ, cần xác định rõ ba điều cơ bản sau:

Thứ nhất, mình xác định rõ đây là cuộc nội chiến giữa hai miền. Nó không phải là cuộc kháng chiến chống Mỹ, hay là chống xâm lược từ Miền Bắc. Đó là cuộc nội chiến giữa hai phe có tư tưởng khác nhau.

Thứ hai, ngày 30/4 là ngày mà Chính phủ phía Nam bị thất bại trước Chính phủ phía Bắc.

Thứ ba, ngày này không phải là “giải phóng”. Đây là ngày mà nói rằng “thống nhất đất nước” cũng có thể chấp nhận được, vì đây là ngày hai nước thống nhất trở thành một nước, nhưng nó không phải là ngày “giải phóng”. Bởi vì, người miền Nam chưa bao giờ có ý định muốn được giải phóng. Và nếu là ngày “giải phóng” thì tại sao sau ngày này lại có hàng triệu người phải ra đi để thoát khỏi cái đất nước vừa được “giải phóng” đó.

Bạn Minh cho rằng ít nhất, những người biên soạn sách giáo khoa lịch sử Việt Nam cần nhìn nhận khách quan hơn về cả hai bên:

Họ nên có cái nhìn khách quan và công bằng hơn với cả hai phe, cả Việt Nam Cộng Hoà và Việt Nam Dân chủ Cộng hoà. Ngoài ra nên loại bỏ những từ tiêu cực và mang tính phân biệt khi nói về chính quyền Việt Nam Cộng Hoà như "Ngụy quân", "Ngụy quyền", "Bán nước", "theo đế quốc Mỹ”…

Theo Vy Nguyễn thì bây giờ có góp ý thay đổi cách giảng dạy bộ môn lịch sử cũng không có tác dụng. Chỉ có một nền dân chủ, tự do thực sự mới giúp người dân tự do tìm hiểu, tự do nhận định đâu là sự thật mà thôi:

Thực tế lịch sử Việt Nam đã bị thay đổi khá nhiều. Bây giờ muốn thay đổi thì chỉ có một cách duy nhất là phải có sự tự do thật sự, một nền dân chủ thực sự thì mới có sự thay đổi trên tất cả mọi mặt, không chỉ về mặt giáo dục, kinh tế… Chứ còn bây giờ nói để góp ý thay đổi cũng không được. Chỉ có thay đổi được thực sự gốc rễ, khi có được tự do thì họ sẽ được tự do tìm kiếm, sẽ tự soạn thảo ra những chương trình để học thôi.

Trong những ngày cuối tháng Tư này, báo chí Nhà nước rầm rộ đưa tin chào mừng ngày 30/4 với những từ ngữ quen thuộc như “dấu ấn lịch sử hào hùng” hay “đất nước trọn niềm vui”.

Vẫn không có thông tin về những gia đình bị chia cắt, những con người bị vùi dập, dòng người trốn chạy khỏi đất nước kể từ sau tháng 4/1975 được đưa lên mặt báo trong nước. Báo chí, sách vở ở Việt Nam vẫn im lặng về những vấn đề đó, cho dù chiến tranh đã qua gần nửa thế kỷ.

Ý kiến (4)
Share

Tommy

nơi gửi U.S.A

Cuộc chiến ở VN giữa hai Miền Nam Bắc, là một cuộc chiến ý thức hệ , Quốc và Cộng.!chớ nó không phải là cuộc nội chiến , và Miến Bắc thỉ Bị Trung Cộng áp đặt và ra lệnh cho đảng CSVN buộc phải bằng mọi cách , dù cho chết hết Thanh niêm miền Bắc, thì cũng phải tiếm chiếm cho đưọc Miền Nam VN , nếu Gìới chóp Bu miển Bắc không tuân phục, thì cs Tầu sẽ tiêu diệt ngay, với nhiều thử đoạn. TRong khi miền Nam theo chế độ Tự Do dân Chử, và dười sự giúp sức của Hoa Kỳ là chính..để chống lại chử nghĩa CS quốc Tế, do Nga Tầu lãnh đạo.!Nên tại miền Nam mọi việc làm của chính phử phải theo đúng hiến Pháp đã ban hành. Từ đây bọn CS bắc Việt, mới lén lút xâm nhập vơ Nam, và đã dựng nên một bọn Bù Nhìn gọi là MTGPMN, lấy danh nghĩa chống Mỹ , cứu nước, để ru ngử người nông dân miền Nam, nhất là ở Nông Thôn . Tuy nhiên chẳng có bao nhiêu người nông dân miền=n Nam theo CS .! Và rồi Vì sự Tự Do - Dân Chử ở Hoa Kỳ , đã đưa tới tình trạnh chính phử bi trói chân , trói tay trước cuộc chiến nướng Thịt Người do CS Tầu cố tình ép buộc CS Bác Việt phải tiến hành, cuối cùng Hoa Kỳ phải bở của chạy lấy người, và Miền Nam VN , không còn ai hỗ trợ cho súng đạn, nên CS miến Bắc tiến chiếm miền Nam thật dễ dàng.và đưa cuộc sống của toàn miền Nam, xuống dưới mức nghèo khổ.it nhất là phải bằng với cuộc sống của ngưòi dân miền Bắc lúc bấy giờ..!Vậy sao gọi ngày 30/4 là ngày giải phóng miền Nam đưọc..? Nhưng CSVN cũng không thể làm đưọc.!Bởi Miền Nam dã sống dưới chế độ VNCH, vói một nên KT phát triển , bởi nó đưọc Tự Do, Nêncho tói ngày nay 2020, CSMiền Bắc , vẫn phải dựa Vào sự phát triển KT ở Miền Nam để nuôi đảng CSVN. và buộc phải giúp cho thâm Ý của CS Tầu , dùng nước VN làm lá chắn, dể đối đầu với Hoa Kỳ , một khi có chiến tranh xẩy ra.! Từ lợi thế này CS Tầu mới âm thầm tiến chiếm Biển Đông , một khi họ đã mạnh, trên mọi lãnh vực.! Và rồi đảng CSVN cũng dần dần bị đảng CS Tầu tiêu diệt tận gốc rễ ,VN sẽ trở thành một quân khu của Tầu CS.!
Những gì tôi vừa trình bày, để chứng minh cho bài viết ở trên, nó hoàn toàn không trung thực , vẫn bị nghiêng về một bên là CSVN, bởi một hột giống đưọc gieo, khi chúng mới nầy mầm đã bị uốn nắn , cho tới khi trưởng thành, Thì cái cây kia , đố người trồng tỉa nào , làm cho nó mọc thẳng lại..?

03/05/2020 00:14

LỄ JỖ VIỆT NAM CỘNG HOÀ, 30-4-HÀNG NĂM

nơi gửi xsứ Liu drzong

LỄ GIỖ VIỆT NAM CỘNG HOÀ, 30-4-HÀNG NĂM
http://www.hatnang.net/showthread.php?p=557193#post557193

Copy từ một tác giả ẩn danh qua mục Comment trên trang datviet. Mong chủ nhân bài chia xẻ trên -nhiều phần đã ly trần- không phiền về việc chia xẻ rộng rãi này. -Đa tạ)

Cũng mạn phép chủ nhân bài báo được cập nhật hóa, chỉnh sửa tí chút cho fù hợp thời jan tính (năm 2020), vì nhẽ bài viết của tác giả "ẩn danh" đã chia xẻ khá lâu rồi. -Trân trọng

# # # # #

30.04.1975--30.04.2020 ; 45 NĂM QUỐC NHỤC--DÂN HẬN

44 năm trường nhục-hận... đã đi qua và sẽ còn tiếp tục mãi nữa sao ?!

Chỉ khốn đốn, khốn nhục cho đám bộ binh chúng tôi không có sẵn phương tiện dzông dzọt như quân chủng Hải quân tàu thủy và Không quân tàu bay nên chỉ thể liệng súng, quăng mũ, tháo giày, cởi sạch áo quần... còn mỗi cái quần tà loỏng... che chắn cu jái-đít trôn rồi hè nhau cắm đầu chạy vắt giò lên cổ, chạy bá thở, chạy thục mạng, chạy té đái vãi cứt... chạy bán sống bán chết luôn !

Ờ... ờ mà chạy đi mô hề ...(?!) , chứ riêng cái thằng tui rốt rồi cũng chạy vô rọ tập trung vào các trại lao tù cải tạo... từ Nam ra Bắc; và tính riêng cái thằng tui thui thì đã phải bóc lịch cải tạo tới 12 năm, 7 tháng, 23 ngày đêm ròng rã... đến độ vợ bỏ, con chê, người đời khinh rẻ...

May mà bọn Mỹ nó ăn năn, xám hối, hồi tâm, tỉnh ngộ... xét lại rồi mở lượng hải hà xót thương, bố thí cho cái diện HO... mở hướng đường đi qua Mỹ, chứ mà còn sống ở xứ tà ác cộng sản Vn thì đành cam chịu nhức nhối, oằn oại, nghèo khổ, teo chột từng giờ trong vô vọng mà qua đời trong khốn nhục ngàn thu !

Xem ra, binh chủng Không quân và Hải quân tốt số và có diễm phước hơn bọn Lục quân / Bộ binh tụi tui bội phần !? Chẳng những thoát thân mà còn dắt díu, bồng bế được cả cha mẹ, vợ con, thân nhân... thoát nạn, thoát nhục tà ác cộng sản.

*****
P.S.
Khi tui qua được tới xứ Mỹ thì tuổi cao sức kém, tật bệnh hành hạ triền miên... oằn oại, tái tê !

Đi xin việc làm thì bị bọn chủ Mỹ ''deny / lay off'' hoài hoài... vì ốm yếu, nghỉ bệnh nhiều, mần việc không đạt hiệu suất cho hãng xưởng, nên đành an hưởng ''eofe'' lọm khọm tạm sống qua ngày... chờ qua đời trong ''vinh quang'' của người chiến bại !?!?!?

Có Quý vị nào na ná giống cái ''fước-lộc-thọ'' của cái thằng tui thì xin lên tiếng cho tui biết là cũng còn có ít nhiều ''đồng bọn'', trước khi tui lìa bỏ cõi đời đầy ô trọc... lóc bình vôi này !!!

*****
Có cái hòn ngọc Viễn Đông mà không giữ nổi thì còn làm nên trò trống gì nữa mà vãn than, ôi ỉ !

Giả sử bây giờ có những người như anh em Cụ cố tổng thống Ngô Đình Diệm ra công, ráng sức gầy dựng cho Miền Nam thì cũng khó tránh bị các sư, sãi, vãi rớt và Phật tử của Phật Giáo Miền Trung và Phật Giáo Miền Nam ''từ bi, hỉ xả'' quậy phá, tự đốt, trưng bàn đặt tượng Phật-Bụt giữa lòng đường phố, xì xụp chổng mông, chổng đít... tụng kinh nam mô, gõ mõ ''pháp nạn'', và các '' anh (K)HÙNG '' cách mạng như thể dạng loại 1963 thảm sát !?

Và nếu có Mỹ nhảy vào trợ giúp thì Miền Nam cũng khó tránh khỏi có thêm 30 tháng 4 năm 20.. nữa cho mà coi !?

Không tin thì cứ xem cái lề thói và cung cách sống của những người Vn, người Quốc Gia Miền Nam (có danh nghĩa, có căn cước) tị nạn cộng sản, tị nạn chính trị... trong các cộng đồng có đông đảo Việt kiều là rõ !!!

P.S.

Gõ ở trên để tặng nhớ Th/t Minh, Du...; Đại/u Mẫn, Đức,Tam... ; Tr/u Đàm, Theo, Trí, Hùng...; Th/u Trang, Thược, Nhã, Linh, Trường, Tân... ; Ch/u Bé, Đăng, Giới, Hòa, Khải, Trường, Tánh... ; Th/s Khiết, Nhã, Văn... Tr/s I/II Hóa, Mão, Nguyên, Khoa, Kỷ, Phương, Hiệp, Chí, Tảng, Tiến, Sang... ; Hạ/s I/II Văn, Toàn, Được, Hải, Ngà... ; B/I Cam, Hiếu, Thu, Vinh, Ty...; B/II Bình, Dũng, Độ, Lại, Long, Nhân, Ngôn, Giới, Hiển, Khoa, Mốc, Minh, Tài, Xuân... và các anh em không thể nhớ hết vào trưa ngày 30-4-1975 cứ khẩn khoản nài nỉ, ỉ ôi... : ''-Ông thày đừng bỏ tụi em ! -Ông thày đi đâu thì cho bọn em theo với... ! '' ...khi mà bản thân tui nếu bị đối phương (người Mtgp Miền Nam, không là bộ đội Bắc Việt) phát hiện thì còn nguy hiểm tánh mạng bội phần... Chúng có thể cho hóa kiếp ngay tại chỗ !

Tui bị bóc lịch cải tạo tới 12 năm, 7 tháng, 23 ngày đêm là phần vì trốn trình diện..., bị công an võ trang / huyện đội phối hợp với công an xã và du kích bắt giữ ở vùng kinh tế mới Dmc, và trong trại tập trung bị ''anh em'' nào đó tố giác với quản giáo / cán bộ trại cải tạo: -MAN KHAI LÝ LỊCH, MAN KHAI CẤP BỰC, MAN KHAI CHỨC VỤ, MAN KHAI THỜI GIAN PHỤC VỤ QUÂN NGŨ...

30.04.2020, hồi tưởng khốn nhục 30.04.1975 và những tháng năm khốn khổ sau ngày ấy !!!

*°*

Thơ Văn Tế Lễ Jỗ Việt Nam Cộng Hòa 30-04-Hàng Năm... lưu xú cho đến vạn thiên niên kỷ ?!:

Ậm ọe mà chi nữa các ông ;
Trây trơ, trâng tráo... trước cộng đồng !

Mỗi già, mỗi tuổi thêm hèn ;
Cuối đời diễn tập trống kèn đưa ma ?!

Tuổi già miệng lỗ gần kề ;
Những mong khua múa tuồng hề chi đây ?!

Triền miên sống nhục, sống hèn ;
Cờ vàng lại muốn phủ lên quan tài ?!?!?!

***

Mao Sạch Lông / Mao Zedong / Mao Tsetung cũng từng bỏ chạy... '' bỏ chạy vạn lý / vạn lý bỏ chạy '' và bị truy kích đánh đuổi tưng bừng, te tua, tan tác, tơi tả hoa lá cành...

Bỏ chạy, tháo chạy, rút chạy là chuyện thường trong binh pháp / chiến pháp (tiến-thoái) -lùi chiến thuật, tiến chiến lược; hay chịu thua thiệt về mặt chiến thuật để chiến thắng về mặt chiến lược... nhưng không là bỏ chạy đến nỗi đầu hàng, mất đất thì chớ lại mất tuốt luốt luôn cả cờ vàng...

Thắng thua trong chiến trận là chuyện thường. Kém cỏi về tình báo, binh pháp hay yếu kém phương tiện chiến tranh đành phải chịu thua về mặt quân sự dẫn đến mất đất cũng là chuyện thường. Nhưng thua mưu thuật về mặt chính trị... để đến mất cả CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ, mất tư thế pháp nhân, mất tên quốc gia VIỆT NAM CỘNG HÒA trên trường quốc tế mới là điều khốn kiếp đốn mạt của những kẻ lãnh đạo / làm chính trị ở miền Nam trong giai đoạn dầu sôi lửa bỏng, mất còn ấy !

''Cháy nhà vơ lấy cái rế !'', nhưng than ôi, đến cái quai rế rách cũng chẳng còn biết để mà vơ nữa !!! . ''Thua mưu mất nước !'' và mất sạch sành sanh... để ngàn đời về sau con cháu rủa nguyền !!!

Bị cắt giảm viện trợ quân sự / thua kém về võ trang gây mất tinh thần chiến đấu nên đành ''mất đất'' thì còn đổ lỗi, đổ tội cho chính quyền Mỹ bỏ rơi, phản bội... ; Nhưng dốt dở về chính trị để mất cả ''cờ vàng'' thì đổ vấy cho ai ???.

Đơn cử, nếu cố Tt. Nguyễn Văn Thiệu / cố Tt. Trần Văn Hương... tạm thời ''bỏ chạy'' (tạm giao quyền xử lý, điều hành thường vụ cho ai đó -như Dương Văn Minh, Nguyễn Văn Huyền, Vũ Văn Mẫu...) để bay ra ngoại quốc rồi lập chính phủ lưu vong thì tên quốc gia VnCh và Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ vẫn còn vị thế pháp nhân trên chính trường quốc tế.

Binh sĩ VnCh dù bị Dương Văn Minh ra lệnh buông súng đầu hàng, bị phe cướp đoạt tập trung / giam giữ -ít ra cũng có thể được quốc tế / Liên Hợp Quân Sự 4 Bên (ICCS -International Commission of Control and Supervision) can thiệp để hưởng quy chế TÙ BINH CHIẾN TRANH chứ không bị quy kết là TỘI PHẠM CHIẾN TRANH.

Phe cộng sản Bắc Việt dù cướp đoạt trắng trợn Miền Nam (vi phạm Hiệp định Paris -27.01.1973) không dễ tùy tiện xử tử, xử bắn tới 100 ngàn quân cán chính VnCh và tung hoành, giam giữ, tù đày, cải tạo v.v... trên dưới 1 triệu quân cán chính VnCh không kỳ hạn cũng như trả thù dã man, tàn bạo... quân-cán-chính VnCh và đày đọa thân nhân của họ .

Thực ra, căn cứ vào Hiệp định Paris đã ký kết ngày 27.1.1973, Miền Nam bị phe cộng sản Bắc Việt cấu kết với phe Mặt Trận Giải Phóng cướp đoạt thì chỉ có bên cướp đoạt và bên bị chiếm đoạt, bên gây hại và bên bị hại, chứ chẳng thể hiện hữu TÙ BINH CHIẾN TRANH hay TỘI PHẠM CHIẾN TRANH.

Và với chính phủ VnCh lưu vong hiện hữu ở hải ngoại thì chính quyền Mỹ đã không dễ ngang nhiên bỏ rơi miền Nam cách trót lọt lẹ làng như thế, và ngay cả quốc tế cũng không dễ muối mặt thừa nhận bọn cộng sản cướp đoạt Miền Nam để rồi công nhận cái gọi là Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam; Độc Lập, Hòa Bình, Trung Lập... rồi hiệp thương thống nhất thành nước ChXhCnVn như hiện nay, hơn là quốc tế phải thực thi công lý, đòi buộc phe cộng sản cướp đoạt phải hoàn trả và bồi thường cho bên bị chiếm đoạt là phía Miền Nam-VnCh !

Rõ rành là VnCh khó còn thể đứng vững khi mà chính quyền quốc gia Campuchia / cộng hoà Khmer (trắng) đã bị bỏ rơi và bị Khmer đỏ đánh chiếm vào 17.4.1975 ??? . Thế cuộc dồn buộc quân đội VnCh phải thua về mặt quân sự là quá rõ, nhưng để thua luôn về mặt chính trị đến độ mất đất, mất cờ, mất ráo trọi là không thể chấp nhận !

Ai và những ai phải chịu trách nhiệm, phải bị kết án và phải chịu nguyền rủa... ngàn đời khi giới quân sự chưa đánh đã tháo chạy làm mất các vùng chiến thuật, mất đất; còn giới chính trị dốt dở đào nhiệm làm mất cờ, mất xứ... Miền Nam Tự Do ?!

Cũng là BỎ CHẠY cả, nhưng là rút chạy / tháo chạy mà còn MANG THEO ĐƯỢC CỜ VÀNG... chứ không BỎ CHẠY MẤT TIÊU... VONG sạch ráo trọi trơn luôn !!!

VnCh còn mần được gì nữa khi tự chính VnCh đã đánh mất vị thế pháp nhân trên chính trường quốc tế !?!?!?

KHÔN RANH HAY DỐT DỞ VỀ MẶT CHÍNH TRỊ ĐÃ PHÔ LỘ CẢ RỒI !!!

Khốn nhục thay !

Ậm ọe mà chi nữa các ông ;
Trây trơ, trâng tráo... trước cộng đồng !

Tuổi già miệng lỗ gần kề ;
Những mong khua múa tuồng hề chi đây ?!

Mỗi già, mỗi tuổi thêm hèn ;
Cuối đời diễn tập trống kèn đưa ma ?!

Triền miên sống nhục, sống hèn ;
Cờ vàng lại muốn phủ lên quan tài ?!?!?!

Lễ jỗ VnCh 30.04.2020
Một cựu tù nhân các trại tù HỌC TẬP CẢI TẠO NAM-BẮC.

27/04/2020 17:12

Duy Hữu

nơi gửi USA

Ôn cố, Tri tân... đã qua đi 45 năm.

Đất nước Việt Nam ta của Ông Cha ta...
của thế hệ ông bà, cô dì, chú bác ta để lại cho ta... là như thê này... như thế kia... như thế đó.

Còn Đất nước ta của thế hệ trẻ ta đây... sẽ để lại cho thế hệ mai sau, thế hệ con, cháu ta phải như thế này... phải như thế kia... phải như thế nọ... phải như thế nào... thế hề trẻ ta đây, hiện nay, cần phải " Ôn cố, Tri tân ", cần sáng suốt tự tư duy, tự nhận định, tự định hướng, tự quyết định, tự hành động

Trong Độc Lập + Tự Do + Hạnh Phúc và
trong Dân Chủ, Dân Quyền, Nhân Quyền.

Chẳng bao lâu... thế hệ trẻ này lại sẽ trở thành thế hệ ... " Ông Cha ta... ".

Chẳng lẽ...
" Cha mẹ đặt đâu, con ngôi đó "?
Chẳng lẽ...
" Bác và Đảng đặt đâu, con dân ngồi đó"?

Hãy Đứng Dậy mà đi! Hãy Đứng Dậy mà đi!


27/04/2020 12:21

Độc giả không muốn nêu tên

Câu hỏi cho các du sinh là những chính nghĩa của chế độ cộng sản Việt Nam được đánh giá như thế nào trong:
- Hiệp ước Ho-Sainteny ký kết năm 1946 đón Pháp trở lại và thống trị VN thêm 9 năm nữa.
- Công nhận Hoàng và Trường Sa là của Tàu cộng, không phải chỉ riêng công hàm của Phạm Văn Đồng mà còn trong các tài liệu, sách giáo khoa và bản đồ Đông Nam Á do VN xuất bản.
- Ký hiệp ước và thần phục Tàu cộng tại hội nghị Thành Đô sau khi chế độ cộng sản thế giới sụp đổ.
-

27/04/2020 12:16

Xem toàn trang