Ẩn số im lặng của Sài Gòn

Vì sao Sài Gòn không diễn ra biểu tình? Người Sài Gòn đã mệt mỏi với lòng yêu nước bị chà đạp hay sự im lặng đó là một ẩn số đáng chờ đợi?
Phan Nguyễn Việt Đăng, viết riêng cho RFA từ Sài Gòn
2011-08-16
Share
sg1-305.jpg Công an và rào chắn tại công viên Thống Nhất, TPHCM, ảnh chụp sáng ngày 14-07-2011.
Courtesy Nuvuongcongly

Hà Nội ngày càng sôi động và đa dạng hơn qua các cuộc biểu tình yêu nước. Đến lần biểu tình thứ 10, người ta nhìn các nhân tố mới, cũng như nhiều tư duy đáng ngưỡng mộ của người xuống đường như phản đối sự xâm nhập trái phép của lao động Trung Quốc, vinh danh những tử sĩ ở Hoàng sa 1974 và 1988... Nhưng Sài Gòn, thì vẫn im lặng.

Mỗi buổi sáng chủ nhật, giới an ninh mật vụ vẫn kiên trì giăng bẫy, vẫn hậm hực rà soát quanh Nhà thờ Đức Bà, công viên 23-9.., nhưng gần như không có kết quả gì từ nhiều tuần. Người Sài Gòn đã mệt mỏi với lòng yêu nước bị chà đạp hay sự im lặng đó là một ẩn số đáng chờ đợi?

Đối phó với an ninh

Có thể nói rằng, im lặng và chờ đợi là một trong những phương thức đấu tranh quan trọng mà chính các cán bộ “lão thành” của giới sinh viên xuống đường trước năm 1975 cũng nhìn nhận khi quan sát tình hình. “Sài Gòn như trái bom hẹn giờ, rất khó đoán, đó là lý do vì sao công an luôn thấp thỏm và chưa bao giờ an tâm vì sự yên ắng tạm thời này”, một cựu cán bộ dân vận trước năm 1975, giấu tên, bình luận như vậy.

Im lặng và nhẫn nại không lộ diện lúc này, được coi là một trrong những đối sách của người yêu nước ở Sài Gòn để tránh các phương thức bắt nóng, bắt nguội và chụp mũ của công an. Cảm nhận được sức nóng của những đợt trấn áp mới, từ trước và sau khi thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tái nhận chức, người Sài Gòn như lùi lại quan sát để nghe ngóng thêm tình hình. Sài Gòn được coi là điểm nóng quan trọng, chứa đựng nhiều thành phần hết sức có kinh nghiệm dân vận, đấu tranh, biểu tình, tổ chức...v.v từ những năm 50-60. Do đó, để yên tâm triệt tiêu mọi tiếng nói và làn sóng tư tưởng khác biệt, Sài Gòn sẽ là nơi dễ bị ngành an ninh dày xéo nhất.

“Lịch sử xuống đường của Sài Gòn luôn là sự chọn đúng thời điểm và là điểm nhấn lớn, kéo theo mọi nơi khác tham gia”, người cựu cán bộ dân vận nói trên bình luận. Mượn một câu nói của Hồ Chí Minh, nhân vật này nói một cách hóm hỉnh “Sài Gòn đi trước, về sau”.

sg2-250.jpg
Tại các ngã tư đường, đặc biệt tại trước Nhà Văn hóa Thanh niên, nhất là tại khu vực Hồ Con Rùa, rất đông công an vào mỗi sáng chủ nhật, ảnh chụp sáng ngày 14-07-2011. Courtesy Nuvuongcongly.
Phương thức trấn áp người yêu nước của giới an ninh mật vụ tại Sài Gòn như lôi kéo, bắt cóc mang đi công khai giữa đường phố... để làm hài lòng các bản báo cáo từ Tòa Tổng Lãnh Sự Trung Quốc, đã chựng lại trước sự phản ứng mạnh mẽ từ Hà Nội sau vụ công an Minh đạp vào mặt anh Nguyễn Trí Đức. Đổi vào đó, theo các cuộc họp phổ biến nghiệp vụ của công an ở Sài Gòn, 3 phương pháp chủ yếu sẽ là bắt nóng, bắt nguội và chụp mũ.

Bắt nóng, tức là công an mật vụ quan sát tìm những hạt nhân trong đoàn biểu tình, hoặc khiêu khích, hoặc chờ thời cơ đứng xa đám đông sẽ bắt đi, thẩm vấn và kết tội lãnh đạo biểu tình, sách động.

Bắt nguội, là tìm đến từng gia đình, từng nơi cư trú của người biểu tình bị nhận diện. Sách nhiễu, hành hạ bằng cách mời, triệu tập liên tục, tìm cớ để họ không sống yên ổn để từ đó mệt mỏi không tham gia biểu tình.

Chụp mũ, là kết tội đi biểu tình do nhận tiền nước ngoài. Hoặc do là thành viên Đảng Việt Tân hoặc phản động nói chung. Bất kỳ ai khi bị bắt, nếu có liên lạc với người thân hay bạn bè ở nước ngoài đều bị chụp mũ nhận tiền để biểu tình phá hoại. Nếu có liên lạc hay trò chuyện với ai trên mạng, cũng sẽ bị kết tội là Việt Tân hoặc là cảm tình viên của Việt Tân. Ngay trong khi có biểu tình, công an cũng cài người luôn hô to hoặc chụp mũ những người bị bắt là “phản động” khi có ai lên tiếng bênh vực hay hỏi han.

Công an sợ gì?

Điều làm giới an ninh luôn lo âu, là sự xuất hiện của những nhân tố có uy tín có thể dẫn đầu đoàn biểu tình hay hướng dẫn hành động. Trong cuộc biểu tình ngày 5-6-2011 ở Sài Gòn, sự có mặt của những nhân vật quan trọng như các ông Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng, Lê Công Giàu, Cao Lập... đã mở ra một không khí hoàn toàn khác mà chính giới an ninh cũng bối rối.

Giới trẻ luôn cần những nhân tố như vậy dẫn đường cho tinh thần của họ. Và cũng vì vậy mà hầu hết những nhân tố có thể tạo được sinh khí cho các cuộc xuống đường yêu nước, chống Trung Quốc đều bị công an chiếu cố hết sức tận tình.

sg3-250.jpg
Tại các ngã tư đường, đặc biệt tại trước Nhà Văn hóa Thanh niên, rất đông công an vào mỗi sáng chủ nhật, ảnh chụp sáng ngày 14-07-2011. Courtesy Nuvuongcongly.
Những nhân vật gần đây xuống đường như các ông Đỗ Trung Quân, Nguyễn Đình Đầu, Đinh Kim Phúc, Nguyễn Viện... đều bị mời lên, hăm dọa, sách nhiễu theo những kiểu khác nhau. Có thể nói phía Hà Nội, khi các giới nhân sĩ chọn cách phản ứng quyết liệt với các sự theo dõi, đàn áp, bắt bớ... thì Sài Gòn chọn cách mềm dẻo để bảo đảm một khoảng tự do, dành lại cho cơ hội chín muồi cần thiết.

Nhưng còn một điều mà giới công an sợ hơn nữa. Họ luôn luôn tìm kiếm sục sạo xem giới nhân sĩ, trí thức, người yêu nước... có một đường dây liên kết bí mật nào với nhau hay không? Có hay không, quả thật không ai biết, nhưng rất lạ là khi giờ G đến, đột nhiên giới nhân sĩ, trí thức, đấu tranh của Sài Gòn xuất hiện, và khi thì truy xét không ra một ai.
Hơn nữa, phương thức đấu tranh của Sài Gòn cũng đa dạng, không nhất thiết là chỉ biểu tình. Buổi tưởng niệm chiến sĩ trận vong ở đảo Hoàng Sa ngày 27-7 tại số 43 Nguyễn Thông, Sài Gòn vừa qua, cũng là một ví dụ. Hoặc việc hợp thức hóa khẩu hiệu chống đường lưỡi bò chín đoạn của Trung Quốc qua việc in lên áo công khai lên áo phông cũng từ Sài Gòn lan đi khắp nơi.

Công an sợ những cuộc xuống đường sôi sục của Sài Gòn nên trấn áp tàn bạo. Nhưng họ cũng sợ hãi sự im lặng của Sài Gòn. Mọi thứ như một sức ép lặng lẽ tăng dần theo thời gian và các sự kiện của tổ quốc. Những ngày này, giới công an đang kiệt sức tìm kiếm xem ai liên kết với ai, ai có thể cùng ai xuống đường, và ai là người có thể là hạt nhân của các cuộc biểu tình sắp tới.

Có ý kiến cho rằng Sài Gòn đã sợ hãi dừng bước trong cuộc bày tỏ lòng yêu nước, chống Trung Quốc xâm lược. Nhưng thật sự thì không, chính công an mới đang lo sợ vì sự im lặng đáng ngờ này. Sài Gòn im lặng cám ơn Hà Nội giữ lửa nhưng Sài Gòn chắc chắn cũng sẽ không bao giờ để Hà Nội một mình với ngọn cờ yêu nước, khi đến lúc.

Phan Nguyễn Việt Đăng (Sài Gòn)


Anonymous says:
16/08/2011 11:53

Là công dân hạng nhì từ hơn 36 năm nay, người Miền Nam nói chung và Sài Gòn nói riêng biết rõ số phận hẫm hiu và bị bạc đãi của họ. Hầu như không có gia đình nào ở nơi trước đây là Việt Nam Cộng Hòa không là nạn nhân của nhà cầm quyền độc tài cộng sản hiện nay. Họ sợ hãi trước sự tàn ác của chủ thuyết cộng sản vô thần và công an trị. Đau lòng trước họa xâm lăng TQ nhưng không thể biểu hiện được lòng yêu nước vì sợ bị trù dập bỡi chính quyền thường hay thay đổi người đở đầu này. Tuy nhiên sẽ có lúc sự tàn bạo của bạo quyền sẽ đưa đến việc "tức nước vở bờ". Và thời điễm đó chắc cũng không còn xa nữa!

Anonymous says:
16/08/2011 18:10

Dễ hiểu thôi
Sài gòn là thành phố bị chiếm đóng.
Nên im lặng cũng là một cách biểu tình!
Chỉ có ngu mới cho rằng im lặng như vậy là chịu khuất phục.

Người Sài Gòn

Anonymous says:
17/08/2011 02:02

Việt Đăng ơi sao bạn nói toạc móng heo ra chi vậy!Đừng hù dọa làm cho chính quyền thêm lo lắng,căng thẳng thần kinh,mất ăn mất ngủ.Bạn nghĩ rát đúng Hà Nội chỉ biểu tình trên vỉa hè vì lâu nay làm gì được dịp đi biểu tình như bây giờ!Còn Sài Gòn thủ đô nước Việt Nam Cộng hòa đã tiếp rước bọn cộng sản vào bằng các cuộc biểu tình,tự thiêu...thì bây chừ cũng phải xua đuổi chúng đi bằng những biện pháp hữu hiệu có tổ chức khoa học với sự thông minh sáng tạo chứ không lẻ đi trên vỉa hè mà la hét,chửi đổng...

Anonymous says:
28/08/2011 05:15

nếu lời nói là bac ,thì im lặng la vàng ,còn cái bon VC ,tàu man .có ngày tan xác tan hồn mới hay .Rồi một mai quân Nam về Thăng Long đem Thanh Bình sưởi ấm muôn lòng

Anonymous says:
17/08/2011 09:52

không phãi người sàigòn sợ công an mà là thích hưỡng thụ cộng với sự thờ ơ .
dân sàigòn là vậy đó ...

Anonymous says:
17/08/2011 12:47

THAT BUON KHI THAY LONG YEU NUOC BI CHOI TU
BOI CHINH NHUNG NGUOI TU XUONG LA GAI PHONG
VA BOA VE DONG BAO QUE HUONG TU DE QUOC.
TOI CHI BIET CAU NGUYEN CHO QUE HUONG MOT NGAY NAO DO CO MOT ANH HUNG NHU NGUYEN HUE
QUANG TRUNG XUAT HIEN CUU NUOC.

Anonymous says:
16/08/2011 17:07

thứ nhất: ở Việt Nam ko có thành phố nào tên Sài Gòn. Thành phố Sài Gòn đã không còn sau khi dân tộc Việt Nam đánh cho Mỹ cút đánh cho Ngụy nhào.
thứ 2, dân TP.Hồ Chí Minh sau nhiều lần biểu tình đã nhận ra được bộ mặt thật chó đểu của bè lũ phản động đứng kích động đằng sau, nên họ không biểu tình nữa

Anonymous says:
17/08/2011 03:40

toi ngi mien bac,ma thu do hanoi la dai dien cho lich su nghin nam chong tau,mac di bieu tinh cua vaitram nguoi.con dan mien nam co le da chan ngay su cai tri cua cong san mien bac,nen ho thu de tau chiem viet nam,thu xem su cai tri cua tau co de chiu hay khg.

Anonymous says:
16/08/2011 13:14

Nếu quả đúng nhân dân Sài Gòn đang im lặng chờ thời cơ mà không phải do sợ đàn áp như tác giả viết, thì thật là mừng cho dân tộc này. Là cư dân đang ở HN, quả thật tôi không hiểu sự trầm lắng lâu nay ở Sài Gòn, cũng không hiểu là dù bị công an truy bức, ngăn cản nhưng giới nhân sỹ Hà Nội vẫn đi biểu tình, nêu gương cho thế hệ trẻ, nhưng trí thức Sài Gòn thì không. Mong lắm một ngày Hà Nội, Sài Gòn cùng nhau vùng lên, rồi các tỉnh thành khác nữa. Theo tôi biết thì lòng dân đang bất an, niềm tin nơi lãnh đạo của ĐCSVN đã hết nên một sự thay đổi theo chiều hướng dân chủ hóa, bảo đảm các quyền tự do cơ bản cho người dân là nhu cầu bức thiết hiện nay.

Anonymous says:
16/08/2011 21:38

Có thể nào một số các vị nhân sĩ,trí thức Hà nội cùng góp mặt đồng loạt cùng giới trẻ Sài gòn trong những Chủ nhật tới đây để vực lại hào khí Diên Hồng không ?

Anonymous says:
16/08/2011 18:54

Hoan hỷ ủng hộ bài viết. Hi vọng đúng như tác giả phân tích. Gửi lời chào Sài Gòn yêu dấu. Tư tưởng cao với truyền thống: cả nửa TP xuống đường đưa tang cụ Phan - một minh chứng thể hiện lòng YÊU NƯỚC bất diệt, ...

Anonymous says:
18/08/2011 05:24

Nham nhi, khong biet cha noi nao chang biet gi ma di no vang mieng tum lum. Sai Gon la trung tam kinh te, nguoi dan lo lam giau cho ban than cho dat nuoc, chu khong roi hoi di lam may chuyen tao lao do. Dan co giau nuoc moi manh de du suc, du tiem luc de chong ngoai bang. Chu khong phai theo may thang phan dong duc nuoc beo co lam chuyen tam phao roi hoi.

Anonymous says:
17/08/2011 00:38

Rất cảm ơn tác giả đã chia sẽ nhận xét với mọi người và xin chúc tác giả luôn an bình.

Anonymous says:
16/08/2011 16:29

Tôi nghĩ Sài Gòn chọn phương cách biểu tình " mền" là đúng. Vưa qua biểu tình ngồi. Theo tôi thêm phương kế tiếp biểu tình (Ở) là " tất cả người dân Sài gòn ở nhà không ra đường một buổi sáng", Như vậy thì CSVN mới sợ hơn.

Anonymous says:
16/08/2011 13:41

Bài viết rất hay rất đúng. Em ở Sài Gòn, không đi biểu tình nhưng trong lòng rất ức chế. Em đang soạn thảo 1 bản truyền đơn về HS-TS để rải cho bà con lao động biết vì em quan sát thấy những người dân lao động phổ thông, buôn bán nhỏ không hề biết gì về biểu tình hay HS-TS. Hy vọng Sài Gòn sẽ bùng nổ và em lại xuống đường.

Anonymous says:
16/08/2011 11:24

Phương thức đấu tranh của người Saigon sẽ khác, vì là một thành phố văn minh hiện đại nhất Đông-Nam-Á. Một khi những yếu tố cần có đã hội đủ thì đến giờ H, Saigon sẽ đứng dậy, xuống đường, và tràn ra như thác lũ kéo phăng chế độ trong nháy mắt. Chúng biết rõ điều đó, nên rất lo lắng khiếp sợ giờ H.

Anonymous says:
17/08/2011 13:52

Rất chính xác,người dân SG khát khao chờ đời cái ngày thiêng liêng ấy.

Anonymous says:
17/08/2011 21:04

Nội dung bài viết tào lao, chủ yếu là để tự sướng, phần lớn không đúng sự thật.

Anonymous says:
16/08/2011 13:27

Exactement !

Anonymous says:
24/08/2011 19:45

Văn chương tệ như đứa trẻ lớp 3 mà cũng báo với chả chí. Người SG không rỗi hơi và cũng không dễ bị bài viết tệ hại này kích động đâu. Hãy cứ tiếp tục mơ. Nếu yêu nước thì có trăm nghìn cách đúng đắn để thể hiện tình yêu đó, không cần phải biểu tình để thể hiện ta đây như người anh hùng, luôn đi trước trong mọi cuộc cách mạng. Việc đó chẳng khác nào "anh khùng" làm "cắt mạng".

Anonymous says:
16/08/2011 11:29

mot chuyen rat de hieu la sai gon rut tia kinh nghiem,va cung thuc giat sau con bi dan ap tan bao ,thi moi nguoi gio day biet ro csvn tuc la cs trung quoc,chong trung quoc tuc la chong csvn,vay thi bay gio phai chuan bi cho mot cuoc lat do csvn,du chap nhan hy sinh bang suong mau.su im lang la de chuan bi cho mot buoc nhay vot gap muoi lan ,bang cach la lat do chinh quyen csvn.muon nhu vay la hien dang cho vu khi tu cac noi goi ve cho mot mat tran moi,cau mong cho cac chien huu thanh cong,va trung tri bon csvn

Anonymous says:
16/08/2011 12:07

Công an sợ gì? Nói đúng hơn công an sợ ai? Họ sợ Trung Quốc vì biết rằng lãnh đạo của họ đang làm cho TQ. Một nhà nước hèn với giặc, ác với dân vậy còn gì để nói nữa !

Anonymous says:
23/08/2011 16:04

Người Sài Gòn chưa cần biểu tình vì 2 lý do :
1% Có phần xấu hổ vì đã nhầm lẫn mà rước CS vào chà đạp MN, Nên tham gia, tổ chức biểu tình cũng ngại ngùng hổ thẹn, Thị dụ: như ông HTM cũng hùng hổ biểu tình nhưng được làm công tác tư tưởng là nhắc nhở nhẹ nhàng, Nào là ta, tàu chỉ một, nào là sông liền sông núi liền núi v.v.và v.v cụ M nhà ta òa vỡ nhẽ" thế mà không biết" đập đầu vào gối :"Ôi ta đã dại dột nối giáo cho giặc" đành ngậm ngùi chết lặng, thế là im re
2% Chờ lộ rõ cái bộ mặt bán nước hại dân của cái nhà cầm quyền này, đứng lên lật đổ một lần cho gọn, vì nhà cầm quyền này và tq là một biểu tình lắt nhắt chỉ vô ích.

Anonymous says:
16/08/2011 16:03

BIET MINH BIET TA.nguoi dan SAI THANH DANG NUNG NAU NHUNG CHIEN LUOC (THAN SAU QUI KHOC)doi ma xem nhe!!!LONG YEU NUOC KG KHAC NHUNG CACH YEU NUOC CO KHAC DAY.

Anonymous says:
16/08/2011 14:43

tai sao nhan dan yeu nuoc lai bi bat , bi sach nhieu , vay chinh phu nay la chinh phu cua nuoc nao ? VIET NAM hay la chinh quyen tay sai cua trung quoc? ? ? ? ?

Nhận xét

Bạn có thể đưa ý kiến của mình vào khung phía dưới. Ý kiến của Bạn sẽ được xem xét trước khi đưa lên trang web, phù hợp với Nguyên tắc sử dụng của RFA. Ý kiến của Bạn sẽ không xuất hiện ngay lập tức. RFA không chịu trách nhiệm về nội dung các ý kiến. Hãy vui lòng tôn trọng các quan điểm khác biệt cũng như căn cứ vào các dữ kiện của vấn đề.

Xem toàn trang