Mâu thuẫn mậu dịch

Nguyễn Xuân Nghĩa, RFA
2018-01-24
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
  • In trang này
  • Chia sẻ
  • Ý kiến của Bạn
  • Email
Bộ trưởng Thương mại Trung Quốc Zhong Shan phát biểu tại hội nghị Bộ trưởng lần thứ 11 của WTO tại Buenos Aires, Argentina hôm 11/12/2017
Bộ trưởng Thương mại Trung Quốc Zhong Shan phát biểu tại hội nghị Bộ trưởng lần thứ 11 của WTO tại Buenos Aires, Argentina hôm 11/12/2017
AFP

Hôm Thứ Sáu 19 tháng Một, văn phòng Đại sứ Thương mại Hoa Kỳ đã đệ nạp Quốc hội Mỹ hai báo cáo đáng chú ý về kinh tế của Trung Quốc và Liên bang Nga. Thứ nhất, Hoa Kỳ đã sai lầm khi chấp nhận cho Trung Quốc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới WTO vào năm 2001 và thứ hai, sau khi được gia nhập WTO vào năm 2012, Liên bang Nga không tôn trọng những cam kết với Hoa Kỳ và các thành viên khác của WTO. Diễn đàn Kinh tế sẽ tìm hiểu về các mâu thuẫn nói trên….

Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do cùng Nguyên Lam xin kính chào chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa. Thưa ông, hàng năm Đại sứ Thương mại thuộc Hành pháp Hoa Kỳ phải đệ nạp Quốc hội một báo cáo về tình hình giao dịch với Trung Quốc và Liên bang Nga sau khi Hoa Kỳ chấp thuận cho hai quốc gia này gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới WTO. Năm nay, báo cáo của Đại sứ Thương mại Mỹ lại có lời kết án nghiêm khắc về hai nền kinh tế này cho nên Nguyên Lam xin đề nghị ông phân tích cho thính giả của chúng ta cùng biết…

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi xin được nói về bối cảnh trước, rồi đi vào nội dung của đề tài. Sau khi ông Donald Trump đắc cử Tổng thống, người ta có nhận thức đầy thiên kiến và sai lầm về Chính quyền Trump. Thí dụ như ông đắc cử nhờ Liên bang Nga, hoặc vì là doanh gia thiếu kinh nghiệm chính trị và quân sự mà chỉ có phản ứng con buôn nên dễ dàng thỏa hiệp với Trung Quốc. Sự thật lại trái ngược chứ không đơn giản như vậy. Đành rằng ông Trump có phong thái kỳ lạ đến bất thường, nhưng ông ý thức được nhiều thay đổi bất lợi cho nước Mỹ từ nhiều thập niên và mời những người giỏi hơn mình trong từng lĩnh vực tham gia nội các và ban tham mưu. Các nhân vật này rà soát lại từng vấn đề và góp ý với Tổng thống về chiến lược đối phó. Vì vậy, bên dưới những nhiễu âm náo loạn là sự nghiên cứu sâu xa về đối sách cho tương lai. Phúc trình vừa qua của Đại sứ Thương mại Hoa Kỳ với Ủy ban Tài chính Thượng viện và Ủy ban Chuẩn chi Hạ viện là một điển hình, nhưng cần tham khảo với một phúc trình xuất hiện cùng ngày 19 của Tổng trưởng Quốc phòng Jim Mattis. Hai tài liệu này bổ sung cho nhau và giải thích được khá nhiều chuyện kinh tế chính trị.

Nguyên Lam: Ông nhắc đến một báo cáo của Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ, thưa ông, tài liệu ấy có những gì soi sáng được nội dung của mâu thuẫn kinh tế với Trung Quốc và Liên bang Nga?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Dư luận quá chú ý vào vụ khủng hoảng giả tạo của Thượng viện Hoa Kỳ khiến một phần của bộ máy liên bang tạm ngưng hoạt động trong ba ngày nên chưa đánh giá đúng chiến lược mới của Chính quyền Trump do ông thông báo từ hôm 18 tháng trước, nay được các bộ phận quốc phòng và thương mại khai triển. Về quốc phòng, Hoa Kỳ duyệt lại cái trật tự tạm bợ trong 25 năm sau khi Chiến tranh lạnh kết thúc với sự sụp đổ của Liên bang Xô viết và minh danh nêu tên hai cường quốc đang muốn cạnh tranh và đe dọa quyền lợi cùng an ninh của nước Mỹ, đó là Trung Quốc và Liên bang Nga. Sau đó mới là hai chế độ hung đồ đang đe dọa an ninh của thế giới là Bắc Hàn và Iran.

Phúc trình của Đại sứ Thương mại mới nêu rõ âm mưu của Trung Quốc và Nga sau khi gia nhập tổ chức WTO nhằm trục lợi bất chính.

Khi minh định đối thủ như vậy, Hoa Kỳ tất nhiên có đối sách, đó là kết hợp chiến lược toàn diện bao trùm lên các lĩnh vực ngoại giao, thông tin, kinh tế tài chính, tình báo, v.v. và sau cùng là quân sự. Trong bối cảnh đó, phúc trình của Đại sứ Thương mại mới nêu rõ âm mưu của Trung Quốc và Nga sau khi gia nhập tổ chức WTO nhằm trục lợi bất chính chứ không tuân thủ các giá trị phổ biến mà mọi thành viên đều cố áp dụng. Bây giờ ta mới nói về báo cáo thương mại này.

Nguyên Lam: Nếu Nguyên Lam hiểu không lầm thì báo cáo thương mại này là một phần của các lượng định mới mà Chính quyền Donald Trump đã tiến hành từ một năm qua. Ông thấy nội dung của phúc trình này có những gì đáng chú ý?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Về Trung Quốc, Hoa Kỳ không chỉ sai lầm khi chấp nhận xứ này vào tổ chức WTO từ năm 2001 mà còn tiếp tục sai khi nâng cấp đối thoại với Bắc Kinh vào các năm 2003, 2006, 2009, mãi cho tới gần đây là 2015. Đáng lẽ, sau khi được tham gia WTO, Trung Quốc phải theo cam kết ban đầu mà cải sửa cả trăm luật lệ, quy định hay biện pháp kinh tế tài chính cho phù hợp với yêu cầu của WTO. Một cách cụ thể thì phải tuân thủ quy luật kinh tế tự do và hạn chế việc can thiệp của nhà nước, nhất là chấm dứt vai trò chủ đạo của hệ thống kinh tế quốc doanh. Bắc Kinh không thi hành những cam kết đó và sau kỳ hạn 15 năm thì vẫn chưa đủ tiêu chuẩn để có quy chế kinh tế thị trường. Đã vậy, lợi dụng kẽ hở trong luật lệ của tổ chức WTO, vốn được hoàn thành cho các nền kinh tế tự do chứ không cho loại kinh tế có chỉ đạo như của Trung Quốc, Bắc Kinh còn sáng tạo ra nhiều biện pháp luồn lách ngay từ đầu, từ năm 2001. Trò luồn lách ấy không chỉ tiếp tục mà còn tinh vi hơn trong năm năm qua. Mục tiêu vẫn là để can thiệp vào kinh tế, thu hẹp quyền tiếp cận thị trường của các doanh nghiệp ngoại quốc khi xuất khẩu hàng hóa và dịch vụ hay khi đầu tư vào Trung Quốc.

Nguyên Lam: Đó là về Trung Quốc, thưa ông, còn về Liên bang Nga thì sao?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Sau khi Liên Xô tan rã, Liên bang Nga đã xin gia nhập hệ thống kinh tế tự do từ năm 1993 và mất 19 năm mới được nhận vào tổ chức WTO vào Tháng Tám năm 2012. Trong gần hai chục năm học tập và đàm phán nước Nga có cơ hội hiểu biết những yêu cầu của tổ chức WTO. Nhưng hơn năm năm sau khi được gia nhập, Liên bang Nga cho thấy là không có ý định tuân thủ những cam kết với Hoa Kỳ và các thành viên khác của WTO và Hoa Kỳ cũng đã lầm khi cho Nga gia nhập nếu xứ này không muốn tôn trọng quy luật chung. Báo cáo của Đại sứ Thương mại Hoa Kỳ nhấn mạnh đến một số trường hợp cụ thể, trong các lĩnh vực thuế quan, canh nông hay an toàn vệ sinh nhằm cản trở việc xuất cảng của Mỹ vào thị trường Nga. Dù nạn vi phạm của Liên bang Nga không nghiêm trọng bằng của Trung Quốc, việc Hoa Kỳ minh danh tố cáo xứ này cũng là điều đáng cho Việt Nam phải quan tâm.

Nguyên Lam: Trở lại chuyện Trung Quốc, dù sao cũng là nền kinh tế có sản lượng hạng thứ nhì của thế giới, Hoa Kỳ sẽ có những biện pháp gì?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Từ khi nhậm chức vào đầu năm 2017, ông Trump đã hai lần trực tiếp gặp lãnh tụ Tập Cận Bình của Bắc Kinh, tại Florida rồi Đà Nẵng, và phái bộ đôi bên đã có nhiều cuộc đàm phán về các mâu thuẫn kinh tế, nhất là về chính sách của Trung Quốc trong lĩnh vực chuyển giao công nghệ nhằm ăn cắp kiến năng kỹ thuật của các doanh nghiệp Hoa Kỳ. Nhưng phía Hoa Kỳ thất vọng nặng nề cho nên mới có phúc trình nghiêm khắc như vậy. Trong tương lai, có lẽ nước Mỹ sẽ trả đũa theo ba hướng khác nhau. Thứ nhất là khiếu nại trong khuôn khổ của tổ chức WTO dù không có nhiều hy vọng thành công vì bản chất của định chế này. Thứ hai là căn cứ trên hệ thống luật lệ Hoa Kỳ, đặc biệt là hai đạo luật thương mại năm 1974 và 1977 mà áp dụng biện pháp trừng phạt. Thứ ba là có thể thi hành chiến lược gọi là “khó người khó ta – dễ người dễ ta” là áp dụng chính sách kỳ thị và lý tài của Bắc Kinh cho các doanh nghiệp Trung Quốc muốn làm ăn với Hoa Kỳ. Trong khi đó, Mỹ vẫn công khai yêu cầu Bắc Kinh phải cải cách cơ chế kinh tế cho tự do và đấy mới là cái chết!

Nguyên Lam: Nguyên Lam hơi ngạc nhiên là vì sao ông cho rằng lời yêu cầu đó lại là cái chết?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Lãnh đạo Bắc Kinh vốn có lắm mưu và trong kinh tế thì vẫn chủ trương “ăn của địch để đánh địch” vì coi Hoa Kỳ là địch thủ. Điều bất ngờ cho họ là sai lầm trong chiến lược phát triển lại gieo họa lớn. Chiến lược của họ là dốc sức đầu tư vào hạ tầng cơ sở và khu vực chế biến để tìm đà tăng trưởng cao và sản xuất dư thì bán ra ngoài với giá rẻ và đạt xuất siêu, nghĩa là thặng dư mậu dịch. Khi giao dịch với các nước thì chỉ muốn chiếm lợi thể bất chính nên mới bị Hoa Kỳ đả kích. Nhưng hậu quả của chiến lược đó trở thành rõ rệt từ mươi năm nay, đó là tình trạng vay mượn thả giàn và một núi nợ quá cao. Điều tai hại nằm trong cơ chế kinh tế chính trị của xứ này là hệ thống doanh nghiệp nhà nước và các cấp chính quyền địa phương đã phóng tay vay mượn mà không biết làm sao thanh toán. Đấy là các nhóm quyền lợi toa rập và cấu kết mà còn cản trở nỗ lực cải cách của trung ương. Bây giờ, việc trả nợ sẽ làm giảm đà tăng trưởng và thành vấn đề nghiêm trọng cho Tập Cận Bình vì kinh tế Trung Quốc sẽ sa sút như kinh tế Nhật trong 25 năm qua mà xã hội thì không ổn định như xã hội Nhật…

Mỹ vẫn công khai yêu cầu Bắc Kinh phải cải cách cơ chế kinh tế cho tự do và đấy mới là cái chết!

- Đúng lúc này, các định chế tài chính và kinh tế gia lại khuyến cáo Bắc Kinh phải tiến hành cải cách theo quy luật tự do để phân bố đầu tư vào nơi có hiệu năng cao nhất thay vì áp dụng chính sách duy ý chí của nhà nước. Đây là giải pháp đúng cho một bài toán sai. Bài toán sai vì cơ cấu kinh tế Trung Quốc không cân đối, cơ chế chính trị thì đầy tham nhũng, giới đầu tư chỉ muốn tẩu tán tài sản trong khi nhà nước cố bơm tiền cho các công ty quốc doanh khỏi phá sản. Nếu áp dụng quy luật thị trường thì xứ này lập tức bị khủng hoảng. Tập Cận Bình phải thâu tóm quyền lực về trung ương để giải quyết được gánh nợ thì mới hy vọng thoát hiểm. Giới chức kinh tế tài chính trong Chính quyền Trump không thể không biết về hoàn cảnh ngặt nghèo đó của lãnh đạo Bắc Kinh mà vẫn cứ gây sức ép về cải tổ theo quy luật thị trường, có thể là để đẩy Trung Quốc vào bờ vực!

Nguyên Lam: Ông vừa đưa ra một phân tích khá lạ kỳ. Thứ nhất, Trung Quốc tự mang họa vì sai lầm về chiến lược kinh tế nên đã chất lên một núi nợ nguy hiểm. Thứ hai, ưu tiên của lãnh đạo Bắc Kinh là giải quyết khối nợ đó đồng thời phá vỡ các thế lực tham ô và cấu kết ở bên trong. Đúng lúc đó, Hoa Kỳ kết án Bắc Kinh là gian manh khai thác lợi thế của tổ chức WTO để đòi trả đũa và yêu cầu họ phải tiến hành cải cách theo quy luật thị trường. Xứ này chưa hề áp dụng quy luật thị trường và bây giờ đang gặp hoàn cảnh ngặt nghèo khó xử nên tiến thoái gì thì cũng bị rủi ro. Thưa ông, có phải sự thể là éo le như vậy không?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Cô tóm lược vấn đề rất đúng. Hoa Kỳ phơi bày bản chất của chế độ mà có lẽ các khối kinh tế khác, kể cả Âu Châu, cũng đã thấy sau khi làm ăn buôn bán với Trung Quốc. Từ đó Chính quyền Trump vạch ra hai ngả. Một là sẽ gặp mâu thuẫn lớn về mậu dịch với Hoa Kỳ, là điều nan giải cho một nền kinh tế vẫn còn lệ thuộc vào ngoại thương và xuất khẩu. Hai là cải cách theo quy luật tự do như các thành viên khác của tổ chức WTO thì lại càng chóng chết! Nói tóm tắt thì Trung Quốc đến hồi trả nợ, theo cả nghĩa trắng lẫn nghĩa đen…

Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do cùng Nguyên Lam xin cảm tạ kinh tế gia Nguyễn-Xuân Nghĩa về bài phân tích lý thú kỳ này.

Ý kiến (3)
  • In trang này
  • Chia sẻ
  • Email

Nguyễn

nơi gửi Ở Đức

Thưa Ông GS Nghĩa, vấn đề không hẳn là Kinh Tế Thị Trường để tăng thuế đơn phương với tất cả, hay một vài thành viên của WTO! Ngay trong nội dung của WTO cũng "đã cố tình" để những "lổ hỗng", đẻ từ đó các thành viên kiện "mâu thuẩn" đó lên Hội đồng hỏa giãi của WTO.

Hoa Kỳ đã từng vi phạm nội dung của WTO, lấy thí dụ như chính phủ Hoa Kỳ chi phí Subvention vào nghành sản xuất bông vải để dìm giá bông vải và tung ra thị trường với giá rẽ hơn các nước thành viên WTO như Ấn Độ, Ba Tây. Nhưng các nước đó đâu có được quyền tăng giá thuế bông vải nhập cảng từ Hoa Kỳ! Bởi vì qui định của WTO thì giá thuế cùng một mẩu hàng là cùng một mức thuế chung cho tất cả thành viên WTO.

Hay là EU cũng đã từng lợi dụng lổ hỗng của Nội dung WTO như là trả tiền Subvention vào sản xuất SUGAR & Butter để tìm cách thống trị ngành Sugar & Butter.

Các thành viên WTO đã kiện Hoa Kỳ và EU lên Hội đồng Hòa giãi của WTO, rồi sau đó bị phạt tiền.

Tại sao mà Hoa Kỳ không đệ đơn kiện China (và Nam Hàn) mà đơn phương tăng thuế lên, như vậy chính là Hoa Kỳ đã vi phạm trắng trợn nội dung của WTO!!!

Khác với Hoa Kỳ thì đàm phán giữa EU với China thì qua danh từ "Kinh Tế Thị Trường" là để cả 2 bên cùng đạt một Quota với mức thuế chung của WTO. Vượt qua Quota đó thì sẽ bị đánh thuế cao lên. Chẳng qua là để bảo vệ nền Kinh Tế Thị Trường của EU cũng như để giúp đở các quốc gia chậm phát triển trong WTO.

ADIDAS đầu tư vào China và ADIDAS chỉ có một Quota (cho China) khi giày dép ADIDAS từ China xuất cảng vào EU. Vượt qua Quota đó thì thuế có thể lên 150% + tiền phí hàng kho... Nếu China không reImport số thặng dư đó, thì quan thuế đưa máy đến băm nát thành từng mảnh nhỏ (hàng mấy triệu Euro).

Ngoài ra trong nguyên tắc Reciprocity, thì đàm phán về sản phẩm cơ khí, thì EU và China đã thỏa thuận mức thuế chung. Nhưng chất lượng sản phẩm cơ khí phải được đánh giá tiêu chuẩn chất lượng sản phẩm. China không đạt tiêu chuẩn sản phẩm cơ khí, nên phải chấp nhận để sản phẩm cơ khí của EU vào China.

EU không xem China là nước có kinh tế thị trường, và cũng không chấp nhận là nước đang phát triển (developing country), riêng CHLB Đức thì chính phủ Dân Chủ Thiên Chúa Giáo thời Helmut Kohl đã ngăn cản không cho China vào WTO, và Ronald Regan cũng ủng hộ. Nhưng Bill Clinton xếp hạng China là nước đang phát triển (developing country) để qua mặt Nội dung WTO mở đường cho China rộng tay vào WTO. Everything But Arms, EU thông qua hiệp định mậu dịch đa phương Least Developed Countries (LDC).

Trong khi đó thì hàng hóa China cứ tràn ngập vào Hoa Kỳ làm lợi cho Hãng NIKE và China! Tư bản Hoa Kỳ muốn dùng China để đánh xập tư bản EU. Đó là tư duy kinh tế tư bản của Hoa Kỳ. Hãng Ford bỏ Detroit chạy qua Mễ Tây Cơ, bởi vì làm một chiếc xe hơi làm ra Detroit giá cao hơn là làm ra ở Mễ Tây Cơ rồi nhập cảng vào Hoa Kỳ trả thuế theo qui định thuế của WTO. Tư bản Ford đâu chết, mà lại còn giàu có thêm, mà chẳng cần phải xử dụng công nhân Hoa Kỳ.

Nay lai đổ thừa là: Hoa Kỳ bị các nước khác "ăn hiếp", "Nội dung của WTO" bị các nước khác lạm dụng!!!

Như trên đã nói là EU dành cho China một Quota ấn định. Dù China không đạt được Kinh Tế Thị Trường như đã hứa khi gia nhập WTO, thì Quota đó không thay đổi. Nếu China dumping, thì EU sẽ ban đạo luật ngăn chận dumping (như EU đã áp dụng với Pin mặt trời Made In China) để bảo vệ kỷ nghệ Pin Mặt Trời trong EU.

EU không được tự tăng thuế giày ADIDAS Made In China lên 30%, trong khi đó ADIDAS Made In India & Made In Vietnam chỉ ở mức 4,5%. Và China chưa có một hệ thống ngân hàng tư nhân, dù có đòi được công nhận là Kinh Tế thị trường, thì EU cũng làm ngơ.

Điều chắc chắn là kinh tế China sẽ phải nguội dần để tránh những xung đột giữa giàu và nghèo đang nảy sinh ngấm ngầm trong xã hội. Tập cận Bình đã nhìn thấy những mầm mống bất ổn đó, nên đang tiến hành 2 phương kế: (1) Bắt bớ, đàn áp <nội vụ>; (2) Tuyên truyền thành tựu khoa học, kinh tế, xung đột quân sự <ngoại vụ>. Qua đó để bảo vệ chế độ, và đánh lạc hướng những lo âu bất công trong tâm tư của phần lớn người Tàu. Nhưng chắc chắn là kinh tế China sẽ phải đối phó với nạn lạm phát, ít nhất là 5% trong năm nay và sau đó sẽ tăng vọt.

Chế độ độc tài cộng sản Bắc Kinh chỉ xụp đổ, khi khoảng cách giàu-nghèo càng lớn. Nông dân, tiểu thương sẽ cùng trí thức nổi giậy dành quyền lợi. Tiến trình này sẽ tăng tốc độ, khi US DOLLAR giãm giá trị (có lợi cho người Hoa Kỳ, khi US Dollar "hồi hương" đầu tư; Bất lợi cho Bắc Kinh-chảy máu Dollar). Thay vì "Chiến Tranh Thương Mại" với Bắc Kinh, thì "Chiến Tranh Tiền Tệ"

PS.: Vừa nghe xong phát biểu "ngắn" của ông Trump ở Davos: Hoa Kỳ "trước tiên" không phải là Hoa Kỳ "đơn thân"!!! Chẳng thấy ông Trump giữ lời "hù dọa" Bế quan tỏa cảng. Hạ giọng và chuyển lời chào "nồng nàn" đến các quốc gia Phi Châu, mà trước đây 2 tuần miệt thị là "lổ cống"... Hôm qua thì "xét lại TPP". Ông Trump đã nhìn thấy cái "ngốc" là chỉ có ở Hoa Kỳ tự do làm giàu trên đầu cổ người khác (ngược lại với EU có giới hạn và sẳn sàng "đá" Donald Trump khỏi chính trường thế giới.

Lãnh tụ EU đi trước ở Davos, rồi để cho ông Trump đi sau dọn bải. America First, Donald Trump Last!

26/01/2018 14:18

Nguyễn-Xuân Nghĩa

nơi gửi Hoa Kỳ

Bạn Nguyễn nào đó bên Đức nên tìm hiểu kỹ về luật lệ vào WTO rồi hãy bình. Và khi bình thì đừng phô bày sự thiếu hiểu biết mà còn mỉa mai người khác! Không chỉ có Hoa Kỳ,các thành viên Âu Châu cũng có cùng quan điểm là Trung Quốc chưa hội đủ tiêu chuẩn để được quy chế kinh tế thị trường, như họ đã cam kết từ 2001.

25/01/2018 14:50

Nguyễn

nơi gửi Ở Đức

Nếu tui nhớ không lầm, thì phái đoàn Hoa Kỳ chỉ đàm phán với China là: Không được Dumping trong vòng 15 năm, chứ KHÔNG đàm phán về cái gọi là "Không Là Kinh Tế Thị Trường", như về phía EU đã đưa vào đàm phán. China đã đồng ý và ký kết để vào WTO.

Trong những năm đầu sau khi China vào WTO, thì Hoa Kỳ là nước trục lợi từ WTO đến gần 2000 tỷ USD, Germany gần 650 tỷ USD, Nhật Bản chừng 400 tỷ USD, Nam Hàn chừng 70 tỷ USD từ đầu tư trực tiếp vào China.

Chủ nghĩa tư bản kiểu Hoa Kỳ rất là dã man, nhưng tay tư bản Hoa Kỳ hoàn toàn tự do để làm giàu, từ đó chính tư bản Hoa Kỳ nhảy dồn vào China để làm lợi, mà qua đó dù chính người dân Hoa Kỳ có phải khốn khổ khi mất công ăn việc làm.

Trong khi đó EU chấp nhận cho China với tư cách "không là quốc gia có kinh tế thị trường" gia nhập WTO, sau thời gian 15 năm thì China phải trở thành quốc gia có kinh tế thị trường, qua đó China phải tôn trọng sự cạnh tranh theo kiểu kinh tế thị trường (với EU), nếu China Dumping, thì EU sẽ áp dụng mức thuế chống Dumping.

Nay thời hạn 15 năm đó đã qua, China không còn bị ràng buộc với Hoa Kỳ vì thỏa hiệp KHÔNG dumping (chứ không phải là bị ràng buộc với Hoa Kỳ về "thỏa hiệp hưởng 15 năm là quốc gia Không có kinh tế thị trường"), từ đó China có quyền dumping vào Hoa Kỳ.

Số tỷ phú và triệu phú ở Hoa Kỳ tăng lên và chiếm giữ hơn 50% tiền bạc, bất động sản... ở Hoa Kỳ là nhờ Chủ nghĩa tư bản của Hoa Kỳ làm ăn với China, bỏ bê người dân Hoa Kỳ. Do đó không có lý do nào mài nói là có "Mâu Thuẩn Mậu Dịch".

Ông Trump cũng là một trùm tư bản bóc lột người Hoa Kỳ thẳng tay, mua bất động sản từ người Hoa Kỳ khốn khổ thất nghiệp với giá rẽ rồi bám lại với giá cao (ngay cả cho triệu phú từ China, hay qua các Holdings mà China có phần vốn cao).

Đánh thuế vào Samsung & LG chẳng qua là Tổng Thống Nam Hàn không thông báo ý định đàm phán với Bắc Hàn. Một kiểu dằn mặt mà ông Trump tự cho là "tối cao" trước Chính phủ Nam Hàn.

Lở bố náo bố nếu khi tranh cử và biết là có hiệu quả khi dân Hoa Kỳ thiếu kiến thức (như chính ông Trump), nên chơi liều "đổ tội" cho người khác là "chơi đểu" với người Hoa Kỳ và lợi dụng tối đa sự kém hiểu biết của người Hoa Kỳ!!!

Nhưng nhìn lại là thấy là: Đánh thuế Nam Hàn, rồi China, mà lại giãm thuế cho tư bản, thì rốt cuộc chỉ có cái đám nghèo Hoa Kỳ phải chịu tất cả. America First; Make America Great Again mà "close" Hoa Kỳ lại, thì là Zero! Từ chủ nghĩa tư bản mà rút lui về chủ nghĩa quốc gia, cho thấy là ông Trump vẫn còn dốt hơn cở Bà Merkel & Ông Marcon!

Rất vui là ông Trump sẽ vác mặt đến Davos ngày thứ Sáu tuần này làm bế mạc. Hôm qua và hôm nay thì Germany&France đã nhận định rất rõ ràng về Kinh Tế Tự Do; Kinh Tế Thị Trường, Ấn Độ chủ trương "Open", China kêu gọi giúp đở chuyển qua kinh tế thị trường.

Điều chắc chắn là ông Trump rất "cô đơn", chẳng có lãnh tụ Âu Châu nào muốn xếp hàng với ông Trump để ông ta gạt tay thổ tính hèn hạ ngốc ngếch trong ngày hôm đó ở Davos ngày 26.01.2018.

Hoa Kỳ không phải là "Trump". Cở như GS Nghĩa thì dốt như Trump cũng chẳng có thấy bất lợi gì khi Ông Nghĩa cứ tán tụng Trump. Lột tiền thuế Ông Nghĩa ra mà trả vào cho RFA để ca tụng cho ông Trump, chứ chẳng đời nào mà Trump tự móc túi nuôi RFA!

24/01/2018 16:45

Xem toàn trang