Hèn với giặc ác với dân

Chúa Nhật 17 tháng 7 vừa qua khi mà trong nước người người biểu tình, thì cộng đồng người Việt Nam tại Hải ngoại cũng không ngừng theo dõi với những trăn trở như thể hòa mình vào nỗi đau của đất nước, của dân tộc.
Mai Khôi- Thông tín viên RFA
2011-07-19
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
  • In trang này
  • Chia sẻ
  • Ý kiến của Bạn
  • Email
Hà Nội: Các ông Nguyễn Huệ Chi, Phạm Duy Hiển, Nguyễn Quang A sát cánh cùng nhau khi cờ và biểu ngữ giương lên
Hà Nội: Các ông Nguyễn Huệ Chi, Phạm Duy Hiển, Nguyễn Quang A sát cánh cùng nhau khi cờ và biểu ngữ giương lên hôm 17/7/2011
Source nguyenxuandien's blog

Thông tín viên Mai Khôi có cuộc phỏng vấn nhanh với ba nhà truyền thông tại hai miền Nam và Bắc Cali là ông Huỳnh Lương Thiện, chủ nhiệm kiểm chủ bút tờ Mõ Magazine., ông Việt Dũng, nhà truyền thông của miền Nam Cali, và ông Phạm Phú Thiện Giao chủ bút nhật báo Người Việt, để biết thêm ý kiến của họ về cuộc biểu tình vừa diễn ra trong nước.

Trấn áp mạnh bạo

Mai Khôi: Anh Huỳnh Lương Thiện là một trong những nhà truyền thông lâu năm nhất của cộng đồng người VN tại Hải ngoại. Thưa anh, Chúa Nhật vừa qua trong nước có cuộc biểu tình tại Hà Nội và Tp HCM nhằm chống lại sự xâm lấn vùng biển của chúng ta cũng như chống lại sự tấn công của Trung Quốc đối với ngư dân tỉnh Quảng Ngãi, nhưng các cuộc biểu tình lại không đạt kết quả như mong đợi. Anh nhận xét thế nào về cuộc biểu tình này?

Huỳnh Lương Thiện: Đặc biệt, gần đây càng lúc giới trí thức càng ý thức được vai trò của mình và nói lên tiếng nói, dầu trong hoàn cảnh rất khó khăn. Đó là điều đáng mừng. Còn về phía nhà nước, phía chính quyền CS, thì rõ ràng đây lại thêm một lần nữa chứng tỏ bản chất của họ.

Thứ nhất là đối với dân thì họ luôn luôn áp chế thống trị. Bây giờ trong nước hay có một từ mà bà con hải ngoại rất thích đó là "hèn với giặc mà ác với dân".

Đúng vậy, đối với những kẻ thù xâm lược như TQ thì họ rất hèn yếu nhưng đối với người dân trong nước thì họ rất thô bạo, ác với người dân. Do đó, luật lệ thật sự là trong tay của họ hết.

Một mặt họ nói muốn biểu tình thì phải xin phép, nhưng thật ra bao nhiêu lần, có thể là bao nhiêu
San Francisco: Đoàn biểu tình mang theo nhiều biểu ngữ phản đối Trung Quốc xâm lăng Việt Nam
San Francisco: Đoàn biểu tình mang theo nhiều biểu ngữ phản đối Trung Quốc xâm lăng Việt Nam. Source vietvungvinh.com<br />
chục lần, bao nhiêu trăm lần mọi người làm nhưng họ có cho đâu. Mà ngay cả có cho đi chăng nữa trong một hoàn cảnh bất đắc dĩ nào đó, thì họ cũng dùng những phương tiện khác để trấn áp biểu tình.
Gần đây càng lúc giới trí thức càng ý thức được vai trò của mình và nói lên tiếng nói, dầu trong hoàn cảnh rất khó khăn. Đó là điều đáng mừng.
  Huỳnh Lương Thiện
Mai Khôi: Vừa rồi là ý kiến của anh Huỳnh Lương Thiện, bây giờ chúng tôi xin hỏi một nhà truyền thông trẻ. Anh là chủ bút của Nhật báo Người Việt và Người Việt Online.
Trong vai trò chủ bút của một cơ quan truyền thông lớn của Cộng đồng người Việt tại Hải Ngoại. ai trong chúng ta từ trong nước đến Hải ngoại cũng đều xót xa khi một lần nữa ngày 17 /7 vừa qua đông đảo người Việt tại Hà Nội và tp HCM đã xuống đường chống lại Trung Quốc lấn chiểm lãnh thổ VN, mà trong đó thành phần trí thức chiếm số đông. Nhưng lại một lần nữa các cuộc biểu tình này không thành công, bởi chính sự đàn áp của chính quyền. Và đáng nói hơn nữa là sự im hơi lặng tiếng của báo giới trong nước. Vậy trong vai trò Chủ bút của một tờ báo tại Hải Ngoại, Thiện Giao suy nghĩ như thế nào?


Phạm Phú Thiện Giao: Không riêng gì ở vị trí chủ bút của tờ báo mà đứng ở vị trí của một người Việt Nam, gốc Việt thì chúng ta phải thấy như thế này, một điều mà chúng ta cứ nói đi nói lại là hệ thống báo chí của Việt Nam là một công cụ của nhà cầm quyền. Đã là công cụ thì mình có thể thấy là nhà cầm quyền sẽ xử dụng công cụ đó, định hướng công cụ đó, hoặc là uốn nắn công cụ đó theo cách có lợi nhất cho họ, còn việc cái lợi của họ có đồng hành với quyền lợi của người dân VN, của dân tộc hay không thì lại là một chuyện khác và câu trả lời thì ai cũng biết rồi.

Nếu như quan sát trong 7 tuần vừa qua như chị vừa nói là ngày 17/7 tính ngược lại là cả tỷ tuần, từ khi TQ cắt cáp thăm dò địa chấn của VN, thì tuần đầu tiên và một hai tuần sau đó có một cuộc biểu tình xẩy ra, cuộc biểu tình theo một nghĩa nào đó được xem là diễn tiến được báo chí nói tới.

Nhưng sau đó các tuần về sau này, đặc biệt là cho đến tuần thứ 7, ngày 17/7 vừa qua cuộc biểu tình đã bị dập tắt ngay từ đầu. Nhà nước Việt Nam đã rất cương quyết trong việc này,và chúng ta cũng không ngạc nhiên khi báo chí cũng không đưa tin tức gì cả. Báo chí là công cụ của chính quyền, chính quyền không muốn điều đó xẩy ra thì báo chí cũng không được nói điều đó.
Các tuần về sau này, đặc biệt là cho đến tuần thứ 7, ngày 17/7 vừa qua cuộc biểu tình đã bị dập tắt ngay từ đầu. Nhà nước Việt Nam đã rất cương quyết trong việc này,và chúng ta cũng không ngạc nhiên khi mà báo chí cũng không đưa tin tức gì cả. Báo chí là công cụ của chính quyền
Thiện Giao
Mai Khôi: Thưa anh Huỳnh Lương Thiện cũng là người làm báo, anh có đồng ý với nhận xét của anh Phạm Phú Thiện Giao hay không thưa anh?

Huỳnh Lương Thiện: Thỉnh thoảng chúng ta vẫn thấy nhiều người can đảm, họ luồn lách, nói lên sự thật. Vì dụ như người nữ Vũ Kim Hạnh đã dám nói lên sự thật về cuộc đời tình ái của HCM, và gần đây là Nguyễn Văn Hải, Nguyễn Việt Chiến của báo Thanh Niên, báo Tuổi trẻ, họ vẫn nói lên những đề tài
Hà Nội, 07-17-2011: Công an đánh đập người dân tham gia cuộc biểu tình bất bạo động chống Trung Quốc. RFA screen capture
Hà Nội, 07-17-2011: Công an đánh đập người dân tham gia cuộc biểu tình bất bạo động chống Trung Quốc. RFA screen capture
rất nhạy cảm, nóng bỏng, như vấn đề tham nhũng, thối nát trong nước, như họ bị đảng trù dập. Thật sự họ vẫn xứng đáng được mọi người hoan nghênh, nhất là giới truyền thông ở hải ngoại, chúng tôi rất hoan nghênh những người can đảm như vậy.

Và các tổ chức bảo vệ quyền lợi cho ký giả trên thế giới tại Âu Châu, New York đều lên tiếng phản đối nhà cầm quyền VC đã đàn áp tiếng nói của người ký giả dám lên tiếng nói sự thật này.

Tuổi trẻ và Trí thức VN

Mai Khôi: Nếu được phép đưa ra một ý kiến gửi đến các đồng nghiệp trong nước anh sẽ nói gì thưa anh?

Huỳnh Lương Thiện: Tôi nghĩ rằng những người bạn truyền thông khác hãy noi gương những người truyền thông can đảm này để mà sống xứng đáng với chức năng của mình. Bởi vì, thưa qúi vị, truyền thông là một nghề cao qúi, là một thiên chức, dùng để phục vụ lẽ phải và sự thật, quần chúng, nhân dân, chứ không phải phục vụ cho đảng nhất là đảng độc tài đảng trị bất xứng như thế này.
Truyền thông là một cái nghề cao qúi, là thiên chức, dùng để phục vụ lẽ phải và sự thật, quần chúng, nhân dân, chứ không phải phục vụ cho đảng nhất là đảng độc tài đảng trị bất xứng như thế này.
Huỳnh Lương Thiện


Mai Khôi: Tiếp đến, là anh Việt Dzũng.Thưa anh nhận định của anh ra sao trước việc người biểu tình trong nước đã liên tục xuống đường bất chấp sự ngăn cản và đàn áp của các cơ quan an ninh lẫn dân phòng, thậm chí thanh niên xung phong cũng góp phần vào việc cản trở này, thưa anh?

Việt Dzũng: Tuổi trẻ VN và những nhà trí thức đã can đảm làm một việc mà họ biết trước là công an sẽ ngăn chận mà họ vẫn cứ làm, vẫn xuống đường đi biểu tình và chấp nhận bị bắt đưa về đồn Công an. Nhất là sau khi từ đồn Công an trở ra họ lại tiếp tục cuộc biểu tình nữa.

Những hình ảnh đó cho chúng tôi thấy một điều là người VN ở trong nước không hèn nhát và người VN rõ ràng muốn nói lên tiếng nói của mình về vấn đề Trung Cộng xâm lấn biển và lãnh hải của VN.

Nhưng với một chế độ mà tất cả mọi người đều nhìn thấy là rất hèn với giặc, mà lại ác với dân như vậy thì mọi người ai cũng bất mãn, và phải nói là cái sự bất mãn lên cao tột độ, người ta thấy rõ là càng ngày chế độ CSVN càng không là một chính quyền cho dân nữa!
Tuổi trẻ VN và những nhà trí thức đã can đảm làm một việc mà họ biết trước là công an sẽ ngăn chận mà họ vẫn cứ làm, vẫn xuống đường đi biểu tình và chấp nhận bị bắt đưa về đồn Công an. Nhất là sau khi từ đồn Công an trở ra thì họ lại tiếp tục cuộc biểu tình nữa.
Việt Dzũng
Mai Khôi: Trở lại với ý kiến của nhà báo Thiện Giao. Là một nhà báo anh biết rất rõ hơn 700 tờ báo trong nước đều do nhà nước quản lý và vì vậy họ phải viết theo một chỉ thị duy nhất. Anh có cho rằng đâu đó vẫn còn những nhà báo đang cố gắng làm đìêu gì đó vượt qua chính họ để có thể thông tìn một cách trung thực hay không?

Phạm Phú Thiện Giao: Phải tách riêng hai khái niệm. Một là hệ thống báo chí. Hai là những người làm báo. Hệ thống báo chí là công cụ của nhà nước và hầu hết những người làm trong bộ phận đó đều là những công cụ của nhà nước, làm việc như một người làm công ăn lương theo yêu cầu của người trả lương.

Nhưng cũng không thể phủ nhận rằng đã có những nhà báo nói riêng, cũng như rất nhiều những trí thức, những văn nghệ sĩ khác, đã nói được tiếng nói của họ bằng một cách khác, bằng một ngôn ngữ khác, bằng những phương tiện khác mà họ thấy phù hợp với quyền lợi của dân tộc VN.

Tôi muốn nhấn mạnh rằng trong khi hệ thống báo chí là một hệ thống công cụ thì đã có những nhà báo rất đáng khâm phục, họ đã nói được điều họ muốn nói qua những con đường không chính thống, những con đường khác, những con đường mà nhà nước không thể kiểm soát được.

Mai Khôi: Trên đây là cuộc trao đổi giữa chúng tôi các nhà truyền thông tại hai miền Nam và Bắc Cali.  Chúng tôi tin rằng tiếng nói của họ là tiếng nói chung của hàng triệu người con xứ Việt, những người con mặc dù sống trong tự do, trong sung túc nhưng mãi mãi vẫn hướng về đất mẹ, về tổ quốc yêu thương.

Trước họa mất nước ngày càng rõ hơn, những cơ quan truyền thông này đang cố gắng hết sức trong khả năng hạn hẹp của họ để gióng lên tiếng nói yễm trợ người dân trong nước, nhằm tô thêm lên lòng yêu nước của họ những sắt son mà cha ông đã để lại cho dải giang sơn hình chữ S này.


Theo dòng thời sự:

Ý kiến (18)
  • In trang này
  • Chia sẻ
  • Email

la

nơi gửi day

Bac da co cong dung nuoc. Cac chau phai cung nhau giu lay nuoc.quan so mat chuc tuoc. dap cac chau yeu nuoc.la ke ban nuoc

02/02/2013 10:59

lãng tử sầu

nơi gửi bình dương

"thời bình thì nên khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ, bền gốc" trong Hịch tướng sĩ của Trần Hưng Đạo... hay "Việc Nhân nghĩa cốt ở yên dân; quân điếu phạt trước lo trừ bạo" trong Đại Cáo Bình Ngô của Nguyễn Trãi...rồi "Nam quốc sơn hà Nam đế cư;tuyệt nhiên định phận tại thiên thư..." trong Nam Quốc Sơn Hà của Lý Thường Kiệt...không biết những lời Bất hủ của các tiền bối có còn giá trị đối với các nhà cầm quyền thời hiện đại nữa hay không???Lịch sử là không thể thay đổi dù bất kỳ hoàn cảnh nào; dù ăn cơm trắng hay ăn rễ cây rừng...dân tộc Việt Nam máu đỏ da vàng được thể hiện bằng hình ảnh của lá cờ đỏ sao vàng...đó là máu và nước mắt của cả dân tộc Việt Nam anh hùng...

17/01/2013 09:21

Độc giả không muốn nêu tên

Không đâu khổ đau như ở Việt Nam, 1000 năm đô hộ giặc Tàu, 20 năm mạng người như xác cỏ. Sao cứ phải làm theo những gì Trung Cộng sai bảo, đã đến lúc đồng bào ta hãy đứng lên mà bảo vệ và đòi quyền làm người cho mình

28/07/2011 01:30

Độc giả không muốn nêu tên

Bieu tinh chong TC xam luoc chu nao phai chong cha ong gi cua chung ma chung danh dap nguoi dan tan nhan den nhu vay.Neu CA khong cho chong TC,thi chong CA truoc thoi.

22/07/2011 08:23

Độc giả không muốn nêu tên

Cái gì cũng có nguyên do hết...xem xét nguyên do rồi mối biết....bán đất bán nước cho người ta thì phải làm trâu bò cho ng ta chứ....đi biểu tình là bị bắt là đúng rùi...tự suy nghĩ.,..tui nói rõ ra sợ bị quy là phản động...

22/07/2011 00:27

Xem tất cả ý kiến.